Vụ sát hại Dale Chapman đồng nghĩa với thêm một đêm không ngủ nữa. Grace lên giường lúc một rưỡi và trở lại đồn vào bảy rưỡi sáng. Trong vài giờ đầu tiên, nhà của Chapman đã trải qua một cuộc lục soát toàn diện. Sam đã đi thẳng tới hiện trường để xem đoạn băng an ninh trước khi thu thập bất cứ thứ gì mà cô xem là có giá trị. Denise Chapman và Oliver vẫn không bước vào nhà trước khi nó được khám xét xong.
Chapman trông khá quen với Grace. Cô đã tìm trên google về anh ta sáng nay, đọc vài bài viết về công việc kinh doanh và xem qua trang web của anh ta, nhưng cuối cùng vẫn kết luận rằng cô không quen người này.
Mọi người tập trung tại phòng họp lúc tám rưỡi. Thêm nhiều sĩ quan mới xuất hiện. Lúc này, khi đã có hai vụ giết người mà họ cần phải tìm ra điểm chung, cả chánh Thanh tra cũng đã có mặt tại buổi họp.
“Dù mô-típ gây án là khác nhau, nhưng chúng ta vẫn xem nó là một phần của chiến dịch Wedgwood.” Jenny chỉ vào bức ảnh trên tấm bảng trắng sau lưng mình. “Nạn nhân số hai. Dale Chapman. Bốn mươi chín tuổi. Đã kết hôn và có ba con. Bị đánh mạnh vào đầu và mặt bằng một vật tày dẫn đến tử vong. Và thêm một vết đâm trên ngực. Lúc này chúng ta cần để tâm trí rộng mở, nhưng giả thiết của Grace về việc cả hai cùng bị đâm vào tim như một dấu hiệu cũng rất đáng để cân nhắc.”
“Chapman sống trên một đại lộ yên tĩnh, nhưng tất cả những khu vườn và đường nhỏ đều được thiết kế mở,” Nick tiếp lời. “Có vẻ như bất cứ ai cũng có thể lang thang trên đó mà không gặp chút khó khăn nào, dù tôi cho rằng hẳn sẽ có nhiều ánh mắt hướng về phía họ. Rất nhiều bất động sản ở đó có camera an ninh riêng, và hôm nay chúng tôi sẽ lần lượt kiểm tra chúng. Khi xem xét kỹ hơn, chúng tôi thấy rằng một trong những bóng đèn an ninh đã bị hỏng. Theo lời Chapman thì cô ấy chẳng hề biết gì về chuyện đó.”
“Nơi cuối cùng mà anh ta xuất hiện là phòng tập Steele’s,” Alex tuyên bố. “Anh ta rời khỏi đó lúc tám rưỡi và về đến nhà hai mươi phút sau.”
Grace vội cúi mặt xuống bàn, hy vọng mình đã không đỏ mặt khi nghe thấy điều đó.
“Anh có nghĩ là có kẻ đang cố gửi một lời nhắn không?” Sĩ quan Mick Higgins, người được cử tới để giúp đỡ họ, lên tiếng hỏi.
“Tôi không biết,” Alex đáp. “Có thể nó dành cho nhà Steele. Hoặc nhà Parker. Nhà Woodman thì sao nhỉ?”
“Nhà Woodman?” Grace thắc mắc, tự hỏi tại sao đến tận bây giờ cô mới nghe thấy cái tên đó.
“Nhà Woodman là một gia tộc tội phạm khác của vùng này,” Perry khai sáng cho cô. “Đụng độ vẫn thường xảy ra khi đám đó giẫm lên chân nhau. Cơ mà tên tuổi của chúng không lừng lẫy giang hồ như nhà Steele.”
“Chà, Josh Parker thì tôi còn hiểu được,” Grace nói, “nhưng Dale Chapman thì liên quan gì chứ? Có thông tin gì về việc anh ta có liên quan tới bọn chúng không?”
Nick lắc đầu. “Không hề. Anh ta là một doanh nhân được nể trọng. Dành vài giải thưởng lớn của địa phương vào năm ngoái. Mọi thứ đều cho thấy anh ta là một người tốt. Việc giám định pháp y của Josh Parker tiến hành đến đâu rồi?”
“Các báo cáo cho thấy không tìm được ADN của bất cứ ai khác, và cho đến lúc này chúng ta cũng chưa thu được gì từ các camera,” Grace bảo mọi người. “Sam cùng với một chuyên gia về camera an ninh đã kiểm tra mọi thứ, nhưng không thấy có chiếc xe nào đậu ở gần phòng tập đó trong khoảng vài giờ. Anh chàng chuyên gia đó vẫn đang phân tích những đoạn băng và sẽ cho chúng ta biết ngay khi anh ta tìm được gì đó.”
“Nếu nghi phạm của chúng ta sử dụng xe, rất có khả năng nó sẽ xuất hiện trên đường chính sau thời điểm xảy ra vụ án mạng,” Alex nói thêm. “Nhưng chúng ta cần có đầu mối về kiểu dáng, nhãn hiệu hoặc số đăng ký xe. Và tạm thời thì chưa có gì trong số đó cả.”
“Chúng tôi cũng đang kiểm tra điện thoại và hồ sơ tài chính của anh ta,” Perry bổ sung. “Cả mạng xã hội nữa. Lúc này vẫn chưa có gì là rõ ràng.”
***
Khi cô quay trở lại bàn thì đã đến giờ ăn. Ai cũng biết rằng nếu đang trong một vụ án thì bữa sáng nóng hổi thực sự giống như một nghi lễ tôn giáo. Thường thì sẽ chẳng có thời gian nghỉ ngơi để mà ăn uống, vì thế bữa ăn đầu tiên là điều quan trọng nhất trong ngày – theo đúng nghĩa đen.
Grace kẹp thịt xông khói vào giữa miếng bánh yến mạch phô mai và rắc gia vị lên. Ở vài nơi thì bánh yến mạch chỉ là bánh yến mạch, chẳng có gì sang chảnh, nhưng bánh yến mạch Staffordshire thì lại là một đặc sản địa phương với công thức bí mật được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Chúng được biết tới trên toàn thế giới, được vận chuyển tới cả những đất nước vô cùng xa xôi. Theo ý kiến của cô, chúng ngon nhất khi được ăn nóng, cuộn với thịt hun khói rán và phô mai, xúc xích và trứng cùng những thứ khác nữa.
“Thiên đường,” Grace nói to. “Thứ này là gần đủ để quay lại Stoke rồi,” cô đùa.
Trong lúc đang ăn, Grace mở máy để xem mình có thể tìm được gì về nhà Woodman trong cơ sở dữ liệu. Chúng là hai anh em, cả hai đều đã ngoài năm mươi tuổi. Malcolm và Len đều có gia đình riêng, với tổng cộng năm trai hai gái trải dài từ sơ sinh tới gần ba mươi. Có hai đứa con trai từng ngồi tù vì tội tấn công gây thương tích nghiêm trọng, một đứa đã ra được một thời gian ngắn và hiện đang bị quản chế. Grace tự hỏi liệu điều này có liên quan gì tới những vụ tấn công gần đây không. Có phải kẻ nào đó đang muốn dùng vũ lực để gửi cho nhà Steele một lời cảnh báo hay không?
“Cô đang xem gì vậy?”
Grace ngẩng lên và thấy Perry đang đứng cạnh mình. Cô giơ mảnh giấy mà mình đang vẽ nguệch ngoạc lên. Nó trông giống như tuyệt tác mà một đứa bé năm tuổi sẽ tự hào khoe với cha mẹ mình. Đó là những quả bóng, những đường kẻ dẫn tới chúng, những đường kẻ cắt ngang, vài cái tên, những nét loằng ngoằng và những mũi tên.
“Tôi đang cố sắp xếp lại những bằng chứng mà chúng ta có,” cô giải thích. “Bất cứ thứ gì liên kết nhà Steele với hai nạn nhân, với hy vọng rằng tất cả rồi sẽ chỉ đến cùng một người.”
“Thành công chứ?”
“Vẫn chưa. Anh có cho rằng nhà Woodman có liên quan không?”
“Chúng tôi biết rằng gia đình đó không thường sử dụng bạo lực ở cấp độ này. Chúng giống đám ăn trộm hơn. Chúng thường mượn xe của người khác, bẻ khóa rồi chui vào. Nhưng mấy vụ liên quan tới giết người thì không.”
Điện thoại của cô đổ chuông. Là Sam.
“Tôi vừa gửi cho cô email có chứa đoạn băng thu được từ camera an ninh ở nhà Dale. Chúng tôi vừa tìm thấy một kẻ mặc quần áo sẫm màu bỏ chạy khỏi hiện trường.”
Grace vội tìm nó trong khi Sam tiếp tục.
“Chúng tôi cũng đã tìm kiếm trên camera ngoài phố, nhưng bị mất dấu. Cung đường này hoàn toàn mở, vậy nên có vô số khả năng. Nghi phạm của chúng ta có thể đã bỏ chạy hoặc trốn vào một ngôi nhà gần đó. Cũng có thể hắn có đồng phạm đang chờ hoặc một chiếc xe đậu sẵn gần đó.”
“Cô biết khu vực này rõ hơn tôi,” Grace lên tiếng. “Nghi phạm của chúng ta có thể chạy tới đâu?”
“Trong bóng tối và không có camera? Có đến cả nghìn chỗ. Hắn có thể là dân địa phương, ai đó biết rõ khu vực này. Hoặc cũng có thể kẻ đó đã theo dõi Chapman và nắm rõ đường đi nước bước của anh ta.”
“Từ phòng tập Steele’s?”
“Cũng có thể. Nghi phạm của chúng ta cần biết rằng Chapman sẽ về nhà vào giờ đó, hoặc không thì có lẽ hắn đã ngồi đợi cả buổi tối. Ngoài ra, hắn còn cẩn thận che mặt, cẩn trọng giữ lưng quay về phía ống kính khi bỏ đi. Theo tôi đoán thì chắc chắn hắn đã cao chạy xa bay rồi. Chúng ta đã tìm thấy vài dấu giày in trên lớp đất quanh vườn. Chúng tôi sẽ tiến hành đối chiếu ngay khi có thể, nhưng theo đánh giá sơ bộ của chuyên viên Điều tra hiện trường thì đó là một mẫu giày tập phổ biến. Cỡ giày tương đối nhỏ. Khoảng cỡ tám.”
“Vậy nghi phạm của chúng ta có thể là nữ?”
“Không thể nói chắc được,” Sam đáp. “Nhưng dù sao thì đó cũng là một kẻ nhỏ con.”
Grace ngẫm nghĩ một lát. “Vậy thì, về cơ bản, đó có thể là bất cứ ai?”