Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53
Chủ Nhật – Ngày Thứ Mười Ba

❊ ❊ ❊

Sau giấc ngủ kéo dài chưa đầy hai giờ, Grace tỉnh giấc vì một cuộc điện thoại. Nick gọi để thông báo cho cô về cuộc tấn công xảy ra đêm hôm trước.

“Tên cậu ta là Elliott Woodman. Cô có thể tới bệnh viện và nói chuyện với cha mẹ cậu ta không? Tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra?”

“Tôi ư?” Cô bật dậy trên giường. “Không còn ai có thể làm điều đó nữa sao?” Cô chưa từng lợi dụng chức vụ của mình và cảm thấy không thoải mái khi làm vậy, nhưng lần này thì khác. Đó là công việc của một Điều tra viên.

“Tôi muốn cô đi.”

“Nhưng nó không liên quan tới vụ của chúng ta.”

“Đúng vậy.”

Cô dừng lại. “Vậy là, ông đang rút tôi khỏi chiến dịch Wedgwood?”

“Tất nhiên là không rồi. Tôi chỉ khiến mọi người nghĩ rằng mình đang làm vậy thôi.”

Grace đưa tay lên vuốt tóc trong sự thất vọng. “Tôi hiểu, nhưng tôi muốn được làm việc cùng đội của mình.”

“Không hỏi nữa, Grace. Cứ tiếp tục tập trung vào chiến dịch Wedgwood nhưng giả vờ như cô đang làm việc với vụ Woodman.”

Grace ngắt máy và chửi thề thật to.

***

Trước khi tới thăm Elliott Woodman, Grace quyết định ghé qua hiện trường trước. Cô đi quanh khu đó, tán gẫu với vài người đang đứng hóng chuyện và tìm hiểu qua về Elliott trước khi tới gặp gia đình gã.

Một lúc sau, cô lên đường tới bệnh viện Hoàng gia Stoke ở Hartshill. Khu chăm sóc đặc biệt nằm trong một khối nhà mới được hoàn thành. Công trình này, với hệ thống đăng nhập tự động và dàn máy tính hiện đại nhất, có thể là một thách thức để làm quen, nhưng ít ra thì luôn có người ở đó để hỗ trợ. Cô hỏi đường tại quầy lễ tân rồi đi theo các bảng chỉ dẫn để tới phòng chờ dành riêng của khu chăm sóc đặc biệt.

Cô đã tới bệnh viện cùng Matt nhiều đến mức không đếm nổi. Cô nhớ lại cảm giác đi dọc theo hành lang như thế này, đơn độc và sợ hãi, khi đến thăm anh và khi ra về. Không biết mình nên mong đợi điều gì. Luôn lo sợ trước điều tồi tệ nhất; đôi khi nó xảy ra, đôi khi thì không.

Sau khi rửa tay, cô đẩy cửa bước vào. Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường. Grace liếc nhìn xung quanh. Những người ở đó ngồi thành ba nhóm tách biệt với nhau. Một y tá trong bộ đồng phục xanh đang ngồi sau một ô cửa sập trên tường. Grace bước tới đó và giơ thẻ cảnh sát lên.

“Tôi muốn gặp gia đình của Elliott Woodman.”

“Đằng kia,” anh ta nói.

Grace quay lại. Đó là một nhóm ba người, một cặp đôi khoảng ngoài năm mươi và một cô gái tuổi vị thành niên. Một em bé đang ngủ trong chiếc ghế ô tô trẻ em đặt cạnh đó trên sàn.

“Sĩ quan Điều tra Allendale.” Cô lại giơ thẻ cảnh sát lên. “Tôi ngồi được chứ, hay các vị muốn tới nơi khác?”

“Ở đây là được rồi,” người phụ nữ lớn tuổi đáp.

“Tôi rất tiếc về vụ tấn công Elliott, chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để tìm bằng được kẻ đã làm chuyện đó,” cô bảo họ. “Cậu ấy thế nào rồi?”

“Ở trong tình trạng nguy kịch suốt hai mươi tư giờ. Nó bị phù não,” người đàn ông đáp. “Hộp sọ của nó bị nứt ở hai chỗ, quai hàm cũng vậy, và hốc mắt thì bị đập nát. Dù kẻ nào đã làm chuyện này thì hắn cũng muốn hủy hoại nó hoàn toàn.”

“Ông là cha của cậu ấy ư?”

“Ông nội. Len Woodman.” Ông ta chỉ vào người phụ nữ ngồi cạnh mình. “Đây là bà nội nó, Helen. Đó là bạn gái nó, Annie.” Ông ta chỉ vào cô gái đang sắp qua tuổi vị thành niên. “Cha nó sẽ ở nhà khoảng một tiếng sau khi đã ở đây cả đêm.”

“Các vị có biết tại sao cậu ấy lại bị tấn công không?” Grace ngồi xuống cạnh ông ta. “Ông có nghĩ ra người nào có thể làm vậy với Elliott không?”

“Không. Nó mới ra tù chưa lâu – gặp chút rắc rối – nhưng không một ai dám đụng vào nó trừ khi chúng muốn kiếm chuyện với tôi. Khi tôi tìm ra kẻ đã làm chuyện này, tôi sẽ…” Ông ta có vẻ chợt nhớ ra mình đang ở đâu cũng như cô là ai, và giọng ông ta tắt dần.

Grace cúi người về trước, gần người phụ nữ trẻ. “Annie,” cô nói. “Cô có thể cho tôi biết gì đó giúp tôi hiểu được tại sao chuyện này lại xảy ra với Elliott không?”

Annie lắc đầu, nước mắt chảy dài trên mặt. Cô ta vội đưa tay lên lau chúng.

“Gần đây không xảy ra chuyện gì khiến cô lo lắng sao? Elliott có nói về điều gì đó đang khiến mình bận tâm không?”

“Anh ấy thường đi chơi với Kyle Fisher,” cô ta nói. Lại là cái tên đó. “Tôi đã bảo anh ấy đừng làm vậy bởi hắn là một kẻ rắc rối. Nhưng anh ấy đã không gặp hắn tối qua, bởi anh ấy phải làm việc đến tận mười giờ.”

Một y tá bước vào phòng. “Chúng tôi có thể cho phép người thân vào thăm trong vài phút. Tối đa hai người một lúc.”

Hai người phụ nữ đứng dậy. Khi họ đã đi khỏi, Grace lại quay về với Len.

“Tại sao không kể lại cho tôi nghe mọi chuyện thêm lần nữa nhỉ? Elliott đã kết thúc ca làm việc vào mười giờ tối hôm qua. Ông chắc chắn về điều đó chứ?”

Ông ta gật đầu.

Grace cho ông ta thời gian để trấn tĩnh lại khi thấy mắt ông ta đang ầng ậc nước.

“Nó có hơi ngốc nghếch, nhưng Elliott cực kỳ yêu bé Ethan.” Len nhìn xuống cậu bé đang ngủ dưới chân mình. “Annie nói rằng nó đã gọi con bé khi hết ca làm, để nói rằng nó không thể đợi được đến khi gặp lại con bé. Nó đang đi kiếm thứ gì đó để ăn và hỏi xem con bé có muốn gì không. Nó nói mình sẽ mua ít khoai tây mang về.”

“Và khi đó là mấy giờ?”

“Mười giờ mười lăm. Nó chỉ mất hai mươi phút để lái xe về nhà. Họ đang đợi nó.” Ông ta lắc đầu. “Dù kẻ nào đã làm chuyện này thì hắn cũng sẽ chết ngay khi tôi xong việc với nó.” Ông ta hít một hơi thật sâu. “Xin lỗi. Tôi chưa từng thấy những vết thương nặng như vậy. Tôi cá là nhà Steele có liên quan tới chuyện này.”

Grace cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, bất chấp sự ngột ngạt của căn phòng. “Tại sao ông lại nói vậy?”

“Hai gia đình vốn chưa từng hòa hoãn. Tôi cá là chúng nghĩ rằng bọn tôi có liên quan tới mấy vụ giết người kia.”

“Chúng tôi không thể vội vã kết luận bất cứ điều gì khi chỉ mới bắt đầu thế này, thưa ông Woodman, nhưng ông có nghĩ rằng đây có thể là một vụ trả đũa không?” Cô cẩn trọng dò hỏi.

Ông ta nhún vai và nhìn xuống sàn. Grace có thể cảm thấy ông ta như đã đông cứng lại.

Rồi ông ta ngừng lại và ngẩng đầu lên nhìn cô. “Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng gia đình tôi chẳng liên quan gì cả. Có kẻ đã làm chuyện đó với Elliott của tôi và cô cần tìm ra đó là ai.”

“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, thưa ông Woodman,” Grace đáp. “Tôi đảm bảo điều đó.”

Một lúc sau, Annie và bà Woodman bước ra khỏi phòng bệnh. Nhiều bác sĩ chạy vụt qua chỗ họ, theo hướng đối diện.

“Tất cả các tín hiệu trên máy đã biến mất và họ yêu cầu chúng tôi rời khỏi đó trong khi họ làm việc với anh ấy,” Annie nức nở. “Tôi nghĩ là tim anh ấy đã ngừng đập.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.