Phía sau của tầng dưới tòa nhà, Grace đẩy cánh cửa mạnh đến mức nó gần như bật ngược trở lại. Cô đã băng qua đường Besthesda để tới tòa soạn của tờ Stoke News. Cô cố bình tĩnh lại được một chút trong lúc ngồi chờ tại quầy lễ tân, nhưng ngay khi vừa trông thấy Simon, cơn giận của cô lại sục sôi.
Họ rời khỏi sảnh trước và bước đến bên hông tòa nhà.
“Anh đã cố cảnh báo em trước,” anh lên tiếng khi thấy cô cứ đi đi lại lại trước mặt mình. “Anh đã gọi và sau đó gửi tin nhắn cho em.”
“Em không có thời gian để hỏi đáp.” Cô bước chậm lại, không muốn thừa nhận lỗi của mình. “Nguồn tin của anh là ai?”
Simon lắc đầu. “Anh không thể nói với em được.”
“Anh không thể, hay là sẽ không nói?”
“Thật phi lý, nhất là khi xét đến việc em đã giữ bí mật suốt bấy lâu nay.”
“Ồ, thôi nào,” Grace thét lên. “Đó là lý do khiến em dừng lại tối qua. Em đã sợ rằng nó sẽ phá hỏng mọi chuyện.”
“Chà, biết được qua miệng người khác cũng chẳng khá hơn mấy.”
“Cảm ơn rất nhiều vì sự ủng hộ của anh,” cô nói. “Em có khiến cái tôi của anh bị tổn thương nặng lắm không?”
“Khoan đã. Em nghĩ chuyện này có liên quan đến điều đã xảy ra giữa chúng ta ư?” Simon có vẻ bị sốc. “Em hơi hoang tưởng rồi đấy.”
“Không, em… em xin lỗi. Em đang rất giận.” Grace nhìn sang phía bên kia đường trong một thoáng, quan sát dòng người qua lại để tạm quên đi gánh nặng cuộc đời mình. “Em không thể suy nghĩ rõ ràng khi bị cả đội đang buộc tội là kẻ dối trá.”
“Bọn anh không có lựa chọn nào khác,” anh đáp. “Bọn anh đang có một tin sốt dẻo.”
“Và anh đã không nghĩ đến việc gọi cho Nick khi không thể liên lạc được với em sao? Thật khó tin, nhất là với anh.”
Cô chợt thoáng thấy Alex bước ra từ bãi đậu xe nhiều tầng. Cô cau mày khi thấy Jade Steele đang chạy về phía đó, vươn tay ra để chạm vào mặt anh ta. Có lời qua tiếng lại giữa họ trước khi Alex đẩy cô ta ra và bỏ đi.
Cơn giận đang sục sôi trong Grace, nhưng cô không thể để Simon thấy được phản ứng của mình. Alex sẽ phải đợi. Cô hướng sự chú ý của mình quay lại với Simon khi anh bắt đầu nói tiếp.
“Sếp của anh là biên tập viên mảng tin tức tội phạm,” anh bảo. “Anh đã cố ngăn ông ấy đăng nó, nhưng ông ấy chẳng buồn nghe. Và em nên thấy số lượng email cùng bình luận được gửi tới mỗi ngày về tên giết người hàng loạt. Mọi người đang phẫn nộ. Họ nghĩ những gì các em đang làm là chưa đủ, rằng sẽ có thêm một vụ án mạng nữa trước khi có ai đó bị bắt. Ông ấy nghĩ công chúng có quyền được biết rằng em có tham gia vào cuộc điều tra.”
“Tại sao? Để khiến nó trông như thể em có liên quan tới chuyện đó sao?”
Simon nhún vai.
Grace có thể hiểu được logic của họ, nhưng nó vẫn thật sai lầm. Cô tránh đường cho một người phụ nữ đi qua trước khi lại bước lại gần anh.
“Chuyện này có thể khiến mọi thứ bị trì hoãn. Và nếu điều đó xảy ra, tất cả sẽ là trách nhiệm của anh.”
“Như vậy thì thật bất công.” Simon bĩu môi.
“Bất công là khi mọi người quay lưng lại với anh vì nghĩ anh có mặt tại vị trí này để trở thành tay trong cho một gia đình tội phạm. Bởi chuyện đó đã bị rò rỉ cho báo chí! Em đã làm hết sức mình trong vụ này và giờ thì cộng sự của anh – người cung cấp thông tin bí mật – đã hủy hoại nó.”
“Nếu anh biết đó là ai, anh sẽ nói với em. Tin anh đi!”
Một chiếc ô tô gầm rú rời khỏi bãi đậu xe và cả hai cùng quay đầu lại nhìn. Jade Steele đang ngồi sau tay lái.
Grace nghĩ về hoạt cảnh mà cô vừa chứng kiến giữa Jade và Alex. “Giờ em không biết mình có thể tin ai nữa.”
***
Nick vẫy tay gọi Grace vào phòng mình ngay khi cô vừa ngồi xuống bàn. Cô phải cố giữ mình để không hét lên trong suốt quãng đường tới đó.
“Tôi không thể giữ cô lại trong vụ này thêm nữa, cô hiểu điều đó, đúng không? Cô sẽ không còn liên hệ gì với nhà Steele nữa.”
“Không thể như vậy được.” Grace lắc đầu. “Tuyệt đối không, thưa sếp.”
“Xin lỗi?” Nick trao cho cô một ánh nhìn cảnh báo.
“Tôi nói rằng không. Ông biết rằng đã xảy ra một sự xung đột lợi ích và tôi đã phải đấu tranh với nhóm của mình để có thể hòa nhập, chưa kể đến chuyện sự căng thẳng của tôi đã trở nên vượt mức cho phép vì phải cố thu xếp mọi thứ. Ông muốn tôi tiếp cận nhà Steele để có thể thâm nhập vào gia đình đó và thu thập tin tức cho ông. Giờ thì chuyện đã vượt xa khỏi phòng tập Steele’s, nên tôi nghĩ mình hoàn toàn có quyền được ở lại.”
“Tại sao chuyện đó lại quan trọng với cô đến vậy?”
“Bởi tôi muốn tìm ra kẻ sát nhân!”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Nên có gì khác nữa sao?” Grace cau có, dù cô hiểu ý ông. Tất nhiên là không chỉ có vậy, nhưng cô sẽ không chia sẻ cảm xúc của mình với ông. “Tôi muốn lôi họ xuống đáy nếu họ có liên quan,” cô nói tiếp. “Và tôi cũng muốn có được niềm tin của mọi người.”
“Nhưng công chúng đã biết cô là ai,” Nick đáp.
“Họ sẽ chẳng quan tâm đâu miễn là chúng ta bắt được ai đó! Đó chắc chắn sẽ là tin xuất hiện trên trang nhất, phải không? Vậy nên nếu tôi có liên quan tới họ thì cũng có sao đâu?”
“Điều đó trái với quy trình.”
Grace khoanh tay lại. “Tôi sẽ không rời khỏi cuộc điều tra đâu. Ông cần tôi trong vụ này.”
Nick nhướng mày. “Đừng tự mãn như vậy.”
“Không hề.” Grace chưa bao giờ nghiêm túc hơn. “Tôi cũng muốn tóm cổ thằng khốn đó nhiều như ông, cũng như muốn tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra tại biệt thự Washington. Vậy nên, hãy làm điều mà ông giỏi nhất, giữ Jenny tránh xa tôi ra và tôi sẽ lo phần còn lại.”
Nick đứng đó, miệng há hốc.
“Làm ơn,” Grace nói thêm, đã nhớ ra phép lịch sự.
Nick lắc đầu, nhưng có một nụ cười thoáng qua trên mặt ông. “Tôi rất vui vì cô ở cùng phe với chúng tôi. Tôi không muốn phải gây rắc rối với cô nếu chuyện không phải như vậy.”
“Tôi chỉ muốn công lý cho mọi người, thưa sếp… Nick. Quan trọng hơn, cho những cô gái đó. Chúng ta không biết liệu còn bao nhiêu người nữa ngoài đó. Nếu chúng ta yêu cầu họ xuất hiện, liệu sẽ có bao nhiêu người làm vậy? Và có bao nhiêu người chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm ra vì họ quá sợ hãi đến mức không dám lên tiếng?”
Có một khoảng lặng. Grace tự hỏi liệu có phải mình đã đi quá xa hay không. Cô chưa từng trò chuyện thẳng thắn như vậy trước đây. Cô nhìn chằm chằm vào sếp mình, chờ đợi sự đồng ý của ông.
“Một ngày, Grace.” Nick gật đầu. “Jenny sẽ rời văn phòng vào ngày mai, nên tôi có thể giữ bí mật với bà ấy trong khoảng thời gian đó. Nhưng tốt hơn là cô nên dọn dẹp đi.”
Grace gật đầu và rời khỏi phòng.
Quay lại bàn của mình, cô thở dài não nề, chỉ muốn gục đầu xuống tay và tiếp tục trốn chạy. Có phải cô đã phá hỏng cơ hội được ổn định lâu dài của mình ở đây?
Có lẽ cô không nên quay lại.
Cô sẽ bị thuyên chuyển nếu tình hình không được cải thiện. Cô sẽ cho nơi này thêm thời gian. Sáu tháng có lẽ là đủ. Nếu đến lúc đó mà vẫn không thể hòa nhập, cô sẽ chuyển đi. Có lẽ là quay về Manchester, và cô cũng chẳng cần xấu hổ về chuyện đó. Có lẽ cô thuộc về nơi đó nhiều hơn là cô nhận ra.
Ít ra thì ở đó cô cũng có bạn, dù đó chỉ là những người bạn đồng nghiệp. Cô sẽ có người để cùng đi uống nước, để trò chuyện về chương trình tivi tối qua. Cô có thể sẽ còn có nhiều hơn nếu thực sự cố gắng.
Phải, cô sẽ cho nó sáu tháng. Nhưng cô sẽ không rời bỏ vụ này.