Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
70

❊ ❊ ❊

Grace trở nên hoảng hốt và suy nghĩ rối loạn. Điều mà Trent nói khi bị thẩm vấn về những người phụ nữ mạnh mẽ đã khiến cô phải suy nghĩ. Cô lao vào phòng của Nick thì thấy Sam và Perry đã ở trong đó cùng ông.

“Tôi đã kiểm tra tất cả các số trong điện thoại của Gibson cùng đội kỹ thuật,” Sam nói trước khi cô có thể lên tiếng. “Tất nhiên là có số của Clara Emery trong đó, bởi họ là một cặp; cũng có cả số của Leon Steele, nhưng cũng hợp lý thôi bởi cả hai đều làm việc tại phòng tập. Và, dù không chắc nó có ý nghĩa gì hay không, nhưng số của Chapman cũng ở trong đó, bên dưới Jonathan – và còn cả vài số khác không được lưu tên, nhưng đã xuất hiện trong cả ba chiếc điện thoại. Đội kỹ thuật hiện đang kiểm tra chúng. Chỉ là một linh cảm, nhưng tôi tự hỏi liệu cô ta có dính dáng tới các bữa tiệc không – có thể là tổ chức, dọn dẹp, đưa các cô gái tới đó. Dù sao thì cô ta cũng làm việc cho nhà Steele.”

Grace nghĩ về người phụ nữ trẻ mà Regan Peters nói rằng đã trả tiền cho mình khi cô xem lướt qua danh sách.

“Có một số điện thoại mà tất cả cùng gọi tới, nhưng hiện không liên lạc được,” Sam nói thêm. “Nó là một số điện thoại trả trước và không thể theo dấu. Đã ngừng hoạt động.”

“Làm tốt lắm,” Nick nói. “Đưa Emery tới để hỏi vài câu nào.”

Grace gật đầu. “Tôi cũng sẽ xin lệnh để lục soát căn hộ của cô ta và Gibson. Nhưng giờ cô ta không phải là ưu tiên hàng đầu.” Cô mở đoạn tin nhắn của Eddie qua loa ngoài.

“Tập hợp nào!” Nick dẫn họ vào phòng họp, nơi đặt sẵn một tấm bảng trắng.

“Nick, tôi có thể nói vài lời với mọi người không?”

Khi ông gật đầu, Grace đứng lên trước mặt họ. Cô hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói, hy vọng mình có thể chiếm được niềm tin của cả đội. Vài sĩ quan đang hỗ trợ họ trong vụ này cũng tới lắng nghe.

“Hãy lần lượt xem xét các nạn nhân theo thứ tự.” Cô chỉ vào bức ảnh đầu tiên trên tấm bảng phía sau mình. “Josh Parker. Theo như vài người phụ nữ mà chúng tôi đã nói chuyện cùng, cộng với đánh giá của đám đông, hắn là một người rất thích sử dụng nắm đấm của mình, không chỉ với đàn ông mà với cả phụ nữ. Chúng tôi cũng có lý do để tin rằng hắn có tham gia vào việc tổ chức các bữa tiệc ở biệt thự Washington.” Cô chỉ vào một tấm ảnh khác. “Dale Chapman – hay còn được biết tới dưới cái tên Dale Jenkinson. Chúng tôi nghĩ rằng hắn đã bị tống tiền vì chuyện gì đó. Chúng tôi cũng tin rằng hắn đã cưỡng bức Regan Peters tại một trong các bữa tiệc.”

“Nạn nhân thứ ba.” Cô chỉ vào bức ảnh của Tom Davenport. “Hắn không dính dáng nhiều đến phòng tập Steele’s, điều đó khiến cho chúng tôi có chút bối rối, nhưng sau khi thẩm vấn vài cô gái trẻ, chúng tôi phát hiện ra rằng hắn là một trong những gã đã dụ dỗ từng cô gái trẻ tới các bữa tiệc. Chúng tôi cũng biết rằng hắn đã ngoại tình với ít nhất một trong các sinh viên của mình tại trường đại học. Vậy là chúng ta đã tìm ra mối liên hệ giữa cả ba nạn nhân: các bữa tiệc.”

“Nạn nhân thứ tư – Elliot Woodman. Chúng tôi đã cho rằng đám tay chân của nhà Steele tấn công một gia đình đối thủ để trả thù cho những vụ giết người trước đó, nhưng tôi nghĩ rằng chúng ta đã sai. Sau khi thẩm vấn Gibson, có vẻ như hắn đã định đổ cho Leon Steele tội sát hại Elliott Woodman để có thể tiếp cận với Eddie và trở thành cánh tay phải của hắn, nhưng cuối cùng thì lại gậy ông đập lưng ông. Vậy, nếu như đó chỉ là một hành động đánh lạc hướng thì sao?”

Mọi người bắt đầu quay sang nhìn nhau khi mọi mảnh ghép đã dần rơi vào đúng vị trí.

“Hãy trở lại với một trong những giả định ban đầu của chúng ta,” Grace nói tiếp. “Dấu giày, cỡ nhỏ – những dấu giày được tìm thấy tại nhà Dale Chapman và Tom Davenport là hoàn toàn trùng khớp.” Cô giơ ngón tay ra để đếm. “Một bóng người nhỏ bé và nhanh nhẹn chạy khỏi hiện trường vụ sát hại Dale Chapman. Một vật tày được dùng làm hung khí. Vết dao đâm tương tự nhau. Và còn có một nạn nhân nữa, người không nằm trên bảng: George Steele.”

Trước khi bất cứ ai có thể lên tiếng, Grace mở chiếc máy tính xách tay đặt trên bàn, nhấn vài nút và hình ảnh một dụng cụ tập cơ tay bằng cao su màu tím hiện ra. Cô xoay màn hình về phía mọi người.

“Đây là thứ mà người ta thường sử dụng trong lúc chạy bộ hoặc tập thể dục, có hình dáng được thiết kế để dễ dàng nắm được trong tay. Nhìn nó xem – không phải nó rất giống một quả đấm thép sao? Đặc biệt là khi nó được cầm ngược, khi đó trọng lượng sẽ bị dồn về trước.” Cô minh họa bằng cách nắm tay lại và xoa xoa các khớp ngón tay. “Thử tưởng tượng xem khi đó cú đấm sẽ mạnh đến mức nào, ngay cả khi hung thủ có vóc dáng nhỏ hơn nạn nhân – một người phụ nữ chẳng hạn?”

“Nó có thể loại bỏ bất lợi đó,” Sam đồng ý.

“Cô nghĩ rằng nó có liên quan tới các cô gái trong những bữa tiệc?” Perry có vẻ đã hiểu ý cô.

“Không.” Grace nhìn một lượt khắp phòng và hít một hơi thật sâu, cảm xúc bên trong như chực trào ra bởi sự khó chịu của những điều cô sắp nói. “Nhưng tôi nghĩ rằng nó có liên quan tới các bữa tiệc. Tôi nghĩ rằng chúng đã diễn ra trong suốt nhiều năm. Hiện vẫn chưa thể kết luận xem liệu nhà Steele có điều hành chúng hay không, nhưng tôi nghĩ một trong số họ đã tạo ra chúng: George Steele. Ông ta có đủ các mối quan hệ để bắt đầu một thứ như vậy. Nếu kẻ đã giết George đang nhắm vào những người có liên quan thì sao?”

“Kathleen Steele có rất nhiều động cơ để giết George. Bà ấy đã là nạn nhân của bạo lực gia đình trong suốt một thời gian dài. Tuy vậy, Kathleen không có động cơ hay mối liên hệ gì với ba nạn nhân còn lại. Nhưng Jade Steele thì có.”

Những tiếng thì thầm lan rộng và Grace giơ tay lên.

“Jade Steele kể với tôi rằng cô ta đã từng hẹn hò với Josh Parker khi mới bước vào tuổi vị thành niên và họ chia tay vì hắn quá bạo lực. Có lẽ cô ta cũng đã phát hiện ra các bữa tiệc. Tôi tự hỏi liệu có phải Jade đã tống tiền Chapman – Jenkinson, bất kể tên hắn là gì – về việc hắn có liên quan tới chúng không? Nó sẽ hủy hoại danh tiếng của hắn nếu chuyện đó bị bại lộ. Tôi nghĩ có lẽ hắn đã phải trả rất nhiều tiền.”

Nick đã đứng lên và bước tới bên cạnh cô.

“Jade cũng nhắc tới chuyện cô ta từng hẹn hò với Tom Davenport vài lần. Cô ta cũng kể với tôi rằng hắn là một người đàn ông tử tế và họ rất thân với nhau, nhưng đó có lẽ chỉ là một lời nói dối để khiến tôi không điều tra về cô ta. Và Lorna thì lại là bạn của Jade.”

“Cô nghĩ rằng cô ta lo lắng cho Megan Steele khi cô bé kết bạn với Freya Davenport?” Sam hỏi.

“Phải.” Grace đi tới chỗ tấm bảng trắng. Cô chỉ vào tên cô em gái cùng cha khác mẹ của mình, được viết bằng chữ in hoa. “Jade Steele là nghi phạm số một, bởi cả bốn nạn nhân đều biết cô ta. Cô ta có thể tiến lại gần họ trước khi tấn công mà không bị nghi ngờ. Và thật ra thì, mọi người đều không đề phòng cô ta – một người yếu đuối, nhu nhược.” Grace lại nghĩ về những lời cáo buộc của Jade với Alex. “Và giờ thì Leon Steele đang mất tích… Tôi không nghĩ rằng Kathleen lại tự giết con trai mình, dù là để bảo vệ con gái.” Grace nhìn một lượt quanh phòng. “Nghĩa là thêm một lần nữa chỉ còn lại Jade.”

“Nếu Leon có liên quan tới các bữa tiệc, Jade hẳn đã lên kế hoạch sẽ giết hắn – nếu giờ hắn vẫn chưa chết.” Nick búng tay. “Tôi muốn huy động toàn bộ lực lượng để tìm kiếm hai người đó. Hãy mang cô ta tới đây!”

“Cô ta đã gọi cho tôi sáng nay, đề nghị được gặp tôi. Tôi nghĩ mình biết cô ta định tới đâu.” Grace hít một hơi thật sâu. “Tôi nghĩ cô ta muốn dẫn tôi về nhà.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.