Kathleen quan sát Grace quay đầu và lái xe xuống đường. Bà đứng bên cửa sổ một lúc lâu sau khi viên cảnh sát rời đi, ngắm nhìn những chiếc lá nghe theo tiếng gọi của gió rời xa cây. Vai bà rũ xuống, nhưng cơn giận thì càng lúc càng tăng cao. Thật khó khăn để có thể lịch sự với con khốn đó, nhưng bà cần phải giữ thể diện và nếu điều đó có nghĩa là phải tỏ ra tử tế trước mặt cô ta thì, chà, được thôi, bà sẽ làm những gì tốt nhất có thể.
Bởi vì bà ghét Grace, và cả mẹ cô ta nữa. Họ đã bỏ mặc bà trong tay George. Bà đã biết về đứa con gái và Martha Steele từ khá lâu trước khi họ chuyển tới Manchester. Thành thật mà nói, một phần trong bà từng muốn họ biến mất để sau đó bà có thể độc chiếm George. Nhưng bà đã không nhận ra rằng sẽ có những chuyện khủng khiếp xảy đến với mình và những đứa trẻ sau khi họ bỏ đi.
Nếu Martha Steele không bỏ đi cùng Grace thì có lẽ mọi thứ đã khác. Vào thời điểm đó, Kathleen vẫn sống tốt trong căn hộ của mình cùng những đứa trẻ, cha của chúng ngủ lại hai hoặc ba đêm mỗi tuần, dù rằng mọi thứ thật tù túng.
Nhưng George muốn tất cả chuyển về sống với mình khi lão nhận ra rằng mình hoàn toàn đơn độc. Khi đã ở trong “lãnh thổ” của mình, lão càng trở nên tàn ác hơn. Và rồi lão bị ám ảnh bởi chuyện kết hôn. Lão đã lần ra được địa chỉ của Martha và họ đã có một cuộc ly dị chóng vánh, với lý do lão đã ngoại tình. Cho đến tận hôm nay, bà vẫn không hiểu tại sao lão lại muốn làm điều đó thay vì kéo Martha về để không khiến lòng tự tôn của bản thân bị tổn thương. Có lẽ tất cả chỉ là nhằm giữ thể diện. Thay thế Martha bằng Kathleen khiến mọi thứ có vẻ như cuộc hôn nhân đầu tiên của George kết thúc bởi đó là lựa chọn của lão.
Kathleen đã không hề muốn kết hôn với George ngay lập tức. Bà muốn chờ xem mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào. Bà vẫn luôn hy vọng một ngày lão sẽ thay đổi, nhưng cũng giống như bao người phải sống bên những kẻ bạo hành, bà đã bị lừa bởi bản thể tỉnh táo của George. George say xỉn chẳng hề quan tâm tới bất cứ ai ngoài bản thân. Vậy nên bà sống ngày qua ngày với hình bóng của George tỉnh táo.
Lão nói mình sẽ thay đổi nếu họ chuyển về sống cùng nhau. Nhưng tất cả chỉ là dối trá. Sống trong bàn tay của một con quái vật không chỉ là một sự nhục nhã, nó khiến ta trở nên héo mòn. Lão không chỉ bạo hành bà về mặt thể chất mà còn cả về tinh thần. Lão nói rằng bà không đủ tốt, rằng bà không thể bỏ đi vì chẳng có nơi nào để đi cả, rằng không ai muốn bà cả. Lão sẽ không cho bà một xu nào nữa, mà bà thì hoàn toàn phụ thuộc vào sự chu cấp của lão. Con cái của bà đã bao giờ biết đến sự gian khổ thực sự là gì đâu?
George đã trở nên ủ rũ trong những năm cuối đời; lão không còn là kẻ bắt nạt như trước nữa, và Eddie cùng Leon đã vượt mặt lão trên thang đo quyền lực. Sau khi George bị sát hại, cuộc sống của mỗi người đều đã được cải thiện rất nhiều. Không còn cảm giác sợ hãi, không còn phải chực chờ một cơn giận có thể bùng lên bất cứ lúc nào nữa. Giờ thì Kathleen phải đảm bảo rằng các con mình sẽ không quá sa đà vào rắc rối.
Đó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Phân nửa thời gian chúng chẳng chịu nghe lời bà. Chúng vẫn đổ lỗi cho bà vì những nỗi đau trong quá khứ. Chúng đã hết sức sai lầm khi nói rằng đáng ra bà đã có thể bỏ lão sớm hơn.
Vai bà lại rũ xuống khi nghĩ về con và cháu gái mình. Đó không hoàn toàn là lỗi của Jade, nhưng con bé đã đóng vai nạn nhân quá đủ rồi. Mặc dù, thành thật mà nói, Kathleen cũng không lấy đó làm phiền. Jade chẳng có ai để có thể tin tưởng giao phó Posh Gloss khi con bé bị bạn trai rũ bỏ và phải trở về Stoke, và đó là lần đầu tiên Kathleen được tham gia điều hành công việc kinh doanh, chỉ mất vài tháng để bà nhận ra rằng mình thực sự thích điều này. Được ở giữa đám đông vui hơn nhiều so với việc cứ phải ru rú trong nhà cả ngày, chờ George quay về từ chốn xó xỉnh nào đó và đoán xem tâm trạng của lão thế nào ngay khi lão vừa bước chân qua ngưỡng cửa, như những gì bà đã trải qua bao năm nay. Tất cả đều là tại Martha và con gái mụ ta.
Vậy nên, dù đã cố tỏ vẻ nhã nhặn, nhưng việc cô ta đến đây thực sự khiến bà bực mình. Nếu Grace Allendale có thể nhìn thấu bụng dạ của bà và bắt đầu nghi ngờ thì sao? Có những bí mật trong gia đình này, những bí mật mà không một ai được phép tìm ra. Bà cần phải nghĩ xem mình sẽ làm gì tiếp theo để giúp tất cả được an toàn.
Giờ đây, khi George không còn nữa, bà sẽ làm tất cả để bảo vệ chúng. Không có gì có thể chia rẽ Kathleen với các con bà, kể cả việc Eddie đã không thảo luận với bà sau khi cái xác của Josh Parker được tìm thấy trong địa phận của họ. Bà vẫn còn rất giận vì chúng đã không để mình tham gia cùng.
Nhưng bà sẽ bảo vệ chúng đến cùng, như mọi bà mẹ đều sẽ làm. Bà đã và sẽ luôn làm như vậy. Lần này cũng không ngoại lệ.