Perry dừng xe và tắt máy. Anh đã ở tại Chimneys khi Nick và Grace bước vào. Anh đã tìm cách lẩn vào đám đông để trốn về, may là không bị họ phát hiện ra. Anh không muốn nói chuyện với ai trong hai người họ lúc này, cũng không chắc mình nghĩ sao về Grace. Không phải vì cô là ai, mà vì cô đã giữ bí mật chuyện đó với họ. Ừ thì có thể người ta đã bắt cô làm vậy, nhưng đáng ra cô phải có chính kiến của riêng mình chứ.
Khi Perry về đến nhà thì đèn trong hành lang đã được bật, nhưng phòng khách thì tối om. Anh lặng lẽ đóng cửa trước và cởi giày ra. Thay vì ném chìa khóa xuống như mọi khi vẫn làm, anh nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn. Sau đó, anh đi vào bếp, cố không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
Lisa đang bước tới, mái tóc vàng cắt ngắn của cô hơi rối hơn so với ngày thường. Con trai họ, Alfie, đã thức giấc trên tay cô.
“Chào.” Anh hôn lên trán cô và đỡ lấy em bé. “Thằng nhóc thế nào?”
“Cau có, giống y như cha nó.” Lisa ngáp. “Em đang hâm lại đồ ăn rồi. Anh có muốn uống gì không?”
“Anh không muốn uống sữa bột cho bé đâu,” anh cười toe.
Lisa nhăn mặt với anh, tay vẫn liên tục khuấy sữa. Perry biết cô đã muộn phiền thế nào bởi Alfie không chịu bú mẹ khi mới chào đời. Cô đã cố gắng suốt một tuần rồi đành phải bỏ cuộc. Nhưng điều đó phần nào lại khiến Perry cảm thấy vui vì anh có thể giúp cô cho con ăn.
Anh quyết định sẽ không uống gì cả. Anh cần một giấc ngủ hơn.
“Vụ án thế nào rồi?” Lisa hỏi. “Em lại thấy Grace trên bản tin lần nữa. Cô ấy xinh thật.”
Không có chút ghen tuông nào trong giọng nói của cô. Perry và Lisa đã kết hôn được mười ba năm và Grace không phải một mối đe dọa với họ. Cuộc hôn nhân của họ rất bền vững, dù thống kê chỉ ra rằng các cảnh sát có tỷ lệ ly hôn rất cao.
“Cô ta cũng đồng thời là con gái của George Steele,” anh nói.
Lisa lập tức khựng lại. “Không thể nào!”
Perry kể cho cô nghe về những chuyện đã xảy ra trong ngày, trong khi Lisa thở hổn hển và há hốc miệng.
“Anh có cho rằng cô ấy sẽ bị loại khỏi vụ án không?”
Cô nhỏ vài giọt sữa lên cánh tay để thử xem nó có nóng quá hay không.
“Anh thực sự không biết. Cô ta nên bị thế.”
Perry đung đưa Alfie trên tay mình. Anh đã nghĩ rằng Grace sẽ bị thuyên chuyển ngay khi họ phát hiện ra mối quan hệ của cô ta với George Steele. Một phần trong anh đã sẵn sàng để đảm đương trách nhiệm đó. Sẽ thật tuyệt vời nếu cô ta có thể làm sếp phó của anh, bởi cô ta có đôi mắt sắc sảo và bộ não nhanh nhạy, nhưng không, Nick đã quyết định sẽ để cô ta giữ nguyên vị trí thêm một thời gian.
“Cái gã Josh Parker đó trông ngon lành ra phết.” Lisa đặt cái chai xuống và đón lấy Alfie từ tay anh.
“Này!” Anh cố tỏ vẻ như vừa bị xúc phạm.
“Anh biết em muốn nói gì mà. Về mặt hình thể. Chuẩn như tượng tạc. Tên hung thủ hẳn phải có thần kinh thép.”
“Hừm.” Perry ngẫm nghĩ. “Nếu có bất cứ thành viên nào của cái gia đình đó liên quan tới vụ này thì nó sẽ đúng theo nghĩa đen luôn.”
“Gì cơ?” Lisa nhíu mày bối rối.
“Thần kinh thép. Và họ của chúng là Steele.”
“Ồ, phải rồi.” Lisa cười. “Các anh có đầu mối nào chưa?”
“Chưa, vẫn chưa.”
“Vậy, Grace thế nào? Anh biết đấy, ngoài chuyện đó ra.”
“Cũng giống như anh sẽ làm thôi.” Giọng anh có chút tự mãn. Grace đã làm tốt, nhưng anh muốn cô ta thất bại. Đây đáng ra phải là vụ án mạng đầu tiên của anh dưới tư cách một Sĩ quan Điều tra. Điều đó thật bất công, đặc biệt là khi mối quan hệ của cô ta với gia đình đó đã bị lật tẩy.
Khi vị trí của Allie bị bỏ trống, ai cũng nghĩ rằng anh sẽ là người tiếp quản nó. Anh đã cảm thấy cực kỳ ngu ngốc khi nhận ra mình đã thất bại. Việc người đó đến từ một đơn vị khác lại càng khiến cho điều đó trở nên tồi tệ hơn.
Anh nhớ Allie. Họ đã làm việc cùng nhau lâu đến mức cô dường như đã trở thành một phần gia đình anh. Cô chỉ sống cách đó vài phút, vẫn ở trong khu vực trung tâm của thành phố, vậy mà cứ như có hàng dặm đường ngăn cách họ với nhau. Chẳng có ai buồn như anh khi cô rời khỏi đội. Anh không thể tin tưởng Grace như từng tin Allie được.
Hơn nữa, mọi người đều biết rằng thăng tiến ở gần nhà bao giờ cũng tốt hơn chuyển đi xa. Anh muốn ở lại Stoke, khi mà giờ đây cuối cùng anh đã có một gia đình. Anh không thể trông đợi việc Lisa sẽ cứ thế đứng dậy và rời đi được. Không phải với sự chăm sóc tận tình của mẹ và các chị gái của cô ấy. Vậy nên hoặc là anh rời khỏi Đội Trọng án để chuyển sang một bộ phận khác, hoặc là chấp nhận vị trí hiện tại. Anh vẫn chưa quyết định, chủ yếu bởi không muốn phải rời bỏ các đồng nghiệp thân quen. Và các vụ án mạng vẫn luôn thú vị. Không có một ngày nào trôi qua trong buồn tẻ.
“Em đang nói về việc cả đội đã biết cô ấy là ai.” Lisa liếc qua anh. “Nghe này, em biết là anh nhớ khi làm việc với Allie, nhưng anh phải bước tiếp. Mời Grace tới uống trà đi.”
“Sau chuyện hôm nay ư? Anh không nghĩ vậy đâu.”
“Ồ, thôi nào. Đâu phải lỗi của cô ấy. Anh đã nói là Nick không muốn bất cứ ai biết chuyện đó mà.”
“Chuyện này không phải một sớm một chiều mà qua được đâu.”
Cô dành cho anh một cái nhìn nghiêm khắc. “Em muốn xem cô ấy là người thế nào.”
“Điều tra về cô ta thì đúng hơn.”
Lisa gật đầu. “Cô ấy không thể tồi tệ như anh đã miêu tả được. Phải, cô ấy đã chiếm mất công việc của anh, nhưng đừng ghét cô ấy vì điều đó.”
“Anh đâu có.”
“Có đấy.” Cô quấn cái yếm qua đầu Alfie, vất vả xoay xở với cánh tay của thằng bé. “Con trai anh cũng cứng đầu không kém gì cha nó. Mời cô ấy tới uống trà vào thứ Bảy. Nếu vụ này vẫn khiến anh bận rộn thì chuyển sang tối khác cũng được.”
Perry thở dài. “Em quyết phải làm cho bằng được đúng không?”
Lisa lắc đầu. Anh lại hôn lên trán cô lần nữa.
“Anh đi tắm đây. Không phiền chứ?”
“Không hề. Anh đang bị tỉnh giấc giữa đêm đấy.”
Perry nhếch mép. Anh chỉ cần chợp mắt khoảng một tiếng, nếu tâm trí của anh đủ bình lặng.
Phần lớn những thi thể anh từng thấy trong quá trình làm việc đều là kết quả của việc bị đánh đập hoặc bị đâm. Cũng có vài món đồ gia dụng khác và vài trường hợp là cả súng săn, nhưng chưa từng có vụ nào rùng rợn như vụ này. Công việc của họ bao gồm những vụ tấn công và cướp bóc nghiêm trọng, và cả số lượng lớn những vụ cướp giật mà Alex đang điều tra gần đây. Những chuyện thế này hiếm khi xảy ra tại Stoke-on-Trent, và chúng luôn khiến anh trằn trọc để tìm ra đáp án.
Vụ án đã mê hoặc anh, nhưng nếu anh nói vậy với Lisa, cô sẽ không hiểu. Hai người bị giết và đâm xuyên tim. Hung thủ rõ ràng phải là một kẻ có nhân cách méo mó.
Nhưng, sau khi mọi chuyện đã bại lộ, liệu anh có còn đủ tin tưởng Grace để cùng nhau tìm ra kẻ đó là ai được không?