Tối hôm đó, ngồi một mình trong văn phòng, khi mà những người khác đều đã đến quán Windmill nâng cốc vì một người bạn vừa qua đời, Eddie gục đầu xuống bàn và để mặc cho cảm xúc tuôn trào. Hắn cảm thấy mình có thể làm thế khi chỉ còn lại một mình. Khi đã về nhà, sẽ có những câu hỏi từ vợ hắn, Georgina, người thường dành cả ngày ở phòng tập trước khi đến trường đón Harry, con út mới mười hai tuổi của họ. May mắn thay, Harry đã ở trên giường khi hắn về đến nhà, và thằng con mười sáu tuổi là Charlie hẳn sẽ đi chơi với bạn nó, nên căn nhà sẽ được yên tĩnh.
Hắn ngả người trở lại ghế và nhấp một ngụm whisky. Đó là loại duy nhất mà hắn có. Hắn không phải một kẻ nghiện rượu, nhất là sau khi đã chứng kiến cách nó hủy hoại cha hắn và sau đó là Jade. Hắn muốn giữ mình minh mẫn, chứ không để bị đánh úp bởi kẻ nào đó. Trong công việc này luôn có những kẻ sẵn sàng nhảy xổ ra vồ lấy ta bất cứ lúc nào. Lần này Josh là người đã phải gánh chịu nó.
Một phần của tòa nhà đã hoạt động trở lại dù bãi đậu xe thì vẫn bị chăng dây, nhưng cái chết của bạn hắn đồng nghĩa với việc phòng tập phải tạm đóng cửa, nên dòng tiền đổ về sẽ bị thâm hụt. Các hội viên của phòng tập không phàn nàn gì, phần lớn đều đóng phí theo tháng và những người mua vé theo lượt chỉ là số lẻ không đáng nhắc đến. Nhưng đâu phải chỉ có vậy. Hắn đã không thể thực hiện những hoạt động bí mật như bình thường. Không còn tiền cho vay, không còn đồ ăn cắp được tuồn qua cửa nữa. Vài thằng nhóc gọi tới để hỏi mua thuốc, nhưng hắn đã bảo chúng biến đi. Chuyện đám cớm có mặt ở đây thực sự không tốt cho việc kinh doanh chút nào. Người ta sẽ đi nơi khác mất.
Hắn tự nguyền rủa bản thân. Hắn đã nghĩ gì vậy chứ? Josh là bạn hắn. Vào lúc này công việc kinh doanh chẳng có nghĩa lý gì hết, ngoại trừ việc giữ bí mật mọi thứ. Hắn di di chuột để máy tính thức dậy. Trang facebook của phòng tập đã đón nhận rất nhiều bình luận sau khi tin tức bắt đầu lan ra. Josh là một người rất được yêu mến, một người hướng dẫn và truyền cảm hứng tuyệt vời, cũng là một nhân sự hết sức quan trọng. Eddie thậm chí không thể nghĩ về việc hắn sẽ thế nào nếu không có Josh. Nó quá đau đớn để có thể suy tưởng.
Hắn không thể tin tưởng ai như cái cách mà hắn đã tin Josh. Gã là người duy nhất được biết về việc George đã sống như thế nào. Eddie đã đặt trọn niềm tin vào Josh và, theo những gì mà hắn biết, bạn hắn không hề kể với ai về những chuyện nội bộ của nhà Steele. Mối liên kết giữa hai người nhờ đó lại càng bền chặt hơn.
Và giờ Josh đã ra đi và để lại một khoảng trống cần phải lấp đầy, theo nhiều nghĩa. Khi gã không còn ở đó nữa, Eddie biết rằng Leon sẽ muốn leo lên vị trí đó. Chuyện đó là không thể; em trai hắn là một kẻ quá nóng máu, và Eddie biết rằng nó sẽ gây ra sự bất hòa giữa hai người, nhưng khỉ thật, hắn đã quá quen với chuyện đó rồi. Mối bất hòa giữa hai anh em đã là điều quá bình thường từ khi chúng còn nhỏ, những năm tháng trắc trở đầu đời đó sẽ là thứ mà cả hắn và Leon luôn nhớ.
Eddie lướt qua đống tin nhắn vẫn đang đổ về. Không những là cánh tay phải của hắn, Josh còn là một gã hề. Sẽ có rất nhiều người nhớ khiếu hài hước và mấy trò chơi khăm ngớ ngẩn của gã. Josh chẳng hề bận tâm nếu có ai đó muốn gã ngừng lại. Gã làm những chuyện đó chỉ để vui mà thôi.
Josh cũng khá nổi tiếng trên YouTube, có kênh riêng và quảng bá cho phòng tập Steele’s bằng sự quyến rũ cũng như những lời khuyên về thể hình của gã. Eddie ấn vào một đoạn phim, những giọt nước mắt giận dữ trào ra khi hắn nghe giọng Josh. Lúc nhìn gã chạy quanh màn hình khi tung những cú móc phải vào bao cát, thật khó để có thể nghĩ rằng gã đã chết.
Hắn nhấp thêm ngụm whisky nữa và nhìn qua cửa sổ văn phòng về phía phòng tập trống trải đằng sau nó. Từng dãy từng dãy máy tập thể dục đứng xếp hàng như thể đang trong nhiệm vụ. Không có một tiếng động nào được phát ra, ngoại trừ âm thanh của máy bán đồ uống. Những bóng đèn cảnh báo nguy hiểm đã được bật lên, bao trùm nơi này trong một luồng ánh sáng kỳ quặc.
Một tiếng động làm hắn giật mình. Hắn quay lại và vội vã đứng dậy. Nó nghe giống như tiếng đóng cửa, nhưng hắn biết rằng không có ai khác ở trong tòa nhà này. Hắn với lấy chiếc gậy bóng chày đặt cạnh bàn và đi ra hành lang. Hắn chầm chậm bước theo nó để tới phòng tập, ánh mắt bao quát mọi ngóc ngách.
Sau vài phút, hắn nhận ra rằng chẳng có gì. Chẳng có cánh cửa nào được đóng hết. Đó có thể chỉ là tiếng lách tách của lò sưởi hoặc thứ ngu ngốc gì đó tương tự, thứ gì đó không đáng để hắn phải hoảng sợ.
Eddie quay lại văn phòng của mình. Dải băng bảo vệ hiện trường giăng kín lối vào của bãi đậu xe, nhưng liệu hắn có mạo hiểm khi ngồi đây một mình hay không? Liệu có phải hắn sẽ là nạn nhân tiếp theo? Hay vụ sát hại Josh là một sự nhầm lẫn? Hắn nghĩ về đám kẻ thù của mình. Chúng cũng nhiều như của Josh. Liệu có phải là một kẻ bất bình nào đó hay không?
Ngày mai hắn sẽ bắt đầu lan truyền tin tức. Khi cảnh sát đã đi rồi, hắn sẽ bắt đầu cuộc điều tra riêng của mình. Hắn sẽ tìm cho ra thằng khốn đã làm chuyện đó với bạn mình. Hắn sẽ móc mắt nó ra. Hắn sẽ thiêu sống nó. Và cũng có thể có ai đó đứng sau vụ tấn công, kẻ đã trả tiền để thực hiện đó. Hắn sẽ tìm xem ai là kẻ giật dây đằng sau.
Một ngụm cuối cùng và, khi nó đã trôi xuống cổ, hắn ném chiếc cốc vào tường, cảm thấy vô cùng hân hoan trước tiếng ồn và đống lộn xộn mà nó tạo ra. Dù sao thì như vậy vẫn tốt hơn là sử dụng nắm đấm, điều mà cha hắn chắc chắn sẽ làm.