Theo lời Sam, Kyle Fisher mới mười tám tuổi, từng phải vào trại giáo dưỡng hai lần vì hành vi đột nhập và trộm cắp, và là một thằng trẻ trâu tự phụ sớm muộn cũng sẽ được ăn cơm tù. Hắn sinh ra trong một gia đình trung lưu với ba anh em, và họ đã không thể kiểm soát được hắn.
Trước khi tiến hành thẩm vấn hắn, Grace phải nói chuyện với một luật sư công mà cô chưa từng gặp trước đây. Mitchell Patrick tự giới thiệu và cô lập tức có thiện cảm với anh ta. Nụ cười của anh ta có vẻ thành thật, và anh ta nói về Kyle như thể hắn là một người trưởng thành, thay vì tỏ vẻ bề trên như nhiều người có thể sẽ làm.
Grace bước vào phòng thẩm vấn. Mitchell ngồi cạnh Kyle. Cô kéo ghế ra và ngồi đối diện với họ.
Kyle ngồi khoanh tay, để lộ ra những móng tay bị cắn nham nhở. Những vết nám trên trán và vài sợi râu lưa thưa dưới cằm cho thấy hắn đã cạo râu để khiến mình trông trẻ hơn.
Sau khi xem qua các chi tiết liên quan, Grace lấy cuốn sổ tay của mình ra và bắt đầu đặt câu hỏi.
“Kyle, cậu có thể cho tôi biết mình đã ở đâu trong khoảng từ tám đến mười giờ tối qua không?”
“Tôi ở với người phụ nữ của mình.”
“Người phụ nữ của cậu?” Grace nhướng mày. Kyle Fisher có vẻ cũng chỉ là một gã đàn ông bình thường.
“Phải, tôi gặp cô ấy lúc bảy giờ và chia tay lúc khoảng mười giờ kém mười lăm. Có vài công chuyện.”
“Là những gì?”
Hắn nhún vai. “Chuyện này chuyện nọ.”
“Và cậu đã làm mấy chuyện này nọ đó ở đâu?”
“Đâu đó.”
“Vậy là cậu đã tạm biệt bạn gái mình. Tại nhà cô ấy, phải chứ?”
“Ờ.”
Grace đợi hắn giải thích, nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Cô thầm thở dài.
“Địa chỉ mà cậu đã tạm biệt… Cô ấy sống ở đâu?”
“Ờ.”
“Ở đâu?”
“Đường Leek Mới.”
“Con đường đó dài lắm đấy, Kyle. Số nhà bao nhiêu?”
“Church View. Không có số nhà. Ngôi nhà đó to vật vã.”
Grace đã chuẩn bị ghi lại địa chỉ, nhưng chợt dừng lại và nhìn lên. “Bạn gái cậu tên gì?”
“Freya Davenport.”
“Cậu có biết rằng một người đàn ông đã bị sát hại trong khu vườn sau nhà đó không?”
“Ờ. Cô ta có kể với tôi rằng ông già của cô ta đã bị giết.” Hắn khoanh tay lại. “Nhưng tôi chẳng liên quan gì tới chuyện đó hết.”
“Có phải đó là lý do khiến cậu đi lòng vòng quanh địa chỉ ấy sau khi chuyện đó xảy ra?”
Kyle nhíu mày.
“Hình ảnh của cậu đã bị ghi lại bởi camera an ninh lắp bên kia đường, trong khoảng hơn nửa giờ đồng hồ.”
“Tôi chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra.”
“Cậu và Freya đã ở bên nhau bao lâu rồi?” Grace đưa ra câu hỏi tiếp theo.
“Mới có vài ngày. Tôi cũng không biết rõ về cô ta lắm. Không phải gu của tôi.”
“Ồ?”
“Cô ta có hơi trẻ quá.”
“Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Mười bảy?”
“Mười tám.”
“Và cậu có rất nhiều bạn bè.” Grace mỉm cười. “Tôi nhận ra cậu ở phòng tập Steele’s. Cậu có vẻ chăm luyện tập quá nhỉ?”
“Cũng chút chút.”
“Cậu có giỏi không?”
“Ờ, cũng không tệ.” Ngực hắn hơi ưỡn lên khi được khen.
“Kẻ nào đó đã đánh gục vợ của nạn nhân bằng một cú móc phải. Đó không phải một bạn của cậu chứ? Có lẽ hắn cũng đã lượn lờ quanh chỗ đó?”
“Không.” Kyle ném cho cô một cái nhìn khinh bỉ.
“Dựa theo những gì chúng tôi biết thì rất có thể cậu cùng một gã trong phòng tập đã thực hiện việc đó. Hắn đã tấn công anh Davenport, còn cậu thì đi lòng vòng để kiểm tra xem có gì nguy hiểm không.”
“Không!” Kyle bật dậy khỏi ghế. “Nghe này, nếu cô muốn biết thì tôi đã hẹn hò với Freya để trả đũa hắn! Thằng khốn đó đã vứt bỏ chị tôi!”
“Ý cậu là ngoại tình với cô ấy?” Grace dò hỏi.
“Ờ. Có chuyện gì đó và mọi thứ đã kết thúc, nhưng chị ấy đã rất buồn và không muốn nói với bất cứ ai. Kể cả tôi. Hắn đáng tuổi cha chúng tôi… thật bệnh hoạn, nếu cô định hỏi. Vậy nên tôi đã qua lại với Freya để trả đũa hắn.”
“Chính xác thì cậu định làm điều đó bằng cách nào?”
“Tôi… tôi sẽ ngủ rồi đá cô ta, giống như hắn đã làm với chị tôi. Rồi tôi sẽ kể cho cô ta nghe những gì cha cô ta đã làm.”
“Thật ghê tởm!”
“Những gì cha cô ta làm với Lucy cũng vậy thôi.”
“Chị của cậu tên là Lucy ư?” Grace lại ngừng viết, mừng rỡ vì phát hiện đó. Họ chỉ mới bắt đầu tiến hành kiểm tra danh sách lấy được từ đại học Staffordshire.
“Ờ,” Kyle đáp.
Grace cần phải kết thúc chuyện này ngay lập tức. “Cậu đã ở đâu vào tối thứ Ba tuần trước, khoảng chín đến mười một giờ?”
“Tôi ở nhà với cha mẹ. Chúng tôi ngồi xem liên tục nhiều tập của The Walking Dead.”
“Còn tối thứ Bảy từ tám đến chín giờ?”
“Tôi ở quán rượu. Chỗ đó có karaoke.”
“Cậu có hát không?” Grace biết rằng nếu hắn làm vậy thì sẽ có rất nhiều người chứng kiến.
“Cô không thể khiến tôi bỏ mic ra được đâu.”
Họ chắc chắn sẽ kiểm tra lại hành tung của hắn, nhưng nếu tất cả là đúng, Grace biết rằng Kyle không thể là hung thủ trong hai vụ đầu tiên. Bản năng mách bảo cô rằng chỉ có một hung thủ trong vụ án này, nghĩa là Sam đã đúng: nếu hắn có liên quan trong vụ này thì cũng chỉ trong vai trò kẻ quan sát. Bộ phận pháp y sẽ xác nhận lại lời khai của hắn khi họ tới đó, nhưng cho đến lúc này vẫn chưa phát hiện ra thêm kẻ nào xuất hiện ở khu vực quanh đó.
Nhưng Kyle có vóc dáng tương tự như kẻ chạy khỏi nhà Dale Chapman đã được ghi lại trong camera, và Grace đã gặp hắn tại câu lạc bộ quyền Anh hôm Chủ nhật. Nếu Lucy có cùng cân nặng và chiều cao với em trai mình, cô ta sẽ có nhân dạng hoàn toàn trùng khớp với kẻ mà họ đang tìm.
Grace cần phải nói chuyện với Lucy Fisher để xem cô ta có phải là chủ nhân của mảnh giấy mà họ tìm thấy trong ngăn kéo tủ bếp hay không. Cô cũng sẽ hỏi cô ta về các bữa tiệc.
“Lucy sống cùng cậu và cha mẹ phải không?” Grace hỏi.
“Ờ.”
“Tôi sẽ cho cậu đi nhờ. Cậu có thể cho tôi số điện thoại của cô ấy để liên lạc trước không?”
“Tôi không thể nhớ ra ngay được, nhưng nó có trong điện thoại của tôi.”
Grace nhanh chóng kiểm tra lại mọi thứ lần nữa, viết chúng ra để hắn có thể xác nhận lại. Rồi cô rời khỏi phòng và bước hai bậc một lên cầu thang.