Buổi họp giao ban sáng đã biến thành một cái chợ khi tất cả những người có liên quan tới đội của họ đều có mặt để lắng nghe. Chánh Thanh tra Jenny Brindley ngồi ở cuối phòng.
Nick cập nhật cho mọi người về những gì xảy ra đêm hôm trước, rồi chuyển sang tình hình điều tra. “Chúng tôi đã tiến hành thẩm vấn từng nhà ngay tối qua và sẽ tiếp tục nó vào sáng nay. Chúng tôi cũng đồng thời tiến hành kiểm tra các camera an ninh và tìm kiếm nhân chứng đã trông thấy ai đó rời khỏi hiện trường.”
“Liệu tên sát nhân có thể trèo qua hàng rào sang nhà bên cạnh, rồi rời đi tại nơi cách hiện trường vài căn nhà không?” Perry hỏi.
“Hoàn toàn có thể,” Nick đáp lại, “và nếu đúng vậy thì điều đó nghĩa là nghi phạm của chúng ta rất nhanh nhẹn.”
“Và liệu chúng ta có chắc chắn rằng đó là đàn ông không?” Grace hỏi. “Chúng ta vẫn chưa có bằng chứng để khẳng định điều đó, đúng không?”
“Không, nhưng cú đấm thẳng mặt mà Lorna Davenport đã phải nhận khá là mạnh đấy.”
“Không mạnh bằng những cú mà các nạn nhân đã phải nhận,” Sam nhận xét.
“Giống như một võ sĩ quyền Anh được đào tạo?” Grace gợi ý.
“Đó cũng là một khả năng,” Nick đồng tình.
“Kẻ đó biết rõ Tom Davenport sẽ ra ngoài khi nào,” Grace nói thêm.
“Hoặc, giống như trong vụ của Dale Chapman, hắn có thể đã ngồi đợi,” Alex nêu ý kiến.
“Có liên hệ vào với phòng tập Steele’s không?” Grace hỏi. “Anh ta có phải hội viên không?”
“Có,” Nick nói. “Nhưng theo lời vợ anh ta thì Tom đã không tới đó một thời gian rồi. Chúng ta chắc chắn sẽ phải kiểm tra điều đó, đồng thời xem xem anh ta có tủ để đồ hay không.”
Những tiếng rì rầm vang lên khắp phòng và Nick giơ tay để mọi người im lặng. “Điểm chung ở đây là các nạn nhân đều là nam giới và đều bị đâm, vậy nên chúng ta phải tìm hiểu xem ai có thể sẽ là nạn nhân tiếp theo, thử xem chúng ta có thể cảnh báo cho họ hay không. Chúng ta có thể đề cập tới chuyện này trong buổi họp báo sáng nay. Tôi chắc chắn rằng sẽ có rất nhiều câu hỏi được đưa ra sau khi chúng ta đưa nó lên sóng trực tiếp.” Ông đóng sổ lại. “Hãy tìm ra câu trả lời trong ngày hôm nay nào. Grace, nói vài lời được chứ?”
Grace nán lại cùng Nick cho đến khi căn phòng chẳng còn một ai. “Lorna Davenport đã rời khỏi bệnh viện tối qua và tới nhà Jade Steele. Rõ ràng họ là bạn tốt của nhau.”
Grace thở dài. “Lại thế nữa sao?”
“Con gái họ là bạn thân nhất của nhau, và họ hiểu nhau rất rõ.”
“Cũng không có gì lạ… Không phải người ta thường tìm đến gia đình trước bạn bè sao?”
“Thường thì là vậy… Nhưng ai biết được? Cô ta đã ở lại đó cho tới khi đội pháp y xong việc. Tôi đã nói chuyện với Jenny về việc để cô tiếp tục phụ trách vụ án. Tôi đã phải thuyết phục bà ấy, nhưng hiện tại thì chuyện của cô ổn rồi.”
Grace gật đầu, cố không tỏ ra quá nhẹ nhõm. “Cảm ơn sếp.”
“Đã có vài sĩ quan liên lạc được chỉ định, nhưng tôi muốn cô tới gặp cô Davenport sau khi đã tới đại học Staffs. Ở đó có một người tên Matthew Rushton muốn nói chuyện với chúng ta, và sau đó cô có thể tới nhà Jade.”
“Matthew Rushton?” Grace cố không tỏ ra bối rối khi nghe tới cái tên đó. Matt chưa bao giờ muốn được gọi bằng tên đầy đủ. Anh ấy luôn thích được gọi tắt hơn.
“Anh ta làm việc tại đó, phụ trách khoản phúc lợi cho sinh viên,” Nick đáp. “Thử xem cô có thể tìm được gì.”
Grace gật đầu. Sự tò mò của cô đã trỗi dậy.
***
Grace để Nick ở lại ghi hình cho thông cáo báo chí cùng Chánh Thanh tra. Cô thoáng trông thấy Simon khi đi ngang qua phòng họp báo. Anh lén ra hiệu với cô và cô gật đầu đáp lại. Chắc chắn công việc của anh cũng đang càng lúc càng bận rộn. Cô thầm cầu khẩn sáng nay sẽ có ai đó gọi đến và cung cấp một thông tin quan trọng trong lúc cô đang ở ngoài.
Trong vài năm gần đây, đại học Staffordshire đã được tân trang và sở hữu thêm những khối nhà mới. Các tuyến phố xung quanh luôn đông đúc trong khoảng thời gian này. Những cư dân sống gần đó thường phàn nàn về các sinh viên, đặc biệt là vào mùa thu, khi mà năm học mới bắt đầu và sự yên bình của mùa hè lại một lần nữa biến mất. Vài con sâu đã làm rầu nồi canh. Nhưng bên cạnh những hành vi ngang ngược, các sinh viên cũng mang tới cho khu vực này thêm nhiều cơ hội kinh doanh, cũng như sự sôi động và phát triển.
Grace đến quầy lễ tân để thông báo, và sau vài phút, một người đàn ông tiến lại phía cô. Anh ta ở độ tuổi gần bốn mươi, mặc quần bò nâu, áo khoác ca rô và áo sơ mi màu vàng chanh, không cài khuy cổ. Tóc anh ta dài nhưng gọn gàng, phần mái được chải lệch sang một bên.
“Matthew Rushton, trưởng ban phúc lợi sinh viên.” Anh ta đưa tay ra khi cô bước tới.
“Cảnh sát Staffordshire.”
Grace bước theo Matthew trên hành lang để tới một văn phòng nhỏ. Các bức tường treo đầy bằng khen và một chiếc cúp bóng rổ từ năm 2010 nằm trên chồng tài liệu. Bức ảnh anh ta chụp cùng người phụ nữ, hai đứa trẻ và một chú chó được đặt trên bàn làm việc, ở góc độ mà cô cho là phô trương hơn cần thiết.
Anh ta ngồi xuống. “Tin tức về Tom thật khủng khiếp.” Anh ta lắc đầu tỏ ý không tin. “Lorna đã gọi cho tôi sáng nay. Tôi không thể tin là cô ấy vẫn nhớ gọi cho chúng tôi trong hoàn cảnh đó. Nhưng tôi e rằng vì thế nên mình đã không thể thành thật với cô ấy.”
“Tôi không hiểu, thưa anh Rushton.” Grace ngồi xuống ghế, bắt chéo chân.
“Tom đã… đã làm việc ở đây được gần năm năm. Anh ấy là một giảng viên giỏi, nhưng tôi đã phải đình chỉ anh ấy vào hôm qua.”
“Ồ?” Grace nâng cằm lên.
Matthew lập tức đỏ mặt. “Tôi nghĩ anh ấy là một người hoàn hảo, nhưng có những lời phàn nàn và tin đồn rằng anh ấy đã thân mật quá mức với một số sinh viên hồi năm ngoái.”
“Nam hay nữ?”
“Nữ. Anh ấy sở hữu vẻ ngoài giống với một diễn viên trong Emmerdale.”
Grace gật đầu. Jeff Hordley. Vậy ra đó chính là điều đã khiến cô băn khoăn. Trong công việc này, cô đã nhìn thấy quá nhiều gương mặt mà cô vẫn thường tự hỏi liệu có phải mình đã thấy họ trên tivi hoặc trong phim không.
“Anh có thể cho tôi vài cái tên được không?” Cô hỏi, nghĩ về tấm thiệp.
“Tôi có hai người cho cô. Lucy và Stacey – tôi không biết họ của hai em đó là gì. Tôi đang định tìm họ.”
“Anh có thể vui lòng cung cấp cho tôi danh sách tất cả những sinh viên có tên như vậy không? Cả hiện tại lẫn trong vòng năm năm qua? Có thể làm nhanh được không?”
“Được chứ, chắc chắn rồi.” Matthew kiểm tra đồng hồ. “Cô có muốn nói chuyện với lớp của anh ấy không? Tất nhiên là sẽ có người khác giảng thay phần của Tom, nhưng nó sẽ bắt đầu sau vài phút nữa. Tôi nghĩ trong lúc chúng ta đang nói chuyện thì tin tức đã lan truyền giữa các sinh viên rồi. Tuy nhiên, tôi sẽ không công khai lý do khiến Tom bị đình chỉ. Hay là tôi nên làm vậy nhỉ?”
“Cũng khó nói.” Grace đứng dậy. “Trừ khi anh có bằng chứng?”
“Không, nhưng cô biết chuyện này là thế nào rồi đấy.” Anh ta lắc đầu. “Mọi nghi ngờ đều phải được xem xét, và sau đó là đình chỉ.”
Bên ngoài hành lang, có rất nhiều nam nữ thanh niên đang di chuyển, và có cả vài sinh viên lớn tuổi. Họ lách qua đám đông, xuống cầu thang và bước vào một giảng đường.
***
Hai mươi phút sau, Grace rời khỏi lớp học. Các sinh viên đã được thông báo và hướng dẫn cách liên hệ với cảnh sát nếu có bất kỳ thông tin nào. Cô cảm thấy hài lòng, bởi khi họ rời đi, Matthew đã tuyên bố sẽ tư vấn cho những ai cần đến. Thật tốt khi thấy rằng quyền lợi của sinh viên rất được coi trọng.
Khi chỉ còn lại một mình, một cô gái trẻ với mái tóc đen dày buông xõa sau lưng tiến lại gần cô. Cô ấy trông chỉ cỡ mười bảy tuổi, nhưng vì lớp trang điểm đậm nên trông có vẻ già dặn hơn. Kem nền dày, mắt kẻ đen và dán mascara. Grace lo lắng về việc thanh niên ngày nay lớn quá nhanh, nhưng rồi nhận ra rằng hồi ở tuổi đó mình cũng hệt như vậy.
“Chị có biết lễ tang sẽ được tổ chức khi nào không?” Cô gái trẻ hỏi.
Grace lắc đầu. “Chị e là sẽ phải mất một thời gian. Bọn chị cần tiến hành công việc của mình trước khi có thể trả thi thể lại cho gia đình.”
Khi nghe đến từ “thi thể”, cô gái có vẻ buồn nôn. Cô đưa tay lên che miệng, tay kia chống vào tường để cố kìm nó lại. Grace chộp lấy một chiếc ghế gần đó và cô gái vội ngồi xuống.
“Có chuyện gì vậy?” Cô dịu dàng hỏi.
“Em… Em…”
“Tên em là gì?”
“Charlotte Maidley.”
Charlotte ngước nhìn Grace, lớp phấn trang điểm chảy dài xuống má.
“Em có gì muốn kể với chị không?”
Cô gái trẻ òa khóc. “Anh ấy là một người tốt bụng và dịu dàng.”
Grace đợi vài giây, nhưng cô ấy vẫn không nhìn cô. “Có ai đó mà em muốn chia sẻ cùng không?” Cô cố gắng.
Charlotte lắc đầu.
“Còn người tư vấn thì sao?”
“Không!” Charlotte vùng chạy ra hành lang.
“Chị chỉ muốn giúp thôi mà!” Grace khóc, nhưng cô gái đã biến mất.
Cô đi tìm Matthew Rushton và kể cho anh ta nghe về Charlotte. Cô cũng đưa cho anh ta danh thiếp phòng trường hợp có ai đó muốn nói chuyện với mình.
Khi trở lại xe, cô gọi Nick và báo cáo tình hình cho ông. Rồi cô gửi một email ngắn cho Sam, yêu cầu cô ấy kiểm tra danh sách những cái tên mà cô lấy được từ trường đại học. Họ sẽ cần phải kiểm tra chéo thông tin của ba nạn nhân thêm lần nữa.
Cô khởi động xe, nhưng không lái đi ngay lập tức. Thành thật mà nói, cô không hề mong đợi cuộc gặp tiếp theo, nhất là giờ cô lại mang tới tin xấu. Ngoài chuyện không chắc Jade Steele sẽ phản ứng thế nào sau lần gặp gần nhất của họ, cô cũng sẽ bất đắc dĩ khiến trái tim Lorna Davenport tan nát khi kể rằng người chồng vừa bị sát hại của cô ấy đã bị đình chỉ.