Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44

❊ ❊ ❊

Stacey Ridgeway,” Perry nói khi bước lên xe của Grace, “cô ấy xuất hiện trong danh sách thu được từ trường đại học. Cô ấy tốt nghiệp hồi năm kia. Tôi đã nói chuyện với cô ấy sau khi cô gọi. Có vẻ như Tom Davenport cũng đã cố dụ dỗ cô ấy. Tôi đã hỏi xem cô ấy có tới bữa tiệc nào không. Cô ấy nói rằng Tom đã mời nhiều lần, cố gắng gây sức ép để bắt cô ấy phải tham gia, và khi Stacey từ chối, hắn đã trở mặt với cô ấy.”

“Rõ ràng là hắn đã tìm thấy một mục tiêu mới sẵn sàng tham gia.”

“Phải, thằng khốn đó.”

“Tôi sẽ cho người tới đó để lấy lời khai của cô ấy,” Grace nói.

“Cô cho rằng căn nhà đó có liên quan tới cả ba nạn nhân?”

“Hãy hy vọng là như vậy. Lucy Fisher có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm trong những đêm xảy ra án mạng.”

“Chúng ta cũng biết rằng Freya Davenport đã về nhà lúc chín giờ bốn mươi, sau khi tạm biệt Kyle,” Perry nói. “Một xe cứu thương đã có mặt ở đó từ mười phút trước. Khi ấy cha cô bé đã bị tấn công rồi. Camera giao thông cũng xác nhận rằng xe của Kyle Fisher đang có mặt trên đường Leek Mới vào thời điểm xảy ra vụ án mạng, hướng về phía nhà Davenport.”

Grace thở dài. “Lucy cũng nói rằng cô ấy không hề gửi thiệp cho Tom Davenport. Chữ viết tay của cô ấy cũng không khớp. Anh có nghĩ rằng kẻ sát nhân của chúng ta đã làm vậy không?”

“Một cô gái trẻ khác đã bị hắn dụ dỗ?”

Grace rùng mình. “Tôi hy vọng là không phải.”

Đã gần bảy giờ tối. Biệt thự Washington rất khó tìm. Nó nằm trên một con phố nhánh của trục đường chính mà bạn có thể dễ dàng bỏ lỡ nếu không biết rằng nó ở đó. Những dinh thự lớn dần hiện ra trên đường xe chạy.

Nhà số 17 đang chìm trong bóng tối khi họ tới đó. Một cánh cổng gỗ lớn đứng chắn giữa bức tường cao sáu foot. Sau khi đeo đôi găng tay cao su, Grace rút chìa khóa ra khỏi túi đựng bằng chứng và tra nó vào lỗ khóa. Cánh cổng từ từ mở ra. “Linh cảm tốt đấy,” Perry nói khi cô lái xe vào.

Grace rẽ vào một căn nhà lớn hình hộp, cô nghĩ rằng nó phải có cỡ sáu phòng ngủ, với khoảng sân rộng một mẫu Anh nằm ở mặt trước. Đèn an ninh bật sáng khi cô dừng xe trước một garage đôi.

Perry huýt sáo. “Chỗ này phải đáng giá ít nhất nửa triệu! To vật vã!”

“Một nơi tuyệt vời để mở tiệc.” Grace quay sang bảo anh ta trước khi xuống xe.

Bên ngoài, trong lúc đèn vẫn sáng, Perry nhòm qua cửa sổ tầng dưới. “Trông có vẻ chẳng có gì bất thường.”

Grace thử tra chìa khóa vào cửa trước. Chuông báo động kêu bíp bíp liên hồi, chờ được tắt đi.

“Và giờ là linh cảm thứ hai của tôi. Nếu tôi sai thì chuẩn bị mà bịt tai lại đi. Có sáu con số trên tấm thẻ hành lý. Nó bắt đầu bằng 17, số nhà, vậy nên tôi nghĩ…” Grace nhấn bốn số cuối trên tấm thẻ, 1794, vào bàn phím. Báo động bị tắt.

Perry nhăn nhở cười. “Tôi phục rồi đấy.”

“Tôi có cảm giác là chúng ta sẽ chẳng tìm được gì trong đó, nhưng kiểm tra cũng chẳng mất gì.” Grace ngừng lại. “Dù sao thì chúng ta cũng sẽ lấy được chìa khóa từ chủ nhà vào buổi sáng. Điều quan trọng là chúng ta đã được phép vào.”

Perry gật đầu khi rút găng tay ra và đeo chúng vào. Họ bước qua đại sảnh, gót giày của Grace gõ lạch cạch trên nền đá cẩm thạch.

Một cầu thang lớn uốn lượn dẫn tới một dãy phòng ngủ và phòng tắm trên lầu, ngoài ra còn có thêm hai phòng ngủ trên gác mái. Tất cả đều có chuẩn mực rất cao. Đây là một ngôi nhà trong mơ, vậy nhưng chẳng hề có quần áo trong tủ, chẳng có áo choàng trên cửa. Không có những cuốn sách nằm đây đó, không có đồ vệ sinh trong phòng tắm. Không có gì trông có vẻ đang ở sai vị trí. Như thể ngôi nhà đang chờ được sống dậy.

Cô xuống tầng dưới cùng Perry. Anh ta đang quan sát chiếc tủ lạnh hai cánh lớn ngự trong căn bếp khổng lồ mà căn nhà kính thông với nó thậm chí còn rộng hơn toàn bộ mặt sàn của nhà cô.

“Mấy chai rượu,” anh ta nói. “Không có thức ăn, và trong tủ cũng không có chén bát. Tất cả những gì tôi tìm thấy là mấy thứ dụng cụ cọ rửa dưới bồn.”

“Ai đó đã tổ chức tiệc tại đây,” cô nói. “Và dù đó là ai thì họ cũng đã dọn dẹp sạch sẽ.”

***

Grace đậu xe trước cửa nhà mình và đưa tay xoa cổ sau khi đã tắt máy. Thêm một ngày dài chỉ ngồi sàng lọc thông tin, cố gắng tìm ra câu trả lời. Đó là một điều tốt, bởi cuộc sống của cô cũng chẳng có gì ngoài công việc. Đó là nguyên tắc của cô: công việc của một sĩ quan luôn phải đặt lên hàng đầu. Nhưng cũng có những ngày cô khao khát được vui vẻ. Tại sao cô lại hà khắc với bản thân đến vậy? Có vẻ như chẳng ai có thể nói cho cô biết lý do.

Cô khóa xe và đứng chết lặng khi quay đầu lại. Một chiếc túi giấy đang nằm trên cửa. Gần đây cô không hề đặt hàng trực tuyến, cô còn chẳng có thời gian nghịch iPad trong lúc xem mấy chương trình vớ vẩn trên tivi.

Nhìn từ xa, trông nó giống với những chiếc túi mà cô tìm thấy trên giá đựng tài liệu của mình. Cô lơ đãng liếc nhìn xung quanh, như thể cho rằng kẻ đã bỏ lại nó giờ đang quan sát mình. Trong công việc này, bạn sẽ luôn nghĩ rằng có ai đó đang theo dõi mình. Nó thường đi kèm với một tình huống khác, đồng nghĩa với việc rất khó phát hiện khi nó thực sự xảy ra. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi cô bước tới cửa trước.

Chiếc phong bì này lớn hơn những lần trước và chỉ có tên cô được đánh máy trên nhãn. Không có tem, đồng nghĩa với việc nó được đích thân giao đến. Grace dùng hai ngón tay kẹp lấy phần mép của phong bì và mang nó vào nhà.

Cô nhìn chằm chằm vào nó khi ở trong bếp, tay pha cà phê và nướng một lát bánh mì. Cô nghiên cứu nó, như thể mong rằng người gửi sẽ để lại cho cô manh mối gì đó để đoán ra thứ được giấu bên trong. Rồi cô đeo găng tay vào và mở nó ra.

Thứ đó đập thẳng vào mắt cô.

Đó là một cuốn sách của Terry Pratchett, tập thứ hai trong bộ ba. Grace từng rất thích cuốn Only You Can Save Mankind và mẹ đã mua cuốn Johnny and the Dead cho cô ngay khi nó vừa ra mắt. Một hình ảnh hết sức sống động hiện ra trong tâm trí, khiến cô phải giữ chặt lấy bàn vì sợ chân mình sẽ khuỵu xuống. Khi đó cô chỉ mới chín tuổi. George đã trông thấy cô đọc cuốn sách đặc biệt này và giật nó khỏi tay cô. Ông ta đã xé vụn nó mặc kệ cô khóc lóc dưới chân, cầu xin ông ta đừng làm vậy. Rồi ông ta đẩy tất cả vào lửa và đứng cười, vui mừng trước sự đau khổ mà mình đã gây ra cho cô.

Trong lần tiếp theo bị nhốt trong garage, cô đã tìm thấy một cuốn sách khác được giấu ở một nơi bí mật mà chỉ mình cô và mẹ biết. Mẹ thường để lại gì đó nhằm giúp cô đỡ buồn, có lúc là một món đồ chơi mới, có lúc lại là một túi kẹo hoặc một cuốn truyện tranh. Cô đã đọc cuốn sách nhiều lần mỗi khi bị nhốt trong garage. Cô sẽ chẳng bao giờ quên được nó.

Dù những thứ đồ chơi kia đều là bản sao, nhưng thứ này thì giống hệt như cuốn sách ban đầu của cô. Cô lướt qua vài trang và, chắc chắn, cô có thể thấy vài từ được viết bằng bút chì, những ghi chú mà cô biết rằng mình có thể xóa đi để không làm hỏng cuốn sách. Ngay cả việc gập trang sách để đánh dấu với cô cũng là một tội ác. Cô là một con mọt sách thứ thiệt.

Cuốn sách đã bị bỏ lại trong garage khi cô bỏ trốn cùng mẹ và vài món đồ khác. Cô đẩy lùi dòng ký ức đang tràn về, đồng thời nhận ra rằng chắc chắn một thành viên trong gia đình đã phát hiện ra nơi giấu đồ chơi bí mật của mình. Con búp bê Barbie, con chó nhựa màu vàng, và giờ là cuốn sách.

Tim đập thình thịch, cô lượn một vòng quanh nhà, đảm bảo rằng tất cả cửa sổ và cửa ra vào đều đã được đóng. Rồi cô cắm sạc điện thoại trước khi ngồi xuống ghế. Nếu họ có thể tác động tới cảm xúc của cô mạnh đến mức này, liệu họ sẽ còn làm gì tiếp nữa? Cuốn sách đã được đích thân mang đến trước cửa nhà cô để tạo ra cảm giác bất an, và nó chắc chắn đã thành công. Chắc chắn là có người đang theo dõi cô.

Cô bước lên lầu trong tâm trạng lo lắng. Từ cửa sổ phòng ngủ, cô phóng ánh mắt nhìn ra màn đêm.

Liệu có phải có người đang theo dõi cô không? Cô vội kéo rèm lại để ngăn đi suy nghĩ đó.

***

Grace đột ngột vùng dậy khỏi giường. Cô bật công tắc chiếc đèn cạnh giường và chờ cho tim mình đập chậm lại. Giờ là ba rưỡi sáng. Đã lâu rồi cô không còn mơ thấy George Steele. Những giấc mơ của cô được lấp đầy bởi Matt và đôi khi là mẹ, những người mà cô rất nhớ. Cô dường như đã thành công trong việc ngăn chặn tuổi thơ của mình len lỏi vào những cơn ác mộng, cho đến tận lúc này.

Cô lại ngồi xuống, nhắm chặt mắt để ngăn dòng lệ rơi. Mỗi khi làm vậy, cô lại tưởng tượng ra cảnh chồng mình đang ở đó, đang nằm cạnh cô. Bằng cách đó cô có thể cảm thấy an toàn. Không gì, hoặc không có ai, có thể làm hại cô.

Cô nghe thấy tiếng chó sủa, tiếng động cơ xe vọng tới từ con đường lớn gần đó. Tiếng tản nhiệt của tủ lạnh. Tất cả những thứ thường khiến cô nhẹ nhõm giờ lại làm cô muốn nhảy dựng lên. Grace nhận ra mình dễ tổn thương đến mức nào nếu nhà Steele muốn làm hại cô, bởi cô chỉ có một mình. Có người biết địa chỉ của cô. Chắc chắn rồi, chẳng khó khăn gì để bám theo cô về nhà hoặc thậm chí là kiểm tra hồ sơ của cô. Tất cả đều quen biết nhau. Thông tin nào cũng có thể mua được nếu trả giá hợp lý.

Có ai đó đang đùa giỡn với cô, nhưng tại sao? Ai đã đặt món đồ đó trước cửa nhà cô? Eddie, Leon hay Jade? Hay thậm chí là Kathleen Steele? Hoặc cũng có thể là một người hoàn toàn khác. Đây là những ký ức mà cô đã giấu kín từ rất lâu. Tại sao lại có người muốn khơi gợi lại những nỗi đau đó?

Đến năm giờ sáng, cô đứng dậy và chạy, hy vọng có thể khiến đầu óc trở nên minh mẫn, nhưng lần này nó đã thất bại. Tốc độ của máy chạy càng lúc càng nhanh, khiến cô cũng phải vung tay nhanh hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô không thể nhìn thấy vết sẹo bỏng mờ ở gần vai. George đã ném nồi nước sôi từ bên kia căn phòng vào người cô. Có một vết sẹo khác nằm ngay dưới nó. Cô đã nhận được nó khi cố ngăn ông ta tấn công mẹ. Grace có rất nhiều lời nhắc nhở như vậy trên khắp cơ thể, một số được cô che đi bằng những hình xăm để ngăn mình nhớ về chúng.

Cô thực hiện bài tập với tạ, nhưng đến bảy giờ, khi dạo bước trong bếp, những suy nghĩ ấy vẫn chưa buông tha cô.

Cô sẽ phải sắp xếp lại nhiều thứ.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.