Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31
Thứ Hai – Ngày Thứ Bảy

❊ ❊ ❊

Grace ngồi trước bàn của mình, được bao quanh bởi các thành viên trong đội nhưng vẫn cảm thấy thật lạc lõng. Tâm trạng của mọi người đều trở nên ảm đạm sau những tiết lộ của Nick, nhưng họ đều đã trưởng thành, vậy nên họ tạm thời gạt bỏ mâu thuẫn sang một bên để tập trung vào công việc. Nhưng Grace vẫn cảm thấy như thể đang ở cạnh một quả bom nổ chậm.

Trong buổi họp giao ban, Nick đã chỉ ra rất nhiều thông tin có liên quan tới Josh Parker và Dale Chapman.

“Chúng ta đã biết hung khí là gì chưa?” Grace hỏi, ngồi nghiêng về phía trước để có thể thấy tất cả mọi người.

“Tất cả những gì chúng ta có thể chắc chắn cho tới lúc này là nó nặng và nhỏ – có thể cầm được trong tay,” Nick giải thích. “Nó được sử dụng nhiều lần lên các nạn nhân để phá hủy nốt những gì còn lại của đầu họ.”

Grace liếc thấy Sam rùng mình khi nghĩ tới hình ảnh đó. Nếu họ không tận mắt chứng kiến thì có lẽ cũng chẳng thể hình dung ra nổi.

“Với những gì Alex nói với tôi về vụ George Steele,” Grace nói, “thì rất có thể đây cũng chính là món hung khí được dùng để tấn công ông ta. Tất nhiên chúng ta không thể chắc chắn, nhưng có những điểm tương đồng rõ rệt trong cách tấn công. Một quả tạ tay thì sao? Nó có thể gây ra ngần đó sát thương không?”

“Nó dư sức làm vậy. Tốt lắm.” Nick gật đầu với cô và Alex. “Đây có thể là một manh mối đầy tiềm năng. Hãy cho tôi biết ngay khi có tin gì từ Dave Barnett.”

“Tôi đã xem xét hồ sơ tài chính của Dale Chapman từ Đơn vị Điều tra Tài chính,” Perry nói. “Có vài thứ thú vị đây. Công ty của anh ta vẫn làm ăn phát đạt, nhưng có những khoản tiền lớn bất thường được rút ra hằng tháng. Tôi không thể tìm được điều gì cho biết chúng đã biến đi đâu. Giao dịch tiền mặt. Một nghìn bảng mỗi tháng trong suốt năm ngoái. Rồi nó dừng lại. Tài khoản ngân hàng của anh ta giờ đã sạch bách.”

“Thú vị đấy.” Nick ngắt lời. “Có tài khoản nào chúng ta không biết có dấu hiệu được chuyển tiền vào hay không?”

Perry lắc đầu. “Tôi không thể tìm thấy gì. Món tiền năm nghìn bảng đã được nộp vào một tài khoản cá nhân vài tháng trước, nhưng hầu hết số tiền ấy sau đó cũng đã bốc hơi. Được rút ra một nghìn bảng mỗi lần. Đều là tiền mặt.”

“Thuốc chăng?” Alex nêu ý kiến. “Steroid. Tiền vay từ nhà Steele?”

“Nếu không có tiền chuyển vào, liệu có phải anh ta đã trả cho ai đó để giữ im lặng về chuyện mà anh ta không muốn người khác tìm ra không?” Grace đề xuất.

“Rất có thể.” Perry chỉ vào tờ giấy mà anh ta mang theo. “Có ba khoản thanh toán trên một trang web, Dennings Toys. Hóa ra đó là nơi bán đồ chơi tình dục. Điều đó có thể là một mối liên hệ với Josh Parker, dựa vào túi đồ chơi mà chúng ta tìm thấy trong tủ của gã. Tôi đang đợi cuộc gọi từ bộ phận kế toán của họ.”

“Vậy là hai nạn nhân của chúng ta có thể không phải chỉ cùng là khách quen của phòng tập?” Grace nhướng mày. “Chúng ta có nên xem xét đời sống tình dục của họ không?”

“Chúng ta có thể bí mật điều tra chuyện đó cho tới khi Perry nhận được câu trả lời,” Nick nói. “Tình hình tài chính của Josh Parker có gì bất thường không?”

“Không,” Perry bảo họ. “Gã có một khoản lương đều đặn và vài khoản thanh toán, đồng thời có hai mươi nghìn bảng trong tài khoản tiết kiệm đứng tên chung với vợ.”

“Còn gì chúng tôi nên biết nữa không?” Nick hỏi.

“Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy con dao, nhưng vết thương cho thấy nó cùng loại với thứ được dùng để đâm Josh Parker. Sẽ có xác nhận chính thức khi báo cáo khám nghiệm tử thi được công bố.”

“Dấu chân.” Grace đưa cho mọi người những bức hình chụp lại dấu chân tại hiện trường vụ sát hại Dale Chapman. “Chúng đã được xác định là một đôi Adidas Originals ZX Flux – giá bán lẻ khoảng năm mươi bảng. Rất phổ biến và hầu như cửa hàng nào cũng có, nên cũng chẳng giúp được gì nhiều.”

“Có lẽ chúng ta nên nghĩ xem ai sẽ là nạn nhân tiếp theo nếu chúng ta không kịp tóm tên khốn đó,” Nick nói. “Nhưng hãy cứ tiếp tục đối chiếu chéo hai nạn nhân của chúng ta. Nó có vẻ rất có hiệu quả đấy.”

Khi quay về bàn, Grace liếc nhìn giá đựng tài liệu của mình và thấy một cái phong bì nhỏ được đặt trong đó. Cô với lấy nó và mở ra. Bên trong là một món đồ chơi Lego nhỏ bằng nhựa. Một con chó màu vàng. Cô cau mày khi xem xét cái phong bì. Cũng giống như lần trước, có một cái nhãn với tên cô cũng như địa chỉ của đồn trên đó, và nó được dán một con tem địa phương. Địa chỉ của người gửi bỏ trống. Cô kín đáo nhét cái phong bì vào trong ngăn tủ của mình, giấu món đồ chơi trong tay, quyết định sẽ mang nó tới cho Nick xem. Dù có thể chẳng liên quan gì, cô vẫn nghĩ tốt hơn là nên nói với ai đó.

Cô gõ một ngón tay lên khung cửa, bước vào và đóng cửa lại sau lưng.

“Tôi có hai món đồ chơi được gửi qua bưu điện, Nick ạ.” Cô kể cho ông nghe về con búp bê Barbie và đặt chú chó lên bàn.

Nick liếc nhìn cô trước khi nhấc con chó lên để kiểm tra. “Có ai trông thấy nó không?”

“Không hề.” Grace lắc đầu.

“Cô nghĩ sao?”

“Có thể nhà Steele đang cảnh báo tôi rằng hãy tránh xa công việc này ra. Tôi nghĩ rằng nó từng thuộc về tôi.” Grace lấy món đồ chơi từ tay ông. “Tôi đã bỏ lại vài thứ khi chúng tôi chạy khỏi căn nhà đó. Chỉ có người nhà Steele mới biết phải tìm chúng ở đâu.”

“Vậy chúng đại diện cho điều gì?”

Grace lắc đầu. “Tôi không biết.”

Nick nhíu mày, chìm vào suy nghĩ. “Hãy giữ bí mật chuyện này chỉ giữa hai chúng ta.”

“Tôi sẽ không làm vậy nữa đâu!” Mắt Grace mở to đầy hoài nghi. “Đội của tôi sẽ không bao giờ tin tưởng tôi nữa. Và ngài Chánh Thanh tra nói…”

“Còn rất nhiều chuyện chúng ta cần giải quyết,” ông ngắt lời.

“Tôi thấy không thoải mái lắm, thưa sếp.”

“Grace.” Nick nhìn cô. “Hãy tin tưởng tôi lần này thôi. Cô và tôi biết về chúng, vậy là đủ. Nếu chúng cần được công bố, tôi sẽ quyết định xem khi nào là thời điểm thích hợp.”

Cảm thấy vô cùng bí bách, Grace gật đầu và rời khỏi phòng. Cô quay lại bàn của mình, hai má nóng bừng vì cảm xúc dâng trào.

Chuyện gì đang xảy ra với Nick vậy? Cô buộc phải tự hỏi liệu có thật là ông muốn điều tốt nhất cho cô không, hay chỉ muốn tóm gọn nhà Steele bất chấp hậu quả cô phải chịu là gì?

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.