Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

The Quarter, một quán cà phê kỳ quặc vào ban ngày và quán rượu khi về đêm, được mở cửa vài năm trước. Đó là địa điểm hoàn hảo để Grace có thể gặp Jade Steele trên đường vào thị trấn. Cô nhận được cuộc gọi của Allie từ một giờ trước, nói rằng có một người phụ nữ muốn nói chuyện với cô. Cô đã sắp xếp một cuộc hẹn tại văn phòng của Allie vào chiều nay để có thể tới đó ngay sau khi gặp Jade.

Piccadilly có một bầu không khí thoải mái hơn hẳn khi so sánh với các con phố buôn bán khác. Phần đường dành cho người đi bộ khiến nó trở thành một thánh đường dành cho những quán cà phê, phần còn lại của con phố được lấp đầy bởi các cửa hàng tiện lợi.

The Quarter có một vẻ sang trọng đầy quyến rũ, với những chiếc tủ đầy các món đồ sứ và từng chiếc ghế xếp lộn xộn bên bàn, hòa quyện cùng quầy bar chạy dọc suốt một bên tường và tấm gương đằng sau nó, tạo ra cảm giác khuếch đại về không gian. Mọi người ngồi sau những chiếc bàn, mùi cà phê và bánh nướng bốc lên cứ mỗi vài giây. Một ngày nào đó, Grace chắc chắn sẽ quay lại để dùng bữa tại đây, nhất là sau khi cô đã xem qua thực đơn.

Cô gọi một tách trà và chọn bàn ở phía cuối phòng, không muốn bị người quen nhận ra. Không thể nốc cạn một cốc rượu lớn để thư giãn khi đang làm việc được. Cô cảm thấy thật lạ khi nhận được tin nhắn của Jade. Cô đã cố gắng từ chối bằng một loạt tin nhắn lúc sáng, nhưng Jade khăng khăng rằng họ cần gặp nhau. Cách xa khỏi đồn cảnh sát. Cách xa khỏi phòng tập.

Vài phút sau, cánh cửa mở ra và Jade bước vào. Trông thấy Grace, cô ta mỉm cười và vẫy tay.

Grace lén nhìn cô em gái cùng cha khác mẹ của mình khi cô ta băng qua phòng. Cô vẫn chưa quen với việc thấy một người quá giống mình, dù cô không nghĩ là mình từng tự tin và khiêu gợi đến vậy. Jade buộc tóc kiểu đuôi ngựa và mang một chiếc túi lớn màu đen trên cánh tay. Cô ta đeo một chiếc vòng cổ dài trên tà váy đen.

“Grace.” Cô ta nở nụ cười thật tươi. “Cảm ơn vì đã đến. Tôi có thể mời chị uống gì khác không?”

Grace lắc đầu.

“Chà, tôi đang thèm cà phê phát điên đây. Tôi sẽ quay lại ngay.”

Trong lúc đợi, Grace kiểm tra xem có email nào mới hay không. Không có gì, chắc chắn là không có gì khẩn cấp.

Jade quay lại trong thoáng chốc và ngồi xuống đối diện với cô. Grace thấy cô ta chuyển điện thoại về chế độ im lặng và đặt nó úp xuống bàn.

“Chị thấy Stoke thế nào, sau khi đã quay lại đây?” Jade hỏi, nụ cười của cô ta ấm áp và thân thiện như thể họ đã biết nhau từ lâu lắm rồi.

“Nó khá ổn.” Grace trả lời cẩn trọng.

“Không sao đâu, nàng ạ. Cứ thoải mái đi.” Jade mỉm cười. “Chị cần nói chuyện thoải mái hơn đấy.”

Grace khẽ mỉm cười đáp lại.

Jade bụm tay lại và đưa lên che miệng.

“Cô không sao chứ?” Grace hỏi.

“Xin lỗi, có những mùi nhất định khiến tôi bị như vậy,” Jade giải thích. “Ốm nghén – dù rằng nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào[1].”

“Ồ! Chúc mừng.”

“Không biết nữa. Tôi vẫn chưa quyết định sẽ làm gì với nó. Chuyện phức tạp lắm.”

Grace ngồi im, không biết nên phản ứng thế nào. Cuộc sống thật tàn nhẫn, khi mà Jade có thể sẽ bỏ nó, không chắc liệu cô ta có muốn giữ lại mầm sống đang lớn lên từng ngày trong người mình hay không, nhưng Grace và Matt thì lại chưa từng có được cơ hội đó. Cái thai trong bụng Jade chắc chắn chưa quá ba hoặc bốn tháng, bởi cô ta chẳng bộc lộ chút dấu hiệu nào.

Cô cố không nghĩ về những lúc mình và Matt ngồi bàn luận về tên của đứa trẻ và kế hoạch xây dựng một gia đình của riêng họ. Nếu anh không qua đời vì ung thư, có lẽ giờ họ đã có một đứa. Họ sẽ đặt tên con là Morgan, bất kể là trai hay gái.

Jade rướn người về phía trước. “Xin đừng nói gì hết. Tôi vẫn chưa kể với ai đâu. Vẫn còn quá sớm.”

Grace lắc đầu. Dù sao thì cô cũng chẳng có ai để kể chuyện này.

“Công việc của chị tại đồn thế nào? Tôi quen biết phần lớn đội của chị từ vụ sát hại ch… vụ sát hại George Steele. Tôi thích Alex. Anh ta rất tử tế với tôi.”

“Cô có gì đó muốn cho tôi xem đúng không?” Grace chuyển hướng câu chuyện.

“Phải, tôi có.” Jade gật đầu và quay ra lối vào. “À, nó đây rồi.”

Cánh cửa mở ra và một cô bé tuổi vị thành niên bước vào. Grace được một phen sửng sốt. Cô bé đi ngang qua phòng với phong thái tự tin hệt như Jade cách đó vài phút. Họ quá giống nhau.

“Xin lỗi, con đang nói chuyện điện thoại với Freya. Nó lại tiếp tục rên rỉ về bố mình. Con không thể hiểu nổi tại sao ông ấy lại nghiêm khắc đến vậy.” Cô bé kéo một chiếc ghế ra và ngồi xuống cạnh Jade. “Mẹ đã gọi chocolate nóng cho con chưa?”

“Rồi.” Jade chỉ tay về phía Grace. “Megan, đây là bác Grace của con.”

Megan giật mình, còn Grace thì lườm Jade chằm chằm.

“Tôi nghĩ rằng hai người sẽ muốn gặp nhau.” Jade cười toe.

Trong một thoáng, Grace cảm thấy cạn lời. Rồi nhận ra mình thô lỗ thế nào, và Megan có thể sẽ buồn thế nào nếu cô không thừa nhận con bé chỉ vì đang tức giận, cô mỉm cười.

“Ờ, chào, Megan, chuyện này thật bất ngờ.”

“Chứ còn gì nữa!” Giọng Megan lớn đến mức vài thực khách đã quay sang nhìn họ. “Bác quay lại Stoke để làm gì thế?”

Grace hiểu ngay rằng Jade đã kể cho Megan nghe về mối quan hệ của họ.

“Bác đang điều tra xem ai là kẻ đã sát hại Josh Parker, và cả Dale Chapman nữa,” Jade bảo cô bé.

Megan cau mày, rồi khi đầu đã bắt đầu nhảy số, cô bé lại nhướn mày lên đầy vẻ ngạc nhiên. “Bác là cớm sao?” Cô bé hỏi.

Grace gật đầu. “Bác là Sĩ quan Điều tra.”

“Ở Stoke ư?”

Grace gật đầu.

“Vĩnh viễn?”

“Phải.”

Megan cắn môi dưới. “Bác đã trở về bao lâu rồi?”

“Khoảng vài tuần.”

Megan quay sang mẹ. “Mẹ biết rằng bác ấy đã trở về được vài tuần nhưng lại không nói gì với con ư?”

“Mẹ mới chỉ biết chuyện đó tuần trước thôi!” Jade giơ hai tay lên.

“Tại sao mẹ không nói với con?”

“Mẹ đang nói với con đây, không phải sao?”

Grace rướn người về phía trước. “Megan, bác rất tiếc vì cháu đã không biết gì về cuộc gặp hôm nay. Bác có thể đảm bảo là bác cũng vậy. Bác đến đây vì mẹ cháu nói rằng cô ấy muốn cho bác xem vài thứ, và rồi…”

“Ta-da”, Jade gật đầu với Megan.

Grace thở dài thườn thượt. “Cô đang đùa tôi chắc.”

“Này!” Megan giãy nảy lên.

“Xin lỗi, bác không có ý gì đâu.” Grace nở một nụ cười yếu ớt.

“Tôi muốn giới thiệu chị với cháu gái của mình,” Jade lên tiếng bào chữa. “Tôi biết hai gã kia không thích thú gì chuyện tôi đến gặp chị, nhưng tôi rất muốn chúng ta có thể dành thời gian để tìm hiểu về nhau.”

“Tôi không nghĩ giờ là lúc thích hợp.” Grace đứng dậy và xách túi của mình lên. Cô thật ngốc làm sao, cô đã nghĩ rằng Jade muốn cho mình xem thứ gì đó liên quan tới vụ án. “Tôi phải đi rồi.”

“Nhưng…” Giọng của Jade mờ dần khi cô quay lưng bước đi.

“Làm tốt lắm, mẹ ạ,” cô nghe tiếng Megan nói. Grace hẳn sẽ bật cười nếu đang không giận đến vậy. Có vẻ như họ rất giống nhau.

Nhưng đáng ra Jade không nên làm trò đó với họ. Nếu Grace muốn gặp Megan, cô sẽ thông báo cho cô bé trước khi xuất hiện.

Càng biết nhiều về họ, cô càng nhận ra rằng dường như nhà Steele chỉ biết nghĩ tới bản thân và chẳng bao giờ quan tâm tới hậu quả mà hành động của họ có thể gây ra cho những người gần gũi với mình.

Cô vừa rời khỏi The Quarter và đang rảo bước đi thì chợt nghe thấy có người gọi tên mình.

“Grace, đợi đã.” Jade chạy theo cô.

“Làm vậy thật vô tâm.” Grace quay lại. “Và bất công nữa.”

“Tôi xin lỗi.” Jade đưa tay lên ôm đầu. “Tôi đã không suy nghĩ kỹ. Tôi đã nghĩ rằng chị muốn gặp con bé.”

“Cô có thể chọn cách tốt hơn để làm việc này. Tại sao cô lại không nói với tôi trước?”

“Bởi nếu vậy thì chị sẽ không đến, phải chứ?”

“Chà, vậy thì ít ra cô cũng nên nói trước với Megan.” Grace hạ giọng xuống khi thấy có vài cặp đi ngang qua đang liếc về phía họ. “Thông báo cho con bé theo cách này thật không hay chút nào.”

“Con bé thích chị mà. Nó vừa nói với tôi như vậy.”

“Chúng tôi chỉ mới vừa gặp nhau.”

“Chị có thể quay lại bất cứ lúc nào.”

Grace lắc đầu. “Không, tôi không thể.”

“Tôi xin lỗi,” Jade nhắc lại, “nhưng tôi nghĩ, chà, chị là hình mẫu lý tưởng để Megan noi theo và tôi muốn con bé thấy chị như một con người mạnh mẽ. Chị đã làm việc vất vả để đạt tới vị trí hiện tại và tôi nghĩ con bé có thể học được rất nhiều từ chị. Nó cũng rất mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều.”

“Điều đó là không đủ để bào chữa.” Grace muốn thể hiện quyền lực của mình, cho Jade thấy ai mới là chủ ở đây, nhưng cô cũng không muốn làm to chuyện. Sao cô ta dám đặt cô vào tình thế này cơ chứ! Liệu giờ Megan sẽ nghĩ sao về cô đây?

Thay vào đó, cô bỏ mặc cô ta lại và tiếp tục đi theo phố Piccadilly thẳng về hướng đường Stafford, giận đến bốc hỏa.

Cô đã nghĩ rằng Jade có thông tin liên quan tới công việc. Nhưng cô ta đã lừa cô.

Toàn bộ buổi gặp này là một sự phí phạm thời gian.

❀ ❀ ❀

[1] Trong tiếng Anh, ốm nghén là morning sickness, nghĩa đen là “ốm buổi sáng” – ND.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.