Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Khi họ quay lại trụ sở thì đã sắp đến giờ ăn trưa. Grace chen lấn trong siêu thị gần đó để vớ đại cái gì đó ăn được. Khi quay lại bàn của mình, trên tay cô là một túi bánh rán bọc đường.

“Chúng sẽ giúp ta sống tiếp.” Cô mỉm cười và háo hức đưa tay ra. “Có gì mới không, Sam?” Cô hỏi khi khởi động máy tính của mình.

“Có, nhưng tôi sẽ đi pha cà phê nếu ai đó có đồ ăn nhẹ.” Sam giơ chiếc cốc của mình lên cao. “Có ai muốn không?”

Grace không chắc liệu có phải Sam đang đùa hay không. Cô vừa yêu cầu được cung cấp thông tin và cô muốn có được nó. Cô nhìn người phụ nữ lớn tuổi hơn mình, còn Sam ngượng ngùng ngồi xuống trước khi nói thêm, “Con đường phụ bên hông của phòng tập không nằm trong tầm ghi hình của camera an ninh hay camera giao thông. Tôi đã liên hệ với phòng điều hành của họ để xem chúng ta có thể lấy được vài đoạn băng giúp phân tích xem xe của ai đã đậu bên đường vào thời điểm xảy ra vụ giết người hay không.” Sam với lấy một tập giấy và giơ nó lên cao. “Tôi đã có một danh sách biển số và đang bắt đầu nghiên cứu nó. Nó chỉ nằm trong khoảng một tiếng trước khi đóng cửa, nhưng dù sao cũng là một sự khởi đầu.”

“Có cái tên nào đáng chú ý không?” Grace hỏi.

“Cũng có vài cái, nhưng chưa có gì rõ ràng.”

“Tuyệt, cảm ơn cô.” Grace gật đầu hài lòng. “Cũng cần có ai đó kiểm tra danh sách đăng ký nữa, để xem những ai đã ra vào nơi đó và vào lúc nào – để xem chúng có khớp nhau hay không.”

“Việc đó để tôi lo,” Alex nói. “Dù tôi nghĩ rằng nó còn phụ thuộc vào việc người ta có thực sự tới đó khi họ nói vậy hay không, bởi ở đó cũng đâu có camera để chúng ta có thể xác nhận đâu.”

Điều tra viên Alex Challinor là thành viên cuối cùng của đội Grace. Alex bắt đầu làm việc tại đây từ hai năm trước và, theo như Allie nói, anh ta đã khiến mọi thứ trở thành một mớ hỗn độn. Anh ta đã kết hôn và có mấy đứa nhóc đang ở tuổi vị thành niên, anh ta bốn mươi lăm tuổi, lớn hơn Grace mười tuổi. Anh ta thường nói rằng mình trông giống Tom Hardy còn cô thì không thấy thế. Anh ta vẫn trung thành với các phương pháp cũ, điều mà cả Đội Trọng án đều phản đối.

Vì là cấp trên nên Grace không ghét bỏ anh ta ngay lập tức, nhưng có cái gì đó trong kiểu cách của anh ta khiến cô cảm thấy không thoải mái. Dù sao thì trước đây cô cũng từng sai lầm: trong công việc cũ, có vài người đã thể hiện thái độ kiêu ngạo mà cô không thích, rồi sau vài tuần làm việc cùng nhau, quan điểm của cô đã hoàn toàn thay đổi khi họ trở nên thân thiết và hiểu nhau hơn. Vậy nên, lúc này cô vẫn đang giữ một tâm trí cởi mở.

“Đúng vậy,” Grace gật đầu. “Được rồi, Sam. Cho tôi xin một viên đường thôi.”

Nụ cười của Sam tắt đi, khiến Grace nhận ra rằng cô ấy đã nói đùa về việc sẽ đi pha cà phê. Phải mất một thời gian để làm quen với cách nói đùa của người Stoke. Cư dân của nó trầm mặc hơn nhiều so với những người ở nơi cô từng sống. Dù tất cả đều hết sức thân thiện, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn không hiểu có phải người ta đang nói đùa hay không, vậy nên thật khó để có thể hòa nhập.

Cô cũng cảm thấy mình cần phải chứng tỏ bản thân trong những tuần đầu tiên, bởi nếu thể hiện mình là một vị sếp dễ dãi, cô sẽ không bao giờ giành được sự tôn trọng của họ.

***

Grace chỉ vừa mới cắn được một miếng sandwich trước khi Nick gọi cô vào văn phòng của ông.

“Grace, tôi nói vài lời được không?”

Vai cô rũ xuống khi nghe thấy tông giọng ảm đạm của ông. Cô đứng dậy, vội vã lau miệng và đầu ngón tay bằng khăn ăn rồi bước đi. Trong văn phòng, Chánh Thanh tra Jenny Brindley đang ngồi bên bàn làm việc của Nick, trên ghế của ông. Jenny đã lãnh đạo Đội Trọng án được hai năm, kể từ khi vị chánh Thanh tra tiền nhiệm nghỉ hưu. Theo như Allie nói thì Jenny là một người tốt. Bà rất công bằng và không thích việc lách luật một chút nào. Bà không bao giờ nhắm mắt làm ngơ và chắc chắn không thuộc tuýp người thủ cựu. Bà giống như một hình mẫu hoàn hảo của thời đại mới – luôn hoàn thành công việc với sự tỉ mỉ đến từng dấu chấm dấu phẩy. Grace rất đồng ý với những phương pháp đó, vậy nên cô tự hỏi không hiểu mình đã làm gì sai.

“Ngồi đi, Grace.” Nick chỉ tay vào một cái ghế khi ông đóng cửa lại.

Grace làm theo những gì được bảo, lo lắng trước sự căng thẳng hiện hữu xung quanh mình. Nick ngồi xuống bên cạnh cô.

Jenny rướn người về phía trước và đập cả hai tay xuống bàn. “Tôi biết rằng cô đang tham gia điều tra vụ Josh Parker,” bà nói.

“Vâng, đúng vậy.” Tim Grace đập thình thịch.

“Và hồ sơ của cô chỉ ra rằng cô có quan hệ với gia đình Steele.”

“Chúng tôi là anh chị em cùng cha khác mẹ, nhưng đó là mối liên quan duy nhất.”

“Phải, chúng tôi biết rằng cô đã thành thật về những mối quan hệ của mình.” Bà giơ tay lên khi Grace vừa định cất tiếng. “Tôi nhận thức được rằng cô chẳng liên quan gì tới bọn họ, và tôi cũng hiểu rằng cô đã làm rõ điều đó trước khi trở lại Stoke, theo một quy trình hết sức chính xác.”

Grace cảm thấy hết sức căng thẳng và cố gắng thư giãn. Nó giống như phải quay lại thời học sinh và bị giáo viên quát mắng. Cô hiếm khi phải trải qua chuyện đó. Cô luôn là một học sinh trầm tính và không có nhiều bạn thân, luôn nộp bài tập đúng hạn và đạt điểm cao.

“Tôi nghĩ rằng việc này có thể hơi nhạy cảm với cô và muốn điều chuyển cô sang nhiệm vụ khác,” Jenny bảo.

“Ồ, nhưng…” Grace nói.

“Tôi nghĩ cô ấy sẽ làm tốt việc này,” Nick lên tiếng phản đối. “Grace là một người có năng lực, Jenny ạ. Từ những gì tôi được chứng kiến cho tới hiện tại, cô ấy xử lý mọi thứ bằng sự chuyên nghiệp, lễ độ và, tôi có thể nói là, dũng cảm. Không dễ dàng gì để có thể lặn lội xuống đây và điều tra như cách mà cô ấy đã làm, một mình chỉ huy cả đội.”

Jenny mỉm cười. “Tôi thích cách mà ông đặt niềm tin vào Grace đấy, Nick.”

“Đâu chỉ có mình tôi. Hẳn bà cũng nhớ cô ấy đã xử lý tốt thế nào trong vụ Caudwell năm ngoái chứ, lý do khiến cô ấy được đánh giá cao đến vậy ấy?”

Vụ Caudwell mà Nick đang nhắc đến là một vụ mà Grace sẽ không thể nào quên, khi cô nhận được cuộc gọi của một người phụ nữ đang hoảng loạn nói rằng người chồng đã ly dị của cô ta đột nhiên xuất hiện và giữ chặt lấy cậu con trai mới hai tuổi của họ. Đứa bé gào khóc đòi mẹ và Craig Caudwell thì đe dọa sẽ làm hại nó nếu mọi việc không diễn ra đúng theo ý hắn. Cuối cùng, chỉ còn lại hắn, Grace và Henry bé nhỏ trong phòng, nhưng cô đã tự tay đưa được cậu bé lành lặn ra ngoài mà không hề cần đến các chuyên gia đàm phán.

“Có, tôi nhớ,” Jenny nhướng mày ra vẻ ngạc nhiên.

“Cô ấy là một cảnh sát tốt. Cô ấy khinh thường nhà Steele và tôi không nghĩ cô ấy nên bị loại khỏi vụ này chỉ vì sự liên quan vặt vãnh đó.”

“Đó hoàn toàn không phải một sự liên quan vặt vãnh,” Jenny thốt lên.

Grace nhấp nhổm trên ghế. Họ đang nói chuyện với nhau như thể cô không hề tồn tại vậy.

“Nếu chúng ta loại bỏ tất cả các sĩ quan khỏi những vụ mà họ có mối quan hệ với ai đó, chúng ta sẽ sớm chẳng còn ai để làm nhiệm vụ nữa,” Nick nói tiếp. “Không phải tất cả các sĩ quan đều được sinh ra trong những gia đình lý tưởng. Đó cũng là lý do khiến vài người gia nhập lực lượng. Nhưng họ vẫn hoàn thành công việc một cách hiệu quả.”

“Và họ bị loại ra khỏi vụ án nếu nó liên quan trực tiếp tới thành viên trong gia đình,” Jenny chỉ trích. “Đó là một sự xung đột lợi ích và có thể dẫn đến tham nhũng.”

Grace nghĩ đã đến lúc để lên tiếng. “Với tất cả sự tôn trọng, thưa bà, tôi không hề có ý định liên lạc trực tiếp với gia đình Steele. Tôi đã sớm biết rằng con đường của chúng tôi sẽ giao nhau, tôi đã nói với bà về chuyện đó và tôi biết, với các mối quan hệ của họ, việc phải gặp mặt chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng tôi đã xử lý cuộc gặp gỡ đó chuyên nghiệp nhất có thể. Tôi không có bất kỳ bổn phận gì với họ. Tôi sẽ không để bất cứ điều gì cản trở công việc của mình.”

Căn phòng chìm trong im lặng. Grace gần như có thể nghe thấy tiếng các bánh răng chạy trong đầu chánh Thanh tra. Cô nín thở, chờ đợi bà lên tiếng.

“Nói hay lắm, cô Grace,” Jenny gật đầu tán thưởng. “Nhưng điều đó cũng không làm thay đổi sự thật rằng cô đang tham gia một vụ có liên quan tới gia đình mình.”

“Và đó có thể là lợi thế của chúng ta,” Nick nhấn mạnh.

Cả hai người phụ nữ đều quay sang nhìn ông.

“Chúng ta sẽ có một người có thể tiếp cận gần hơn bình thường.”

“Tuyệt đối không.” Jenny lắc đầu. “Nghe này, tôi không hài lòng với việc này, nhưng thực tế là lúc này lực lượng của chúng ta đang bị dàn mỏng, với việc ngân sách bị cắt giảm và vài sĩ quan xin nghỉ ốm. Cô có thể tiếp tục công việc cho đến khi có một Sĩ quan Điều tra khác sẵn sàng thay thế. Tôi nghĩ rằng các kỹ năng của cô sẽ rất phù hợp cho vụ này, nhưng tôi muốn có người đi cùng khi cô tới phòng tập Steele’s. Tôi không muốn thấy sự nghiệp của cô kết thúc tại tòa án mà không thể biện hộ cho bản thân. Rõ ràng rồi chứ?”

“Vâng, thưa bà.” Grace nuốt nước bọt trước cái nhìn đầy tính hăm dọa của người phụ nữ kia.

Jenny chỉ vào Nick và sau đó là vào chính mình. “Chúng tôi sẽ đeo gông vào cổ cô nếu cô dám làm trái luật. Cô hiểu rồi chứ?”

Grace gật đầu. “Tôi sẽ không khiến bà thất vọng đâu.”

“Thật vui khi được nghe điều đó.” Jenny đứng dậy. “Tôi sẽ để hai người tự giải quyết.”

Khi bà đã đi khỏi, Grace thở hắt ra và nhìn Nick. “Tôi đã nghĩ rằng bà ấy sẽ loại bỏ tôi.”

“Bà ấy rất có thể đã làm vậy,” Nick đáp lại. “Nhưng lúc này bà ấy vẫn để cho chúng ta có chút tự do.”

“Không phải nó hơi mạo hiểm sao?”

“Tôi vẫn cho rằng chúng ta nên tận dụng mối quan hệ của cô.” Nick dừng lại. “Cô có đồng ý không, giữ bí mật chuyện này giữa hai chúng ta thôi? Thử xem cô có thể khai thác được gì từ họ mà chúng ta có thể sử dụng được không?”

“Nhưng Chánh Thanh tra đã nói…”

“Chỉ cần Jenny không biết thì sẽ chẳng sao cả, và tôi sẽ chịu trách nhiệm nếu nó bị bại lộ.”

“Tôi không muốn mất việc.” Grace cũng không chắc lắm. “Tôi chỉ có nơi này.”

“Phải, phải, tôi hiểu,” Nick xua đi sự lo lắng của cô. “Tôi chỉ nghĩ rằng để cô tiếp cận bọn họ là một ý hay. Chúng ta đang phải chịu áp lực vì đã thất bại trong việc giải quyết vụ George Steele. Và bởi vậy, Eddie và Leon ngày càng gây ra nhiều rắc rối hơn cho thành phố. Tôi cần có ai đó để mắt đến họ.”

Kể cả nếu không có rắc rối thì cũng thật khó xử khi phải gặp họ mỗi buổi sáng. Grace không muốn dính tới những người đó theo bất cứ cách nào, nhưng cô biết rằng sẽ thật khó để cưỡng lại sự tò mò muốn được biết thêm về họ. Vậy nên, nếu gần gũi với họ trong vài ngày tới, cô có thể tìm hiểu mọi điều mình muốn, cả chuyện công việc và chuyện cá nhân.

“Tôi sẽ thử.” Cô gật đầu.

“Tuyệt. Báo cáo lại mọi thứ cho tôi trước tiên. Giữ bí mật chuyện này giữa chúng ta. Và hãy cẩn thận.” Nick đứng dậy. “Họp giao ban lúc sáu rưỡi. Tôi cần soạn một thông cáo báo chí trước đó, sau đó chúng ta có thể tập hợp lại và nhìn xem mình đang ở đâu. Nếu có cái tên nào trong danh sách vẫn chưa được liên lạc, cô và cả đội có thể làm việc đó tối nay.”

Grace gật đầu, hiểu rằng đêm nay sẽ là một đêm dài. “Chúng tôi đã bắt đầu thu thập thông tin về Parker. Rõ ràng là gã khá nổi tiếng trong vùng và tôi sẽ tận dụng những gì chúng ta có.”

“Tôi tin rằng đội của cô có thể cung cấp mọi thứ mà cô cần.” Nick hất đầu về phía cửa. “Cô đi được rồi, sĩ quan.”

Grace rời khỏi phòng và thở phào nhẹ nhõm. Khi quay lại chỗ của mình, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Hiện tại, mọi việc đã xuôi chèo mát mái, nhưng cô chắc chắn sẽ phải cẩn trọng trong việc thu thập thông tin cho Nick. Chắc chắn sẽ không có chuyện cô bị loại khỏi vụ này.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.