Tom Davenport đang ngồi bên bàn ăn. Điện thoại di động của Lorna, vợ anh ta, vừa đổ chuông và cô rời khỏi phòng để tiếp tục cuộc nói chuyện. Anh ta hoàn toàn ổn với chuyện đó, bởi không có mấy câu chuyện tầm phào của cô thì anh ta cũng đã có đủ thứ phải nghĩ rồi. Ví dụ như chuyện nói với cô rằng anh ta sắp mất việc.
Anh ta đã rất ngạc nhiên khi bị kéo vào văn phòng sáng hôm đó. Dù rằng, tận sâu trong lòng, Tom hiểu rằng những việc mình làm có để lại hậu quả và sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện.
Dù vậy, anh ta vẫn sẽ ra ngoài tối hôm đó. Nguồn tiền đang cạn dần, vậy nên anh ta phải thử xem mình có thể mang về nhiều hơn được không.
“Ai gọi thế?” Anh ta hỏi khi Lorna đã quay lại bếp. “Có phải là Jade không?”
Lorna thở dài. “Em cũng chẳng muốn đâu, nhưng cô ấy cần người để nói chuyện.” Cô gom mấy chiếc đĩa trên bàn ăn lại và mang chúng ra kệ. “Những vụ giết người đang khiến cô ấy hoảng loạn, chuyện cô ấy sợ hãi là tất nhiên thôi.”
“Cô ta có biết thêm gì về bọn họ không?”
“Cũng không nhiều.”
“Cô ta có nói về sự liên quan giữa họ không?”
“Không. Cô ấy nghĩ có vẻ cảnh sát vẫn chưa tìm được gì.”
“Đúng kiểu của Jade.” Tom ngả người trở lại ghế khi cô xếp đống đĩa vào máy rửa bát. “Cô ta luôn cho rằng mình thông minh hơn người khác.”
“Cô ấy chẳng làm hại ai cả,” Lorna bảo vệ bạn mình, đóng sầm cánh cửa của chiếc máy lại. “Và hãy chấp nhận đi, cô ấy có lý. Đáng ra lúc này phải có kẻ nào đó bị bắt hoặc ít ra là bị thẩm vấn rồi.”
“Có khi đã có rồi. Cảnh sát có thể không muốn tiết lộ với công chúng cho tới khi đã chắc chắn. Jade chẳng biết cái gì hết.”
Lorna khởi động máy. “Tối nay anh đang khó chịu, phải vậy không?”
“Vậy ư?” Tom giả vờ ngạc nhiên. Rồi anh ta liếc nhìn đồng hồ. “Freya đáng ra nên về rồi chứ, đã chín rưỡi rồi.”
“Con bé sẽ về đúng giờ. Em đã cảnh báo trước khi nó ra ngoài rồi.”
Tom đứng dậy và giơ cao tay lên. “Tốt nhất là anh nên đi thôi, kẻo lại trễ mất.”
Anh ta tìm chìa khóa xe và điện thoại rồi đi theo hành lang ra cửa phụ. Bên ngoài, màn đêm thật tĩnh lặng khi anh ta bước ra xe. Rồi anh ta nghe thấy tên mình. Anh ta lắng nghe, tự hỏi không biết đó có phải chỉ là tưởng tượng hay không.
Nó lại vang lên lần nữa, một giọng nói mà anh ta không nhận ra. Dường như nó tới từ sau nhà. Anh ta đi vòng qua xe đến chỗ bãi cỏ. Nó đang được chiếu sáng bởi những bóng đèn của hệ thống an ninh.
Có ai đó đang ở trong vườn.
***
Lorna Davenport ngồi trong phòng khách, cảm thấy biết ơn vì đã được thư giãn trong vài phút. Tom đến câu lạc bộ golf vào mỗi tối thứ Năm để uống rượu cùng đám bạn. Nó là khoảng thời gian mà cô luôn mong chờ, đặc biệt là khi Freya có nhà. Đó là lúc để họ chia sẻ với nhau.
Cô nhấc điện thoại lên.
Con đang ở đâu?
Freya trả lời gần như ngay tức thì.
Con đang đi đường. Sẽ về sớm thôi. Xin lỗi. Cha có nhà không? x
Không, cha ra ngoài rồi nên là chúng ta sẽ có một khoảng thời gian yên bình :)
Ngon! Con chạy về đây! x
Cô sẽ giấu Tom việc Freya đã làm trái ý cha nó và tiếp tục hẹn hò với cậu bạn trai mới của con bé, Kyle, bằng cách nào đây? Chồng cô hẳn sẽ nổi điên nếu phát hiện ra rằng Freya đã không nghe lời mình. Lorna cảm thấy tội lỗi vì đã kiểm tra điện thoại của con gái trước khi nó ra ngoài lúc chiều, nhưng cô biết rằng ở độ tuổi mười sáu, Freya sẽ rất dễ vướng vào rắc rối nếu như không cẩn trọng. Đặc biệt khi bạn thân nhất của con bé lại là Megan Steele.
Sau vài phút ngồi thư giãn với chiếc iPad, cô chợt nhận ra là mình chưa nghe thấy tiếng xe khởi động, không trông thấy ánh đèn pha khi Tom đánh xe xuống đường. Cô đứng dậy và đi ra cửa sổ. Cổng vẫn đóng, thường thì anh sẽ để nó mở cho đến khi quay về. Có phải anh đã quay lại nhà mà cô không biết không? Cô với lấy điều khiển và tắt tiếng tivi đi.
Cô chẳng nghe thấy gì cả.
Lorna bật dậy khỏi ghế, gọi to tên anh khi mở cửa bếp. Căn phòng trống rỗng, nhưng ánh đèn bên ngoài vẫn bật, giúp cô có thể thấy rõ lỗi đi, garage và khu vườn. Có phải ai đó đang cúi người trước cái ao trong vườn không nhỉ?
Rồi cô đông cứng lại.
Cô không chắc liệu đó có phải chồng mình hay không.
“Tom?” Cô mở cửa sau và đi ra chỗ cái ao. “Tom, anh không sao chứ?”
Một bóng người mặc đồ đen và trùm kín mặt lao về phía cô. Cô bị đẩy qua một bên, ngã vào hàng rào chắn giữa lối đi của họ và của nhà hàng xóm, khiến cổ chân cô bị trật khớp.
Lorna cố đứng dậy, nhưng một nắm đấm đã phóng thẳng vào hàm cô. Đến khi cô quay lại thì chỉ còn một mình.
Cô băng qua vườn để đến chỗ cái ao càng nhanh càng tốt, nhưng cổ chân cô như đang gào thét vì đau. Và tất cả những gì cô nghĩ lúc này là việc lao tới chỗ cái đống đang nằm trong vườn.
Gió lạnh khiến cô nổi da gà khắp toàn thân, và nó càng dữ dội hơn khi cô có thể tập trung.
“Tom?”
Anh đang nằm ngửa, hai chân chìm dưới ao, toàn thân ngập trong nước. Cánh tay anh dang rộng, nổi lờ lững trên mặt nước. Xung quanh đầu anh, nước có màu sẫm hơn, phần máu loang ra từ đầu anh trông như một vòng sóng nổi bật.
“Tom!” Lorna quỳ xuống và nâng đầu anh lên, lau hết chỗ nước trên má, mũi và miệng của anh. Mắt anh nhắm nghiền, chân tay mềm nhũn.
“Nói với em đi!” Cô tát vào mặt anh. “Tom, tỉnh dậy, tỉnh dậy!”