Chỉ có vài chiếc ô tô trong bãi đậu xe và không có ai đứng tại quầy tiếp tân của phòng tập Steele’s khi Grace tới đó lúc bảy rưỡi sáng, nửa giờ sau khi phòng tập mở cửa. Mặc dù còn sớm, cô vẫn băng qua khu vực luyện tập yên tĩnh để tới văn phòng của Eddie, hy vọng có thể là người đầu tiên gặp hắn. Hắn đang ngồi sau bàn làm việc, chuẩn bị nhấp một ngụm đồ uống nóng hổi, nhưng lập tức đặt nó xuống và nhướng mày nhìn cô.
“Cô đang phá hỏng ly cà phê đầu tiên trong ngày của tôi đấy.”
Grace đập cuốn sách xuống bàn. Cô đặt con búp bê cạnh nó rồi đến con chó nhựa, những thứ mà cô đã mang tới từ văn phòng.
“Chuyện này phải dừng lại ngay lập tức, nghe tôi nói chứ?” Cô nói bằng giọng cực kỳ cáu kỉnh. “Tôi sẽ không bị đe dọa bởi một thành viên nào của gia đình anh hay bất kỳ người nào khác đâu. Làm mấy chuyện ngu xuẩn để khiến tôi không thể tập trung vào công việc không phải…”
“Nào nào, chậm lại chút đi, nữ cao bồi.” Eddie giơ tay lên. “Cô có thể khai sáng cho tôi biết lần này chúng tôi đã làm gì không?”
“Những món đồ chơi. Không ai biết về chúng, trừ anh và gia đình của anh. Tôi muốn nói chuyện với anh trước.”
“Ý cô là sao, chỉ chúng tôi biết ư?”
“Tôi sẽ không cầm tay anh dắt đi đâu. Chấm dứt trò này đi hoặc tôi sẽ khép anh vào tội làm lãng phí thời gian của cảnh sát.”
Eddie chỉ vào mấy món đồ cô vừa đặt xuống bàn. “Cô mang những thứ đó tới đây để làm gì?”
“Đừng nói với tôi rằng anh chưa từng trông thấy chúng. Anh thừa biết rằng chúng có nghĩa gì.”
Eddie cầm con búp bê lên. “Tôi không hiểu. Liên quan gì ở đây?” Hắn với lấy quyển sách, nhưng Grace đã giật lấy nó.
“Chuyện này phải dừng lại ngay lập tức,” cô nhắc lại.
Eddie đứng dậy. “Cô nghĩ George để chúng tôi có đồ chơi ư?” Hắn lắc đầu. “Ông ta không thích những đứa trẻ như chúng ta và không bao giờ mua cho chúng ta những thứ của trẻ con. Vậy nên tôi cũng không biết chúng tôi có liên quan thế nào tới chúng, nhưng cô đang ăn vạ nhầm chỗ rồi. Giờ thì, tôi vẫn còn có việc phải làm, nếu cô không phiền.”
Chiều cao của hắn vẫn luôn đủ để dọa được cô, dù cô không để lộ điều đó ra mặt. Cô nuốt nước bọt khi hắn tiến lại gần hơn, nhưng hắn bước qua cô và ra mở cửa.
“Tôi sẽ không đi cho đến khi nghe được rằng chuyện này kết thúc ở đây.” Cô lắc đầu.
“Tôi chẳng biết cô đang nói về chuyện gì và tôi sẽ không đưa ra những cáo buộc thiếu căn cứ như vậy đâu.” Hắn nắm lấy cánh tay cô.
Grace nhún vai khi hắn kéo cô ra khỏi phòng, cau có nhìn cô bỏ đi.
Khi đã quay lại xe, Grace phải mất một lúc để có thể bình tĩnh trở lại. Eddie dường như không nhận ra bất cứ món đồ nào, nhưng có thể hắn đang che đậy cho ai đó. Và dù hắn không có vẻ gì là tội lỗi thì người làm chuyện đó chắc chắn là một thành viên của nhà Steele.
***
Khi Grace đã đi khỏi, Eddie ngồi xuống bàn và ngẫm nghĩ về những món đồ. Hắn đã nói thật với Grace – rằng hắn chưa từng nhìn thấy chúng – nhưng hắn biết rằng một người trong gia đình mình đã làm điều đó.
Bởi danh sách nạn nhân giờ đã có thêm Tom Davenport, Eddie phải tìm ra mối liên hệ giữa những vụ đó với nhà Steele. Và chúng có thể đều có liên quan tới vụ sát hại cha hắn.
Hắn cần giữ nó tránh xa khỏi đám cảnh sát trong khi tìm ra cách giải quyết.
***
Grace không định nói về cuốn sách được gửi tới địa chỉ nhà mình, nhưng khi đến văn phòng và ngồi xuống bàn làm việc, cô cảm thấy thật khó chịu khi phải giữ kín chuyện đó. Cô ước gì có thể chia sẻ với đội của mình, cô cần phải nói với ai đó. Vậy nên, dù cảm thấy bị lừa dối, nhưng cô vẫn bước vào phòng của Nick.
Họ thảo luận về những gì cần làm – Nick nghĩ rằng tốt nhất không nên kết luận vội vàng và âm thầm điều tra. Cô cố giấu sự ngạc nhiên, bởi cô đã nghĩ rằng chắc chắn mình sẽ bị loại khỏi vụ này. Dù sao thì, nhà Steele vẫn là một gia đình rắc rối, và giờ họ đang tìm cách quấy rối cô. Chuyện này chắc chắn đã mang tính cá nhân hơn. Nhưng đó là quyết định của ông ấy, cô đã làm những gì mình cho là tốt nhất.
Dù vậy, cô đã không bảo ông rằng mình đã tới gặp Eddie.
Cô vừa quay lại bàn của mình thì sĩ quan Higgins đi tới chỗ nhóm của cô. “Tôi được yêu cầu mang những thứ này tới cho cô.” Cậu ta đặt vài túi bằng chứng lên bàn.
“Đó có phải là một chiếc túi xách không?” Grace chỉ vào một trong số chúng khi cô thoáng thấy một mảng da màu đen và thứ gì đó trông giống như quai xách.
Mick gật đầu. “Nó được tìm thấy sau hàng rào của một ngôi nhà cách nhà Davenport tám căn. Chủ nhà đang đi nghỉ và mới trở về tối qua, vậy nên phải đến sáng nay nó mới được tìm thấy.”
“Đồ ăn trộm, phải không?” Grace hỏi.
“Có thể, bởi dù ai đã đặt nó ở đó thì cũng đã làm không tốt lắm. Họ bỏ quên cả chứng minh thư bên trong luôn.”
Perry rút một đôi găng tay, kéo một túi bằng chứng về phía mình rồi thò tay vào trong. Trong đó có một chiếc áo phông trắng với logo của đại học Staffordshire trên đó.
“Phụ nữ, cỡ mười,” anh ta nói, kiểm tra phần nhãn.
Grace rút những món đồ ra từ trong một túi khác. Rất nhiều đồ trang điểm cùng một chiếc ví có tiền bên trong. Một gói bao cao su đã mở. Một con gấu bông ôm trái tim.
Và một chứng minh thư với bức hình của cô gái trẻ mà cô đã gặp ở trường đại học hôm qua.