Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

Khi Grace nhận ra rằng mình cần phải ăn gì đó thì đã là hai giờ rưỡi. Luôn có những lát sandwich ngon lành đợi sẵn trong căng tin, nhưng hôm nay cô cần không khí trong lành. Hơn nữa, khi rời khỏi văn phòng, cô sẽ có thể suy nghĩ.

Đã ba mươi giờ trôi qua kể từ khi thi thể của Josh Parker được tìm thấy, và văn phòng lúc này nhộn nhạo chẳng khác gì một tổ ong. Chứng cứ ngoại phạm vào thời điểm xảy ra vụ án của họ đã được kiểm tra. Trừ khi họ đang bao che cho nhau, điều thật khó để chứng minh, còn không thì tất cả các thành viên của nhà Steele khi đó đều đang ở cùng gia đình mình.

Thông tin vẫn đang được kiểm tra sau khi thông cáo báo chí công bố hôm qua. Vụ án mạng đã trở thành một trong những câu chuyện trang bìa của tờ Stoke News suốt hai ngày qua. Tất cả những việc có thể làm để nâng cao tinh thần cảnh giác trước tội phạm đều đã và sẽ tiếp tục được thực hiện. Thêm vài sĩ quan được tăng cường vào nhiệm vụ.

Công cuộc khám nghiệm tử thi của Josh Parker đã đem lại vài kết quả. Không tìm thấy dấu vết ADN của bất kỳ ai, cũng không tìm được gì xung quanh thi thể hay ở gần đó. Thật khó hiểu, nhưng Grace lại thích những cuộc điều tra kiểu này: khi các bằng chứng thu thập được và những mẩu thông tin vặt vãnh từ mọi người được kết nối lại với nhau, lần lượt từng phần một, dẫn họ tới nghi phạm và sau đó là một vụ bắt giữ.

Cô cúi thấp đầu để đỡ mưa khi băng qua thư viện thành phố trên đường Bethesda. Mặc cho thời tiết ấm áp hôm qua và một bình minh rạng rỡ đầy hứa hẹn sáng nay, trời đã mưa rả rích suốt một giờ qua, phủ lên mọi thứ một màu xám xịt ảm đạm.

“Sĩ quan Điều tra Allendale?”

Cô quay lại và thấy anh chàng phóng viên của tờ Stoke News đang tăng tốc để theo kịp mình. Ồ, không. Tên anh ta là gì ấy nhỉ?

“Xin chào… Simon!” Cô vừa kịp nhớ ra vào phút chót.

Anh ta giơ tay ra khi bắt kịp cô. “Đừng lo, tôi sẽ không hỏi về Josh Parker đâu, dù rất muốn. Cô đang đi đâu thế? Không phiền nếu tôi đi cùng chứ?”

“Chắc rồi, nhưng tôi chỉ định đến Tesco thôi. Không có gì hấp dẫn cả. Chỉ là tôi cần một miếng butty[1].”

“Cô có rảnh để làm một tách cà phê không? Cô từng tới quán cà phê Spitfire trong Trung tâm Nghệ thuật Mitchell chưa?” Anh ta chỉ về phía đằng xa. “Nó nằm ở phía này.”

Grace liếc nhìn đồng hồ. Cô thực sự không có thời gian. Và mặc dù anh ta có vẻ thân thiện, cô cũng không muốn tạo ra ấn tượng rằng mình là người mà anh ta có thể tìm tới mỗi khi cần thông tin. Dù vậy, sự hiểu biết của anh ta về nơi này cũng có thể sẽ hữu dụng với cô.

“Tôi hứa là nó sẽ hoàn toàn chân thành và cởi mở,” Simon nói. “Chà, có lẽ tôi đã nói dối, dưới góc độ cá nhân.”

Grace mỉm cười. “Tôi cũng không có nhiều thời gian đâu.”

Họ sánh bước bên nhau trên vỉa hè. Đường Bethesda nằm ở rìa ngoài khu trung tâm Văn hóa của thành phố, nơi nhà hát Regent và đại sảnh đường Victoria tọa lạc. Bảo tàng và phòng trưng bày Potteries nằm xa hơn dọc theo con phố.

“Tôi nhớ là mình từng tới bảo tàng khi còn nhỏ,” Grace bảo anh ta. “Bức tranh tường trên lối vào thật tuyệt diệu.”

“Nó mô tả lại các ngành công nghiệp ở Stoke theo thời gian. Khai mỏ, làm gốm, luyện thép,” Simon chỉ. “Nếu quan sát kỹ hơn, cô sẽ thấy rằng chiếc bánh xe ở giữa chỉ có một nửa, nửa còn lại là hai bàn tay đang chụm lại thành hình bán nguyệt.”

Grace nhìn lên và nhíu mày. “Chà, tôi chưa bao giờ để ý tới điều đó.”

“Cô nên dành thời gian với sử gia địa phương của chúng tôi, Fred Hughes. Bất cứ điều gì về Stoke-on-Trent mà ông ấy không biết đều là những thứ vô dụng.” Simon mỉm cười. “Cô đã tới đây lần nào kể từ khi quay về chưa?”

Cô lắc đầu.

“Cô nên làm thế! Và cả Kho lưu trữ Staffordshire nữa. Trong lần nghỉ trưa tiếp theo của cô.”

“Anh biết là nơi đó đắt lắm mà! Kia là ai thế?”

Simon nhìn theo ánh mắt cô tới chỗ bức tượng đồng tạc hình một người đàn ông đang ngồi đọc sách trên một bệ chiếc bệ lớn.

“Đó là một nhà văn nổi tiếng của Stoke, Arnold Bennett. Cô không học về ông ấy ở trường sao?”

Grace cố nhớ lại. “Cũng chút chút.”

“Đài kỷ niệm được dựng lên nhân dịp một trăm năm mươi năm ngày sinh của ông ấy. Nó quá sống động, khiến tôi ước rằng mình có thể ngồi trên đầu gối ông ấy và đọc cuốn sách mà ông ấy đang cầm.”

Grace ngước nhìn lên khi bước tới chỗ bức tượng. Simon nói đúng. Ông ấy giống như một nhà quý tộc, chân vắt chéo và tay giơ cao cuốn sách.

“Xin lỗi, giọng tôi nghe cứ như một cuốn bách khoa toàn thư biết đi nhỉ!” Simon than thở. “Kể tôi nghe, cuộc sống của cô ở đây thế nào? Cô hòa hợp với các đồng nghiệp mới chứ?”

“Có, tôi đang bắt đầu quen dần với họ.”

“Nhìn chung thì họ cũng không phải là người xấu.”

Họ tiếp tục dạo bước trên vỉa hè qua phố Broad. Trung tâm Nghệ thuật Mitchell phía bên phải được đặt theo tên của Reginald Mitchell, người đã thiết kế mẫu máy bay Spitfire, và được gia đình mở ra để vinh danh ông. Sau khi được cải tạo, nhìn từ bên ngoài, tòa nhà trông giống như buồng lái và mặt bên của chiếc máy bay huyền thoại. Grace cho rằng đó thực sự là một ý tưởng mang tính đột phá.

Bên trong, có vài chiếc bàn trống, họ đặt món tại quầy trước khi ngồi vào một trong số đó. Grace ngại ngùng liếc nhìn Simon, nhận ra rằng chiều cao và vóc dáng của anh ta mới giống Matt làm sao. Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi. Mắt anh ta xanh chứ không nâu như Matt, mái tóc Matt cũng đen chứ không vàng như anh ta. Thế nhưng, cô vẫn cảm thấy sự ấm áp tương tự tỏa ra từ anh ta.

“Vậy, Simon, kể tôi nghe về anh đi,” cô lên tiếng trước khi anh ta hỏi điều tương tự.

“Thực sự là chẳng có gì để nói cả,” Simon ngồi xuống ghế. “Tôi ba mươi bảy tuổi và là một gã nhạt nhẽo già nua chết tiệt. Tôi đã sống tại Stoke cả đời. Một nửa số phạm nhân mà tôi viết về từng là bạn học cùng trường với tôi. Tôi học báo chí ở đại học Staffs và kết hôn với người yêu lâu năm của mình từ khi còn quá trẻ. Chúng tôi có một đứa con gái sắp mười sáu tuổi. Vợ tôi đang sống trong căn nhà được phân chia sau khi ly hôn, còn tôi thì ở trong một căn hộ bình dân nhỏ xíu; cũng không tệ lắm vì tôi không còn phải nghe cô ấy cằn nhằn mỗi khi tôi về muộn nữa.” Anh ta thở dài. “Hầu hết mọi chuyện đều không được như dự tính, nhưng tôi vẫn ổn.”

“Anh đã làm cho tờ Stoke News bao lâu rồi?”

“Từ khi tôi mới tốt nghiệp đại học.”

“Anh chưa từng làm công việc nào khác sao?”

Anh ta lắc đầu. “Việc đó khiến tôi trở nên nhàm chán à?”

Grace cũng lắc đầu. “Tôi cũng vậy mà. Tôi cũng đã ở trong lực lượng từ khi mới ra trường. Hẳn là anh thích công việc này lắm?”

“Phải, thật may là tôi không thuộc nhóm những người mắc kẹt trong công việc mà mình không thích. Thời gian có thể là một kẻ sát nhân, nhưng công việc thì rất đáng giá.” Anh ta đặt tay lên miệng. “Tôi nói chuyện cứ như đây là một buổi phỏng vấn vậy.”

Grace trông thấy má anh ta thoáng ửng hồng và cảm thấy điều đó thật thú vị.

“Còn cô thì sao?” Anh ta hỏi.

“Ồ, tôi nhàm chán lắm.” Cô ngừng lại. “Tôi đã kết hôn, nhưng ung thư đã cướp đi chồng tôi từ hai năm trước.”

“Tôi rất tiếc,” đôi mắt Simon mở to vì kinh hoàng. “Vậy mà tôi lại cảm thấy phiền muộn vì toàn những điều vặt vãnh cơ đấy.”

“Đừng như vậy,” Grace phẩy tay tỏ ý phản đối. Dù cô đã quen được thông cảm, nhưng thật khó để nói về nó với những người mà cô không quen biết. “Vậy còn Josh Parker thì sao?” Cô cười để xua đi sự căng thẳng giữa họ. “Thật muốn nghe ý kiến của một người ngoài cuộc.”

Simon nhún vai. “Tôi không nghĩ mình có thể nói với cô điều gì đó mà cô chưa biết về anh ta.”

“Vậy còn gia đình Steele thì sao?” Grace muốn dừng lại, nhưng cô cũng cảm thấy tò mò.

“Ồ, tôi hiểu rồi! Cô chỉ muốn hiểu biết của tôi về nơi này! Và tôi đã nghĩ rằng cô không muốn nói chuyện với một tay phóng viên vì sợ hắn sẽ khám phá ra toàn bộ những bí mật của cô cơ đấy.”

Một người đàn ông mang đồ uống tới và đặt chúng lên chiếc bàn kê giữa họ.

Grace dụi mắt, hy vọng những suy nghĩ của mình không lộ rõ ra mặt. Bất chấp công việc của anh ta cũng như việc cô đang làm cùng Nick, cô vẫn muốn biết mọi thứ, dù rằng cho đến lúc này thì quan điểm của cô về gia đình không được tốt cho lắm. Eddie luôn gợi cô nhớ tới George Steele, còn Leon đã nói hết sức rõ ràng rằng mình không muốn dính dáng gì tới cô cả. Jade có vẻ rất giỏi diễn vai nạn nhân, nếu những suy nghĩ của Alex là đúng. Kể cả mẹ của họ, Kathleen, người luôn cố giữ gia đình lại bên nhau, cũng khiến Grace cảm thấy nghi ngờ.

Nhưng nếu cô tiến lại gần hơn nữa thì có vẻ vừa nguy hiểm lại vừa phi lý. Thêm vào đó, cô cũng không muốn bị loại bỏ khỏi vụ án, vậy tốt hơn là nên giữ khoảng cách.

Cuộc trò chuyện của họ chuyển sang những chủ đề thường nhật hơn. Một lúc sau, Simon cầm cốc cà phê của mình lên và uống nốt những giọt cuối cùng. “Rồi, tốt hơn là tôi nên làm việc thôi. Hôm nay là ngày xét xử – sẽ có rất nhiều tin tức, như thường lệ.”

Grace cũng đứng dậy theo anh ta. “Cảm ơn vì ly cà phê. Tôi nghĩ mình đã tìm được nơi ẩn náu hoàn hảo mỗi khi cần chút thời gian để suy nghĩ.”

“Lần sau mà tới đây thì nhớ hú tôi một tiếng.” Anh ta đưa cho cô tấm danh thiếp với số điện thoại trên đó. “Thật hân hạnh khi có một người bạn đáng yêu thế này.”

Lần này đến lượt mặt cô đỏ lên.

Cô theo anh ta ra ngoài và họ trò chuyện vui vẻ trên đường trở lại nơi làm việc. Sau khi tạm biệt Simon tại văn phòng của anh ta, cô nghĩ về anh ta trên suốt đoạn đường quay về đồn. Grace đã ngủ với hai người sau khi Matt qua đời: người đầu tiên là ba cuộc hẹn trong một tuần, người thứ hai thì kéo dài được hai tháng. Không có lần nào đủ thỏa mãn để có thể tiến xa hơn, sau đó cô cũng không hẹn hò với ai thêm nữa. Kỳ lạ thay, cô cảm thấy không chung thủy khi để ai đó bước vào cuộc đời mình. Giống như cô đang cố giữ bí mật với một người đã chết, và điều đó thật ngu ngốc.

Nhưng cô thực sự thích Simon. Ở bên anh ta thật vui, và cô thấy mình có thể hoàn toàn thoải mái. Đó là một cảm giác hết sức mới lạ.

Cô thậm chí còn hy vọng rằng nó sẽ là khởi đầu của một thứ gì đó tốt đẹp hơn.

❀ ❀ ❀

[1] Trong tiếng Anh, ốm nghén là morning sickness, nghĩa đen là “ốm buổi sáng” – ND.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.