Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
65

❊ ❊ ❊

Grace đậu xe trên lối vào và tắt máy, tay vẫn còn run sau cuộc cãi vã với Alex. Cô với lấy điện thoại để gọi cho Nick, nhưng sau đó quyết định rằng nên tự mình suy xét thì hơn. Cô chuẩn bị buộc một cấp dưới của ông tội đem bán những thông tin bí mật.

Phải, tốt hơn là nên đợi đến sáng, khi cô đã bình tĩnh hơn. Cô cần giải quyết chuyện này một cách chuyên nghiệp chứ không phải là bằng cảm xúc. Sau cùng thì, chính những lời nói của Alex là thứ đã khiến cô tức giận.

Cô bước vào phòng tắm với ý nghĩ rằng đây có lẽ là ngày tồi tệ nhất trong sự nghiệp của mình. Cô đã bị vạch trần bởi báo chí, đã đối đầu với sếp của mình, biết rằng cả đội sẽ không bao giờ tin mình và giọt nước làm tràn ly và việc bị tên ngốc đó dồn ép. Sao gã dám đe dọa cô như vậy chứ?

Mười phút sau, chuông cửa rung lên. Từ trên phòng ngủ, cô ló đầu qua cửa sổ và nhìn xuống lối vào. Nó giúp cô có thể thấy được toàn cảnh cửa trước. Simon.

Cô không thể che giấu nổi sự ngạc nhiên của mình khi ra mở cửa. Anh chỉ vào chiếc áo choàng tắm và mái tóc ướt của cô. “Anh không làm gián đoạn điều gì chứ?”

“Không.” Grace giữ cửa mở cho anh. “Em sẽ xuống nhanh thôi. Tự phục vụ cà phê đi trong lúc em thay đồ.”

Cô đi lên tầng khi thấy anh bước vào bếp. Tự hỏi không biết nên mặc gì, cô lục lọi tủ đồ để tìm thứ gì đó… gì đó… gì nhỉ? Cô chẳng thể đoán được anh đến đây để nói gì sau khi cô đã nổi giận như vậy. Cô lùa lược qua mái tóc ướt, xỏ quần bò và áo len mỏng lên người, thêm chút son môi và nước hoa rồi đi xuống.

Trong bếp, Simon đã pha cà phê cho cả cô.

“Anh đã gọi cho Perry lúc tối,” anh nói với cô khi họ đã ngồi trong phòng khách.

Grace ngước lên. Đây không phải điều cô đã mong đợi.

“Và anh ta đã nói gì với anh?” Cô hỏi.

Anh dừng lại một lúc. “Anh ấy nghĩ em đang gặp khó khăn.”

“Ồ, anh ta thật tử tế khi nhận xét về em như vậy!”

“Không phải trong công việc,” anh vội nói thêm. “Mà là với toàn bộ chuyện quay lại Stoke, theo dõi gia đình em, giữ bí mật mọi thứ. Anh ấy nói rằng Nick đã đẩy em đi quá xa. Rằng em nên nói chuyện với anh ấy và Sam nhiều hơn.”

Cô nhướng mày ngạc nhiên. “Vậy tại sao giờ họ lại không có mặt ở đây?”

“Anh đã bảo anh ấy rằng mình sẽ đến thay.” Anh mỉm cười. “Anh nghĩ vận may của em đã kết thúc rồi,” anh đùa.

Cô khẽ mỉm cười, cảm thấy vui vì điều đó. Cô không hề muốn cãi nhau với Simon. Cô không hề muốn cãi nhau với bất cứ ai, cô không muốn phải mất thêm ai nữa. Hơn bất cứ điều gì, Grace nhận ra rằng cô muốn có ai đó đứng về phía mình.

“Khi anh biết chuyện em là ai, anh có nghĩ rằng em đang làm việc cho nhà Steele không?” Cô muốn biết điều đó.

Anh gật đầu. “Nó đã lởn vởn trong tâm trí anh cả ngày hôm nay. Nhưng đó chính là lý do khiến anh tới đây, bởi một khi đã có thời gian để nghĩ về nó, anh chắc chắn rằng em tuyệt vời hơn thế. Anh cũng đã nghĩ rằng em làm vậy là để thâm nhập vào gia đình mình và thu thập thông tin.”

Cô khịt mũi. “Ngay cả nếu cấp trên cho phép điều đó, em cho là sẽ chẳng có ai nghĩ rằng nhà Steele muốn một sự ồn ào như vậy.” Cô đợi Simon quay sang nhìn mình. Không biết phải nói gì thêm, cô lại xin lỗi.

“Anh không còn bận tâm vì chuyện đó nữa.” Simon nhún vai. “Đúng là anh đã bị tổn thương khi phát hiện ra, nhưng anh không nghĩ mình có thể trách em vì đã không muốn tiết lộ cho bất cứ ai.”

“Em muốn chứ,” Grace thừa nhận, “nhưng em được cảnh báo rằng không nên làm vậy.”

“Thật chẳng dễ dàng gì… ý anh là khi phải sống cùng George Steele. Và anh cũng không chắc lắm, nhưng chẳng phải Leon bằng tuổi em sao?”

“Vâng. George đã ngoại tình khi kết hôn với mẹ em… Chà, nó còn hơn cả một cuộc sống hai mặt. Eddie được sinh ra đầu tiên, trước em hai năm, và em chào đời hai tháng sau Leon. Cuối cùng là đến Jade. Nhưng bọn em chưa bao giờ gặp nhau, mãi cho tới gần đây.”

Grace ngồi lại xuống ghế. Thật tốt khi có ai đó để nói chuyện cùng.

“Bọn em đều có tuổi thơ bất hạnh,” cô nói tiếp. “Khi hai mẹ con em rời khỏi Stoke-on-Trent, chẳng mất nhiều thời gian để George tìm ra bọn em, nhưng tất cả những gì ông ta muốn là một vụ ly dị nhanh gọn. Em phát hiện ra rằng ông ta đã đưa gia đình kia của mình về căn nhà cũ của chúng em, và sau đó cưới người phụ nữ mà ông ta đã qua lại cùng lúc với mẹ.”

“Rắc rối nhân đôi.” Simon cười ngượng ngùng trước trò đùa nhạt nhẽo của mình.

Grace không thể cười nổi. “George đã đối xử với mẹ hết sức khốn nạn. Trước khi chúng em bỏ đi, em nhớ đã có rất nhiều lần ông ta về nhà và đánh mẹ – những đêm mà ông ta không ở cùng Kathleen Steele, có lẽ vậy. Đôi khi mẹ còn đi khập khiễng vào hôm sau. Những lần khác thì không rõ ràng như vậy, nhưng ông ta cũng sẽ hành hạ mẹ đủ để bà không thể ra ngoài làm việc được.” Grace ngước mắt lên để cố kìm nén cảm xúc.

“Bọn em hầu như chẳng có một xu dính túi. Nếu ông ta không bỏ lại căn nhà tồi tệ đó, em chắc chắn là hai mẹ con đã trở thành người vô gia cư. Mẹ làm việc cả ngày và thường phải làm thêm giờ tại quán rượu địa phương để có thể đủ trang trải. George chẳng bao giờ đưa tiền cho bà, và nếu bà có để dành được chút nào, ông ta sẽ lấy và đem đi nhậu sạch.”

“Nhưng em đã trốn thoát.” Simon dịu giọng khi anh đến ngồi cạnh và đặt tay lên cánh tay cô. “Đó là vấn đề, và nó đã khiến mọi thứ trở nên hoàn toàn khác biệt.”

“Tại sao?”

“Bởi nó giúp anh nhận ra em là một người chân thành đến mức nào.”

Cô nhướng mày. “Em chẳng có lựa chọn nào khác vào thời điểm đó.”

“Có lẽ vậy, nhưng em đã có đủ dũng cảm để vượt qua nó và không để bản thân bị hủy hoại như mấy anh chị em nhà Steele.”

Sau đó họ ngồi trong im lặng. Grace nhắm chặt mắt lại để cố xua đi nỗi đau.

“Đã muộn rồi.” Simon đứng dậy và đưa tay ra. “Anh nên về thôi.”

Grace nắm lấy nó và cũng đứng dậy. Cô mỉm cười với anh. “Cảm ơn vì đã lắng nghe. Vậy nghĩa là giờ chúng ta lại là bạn, phải không?”

Simon gật đầu và hôn nhẹ lên má cô trước khi rời đi.

Grace đóng cửa lại và lên giường. Cô cảm thấy vui vì họ đã làm hòa. Mai sẽ là một ngày đầy khó khăn, nhất là khi Nick đã bắt đầu cảm nhận được áp lực, và cô đang vô cùng khao khát một giấc ngủ ngon.

Nhưng, như thường lệ, tâm trí cô lại không cho phép điều đó xảy ra. Ai đã tiết lộ thông tin về thân phận của cô cho báo chí? Cô nhớ lại lời đề nghị của Eddie, rằng hắn có ai đó làm tay trong. Hắn cũng biết rằng cả ba nạn nhân của họ đều bị đâm vào tim.

Rồi cô đã nhìn thấy Alex và Jade cùng ở trong bãi đậu xe hồi sáng. Họ hẳn đang gặp nhau, nhưng tại sao?

Đó là chưa kể đến những lời buộc tội và đe dọa của Alex.

Càng nghĩ về chuyện này, cô càng nhận ra rằng chỉ có một đáp án hợp lý. Bản năng của cô đã đúng.

Người đã tiết lộ thông tin về cô và vụ án chắc chắn chính là Alex.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.