Grace Allendale bước từng bước trên cầu thang của nhà hàng để lên lầu một và trở lại ghế của mình.
“Chúng tôi vừa mới gọi món xong,” Điều tra viên Sam Markham tặng cho cô một nụ cười rạng rỡ. “Sẽ lên sớm thôi.”
Grace mỉm cười đáp lại. Giờ là tối thứ Sáu và tất cả mọi người tại quán Thế giới Gia vị đều đang hết sức hưng phấn. Các khách hàng tới đây để xả hơi, để tán gẫu với bạn bè hoặc gia đình. Grace muốn gọi đồ mang về và ăn một mình ở nhà hơn, nhưng thôi đành vậy.
Nhà hàng nằm ở khu hạ Hanley, gần góc phố nơi đồn cảnh sát Bethesda – trụ sở mới của Grace – tọa lạc. Tòa nhà được xây từ thời Victoria này có vẻ ngoài dạn dày sương gió, và khi họ bước vào tiệm cà ri, cô tự hỏi không hiểu mình tới đây để làm gì.
Nhưng thật bất ngờ, nó lại có một bầu không khí hết sức ấm áp và hiện đại. Những chiếc bàn ở tầng trệt quây kín thực khách, và có một cầu thang lớn lên những tầng trên. Thứ nhạc được chơi ở đây là nhạc rock đương đại, không quá ồn ào nhưng đủ to để có thể nghe được giữa tiếng trò chuyện huyên náo của đám đông đang tận hưởng cuộc vui.
Đây là lần đầu tiên Grace gặp gỡ những đồng nghiệp của mình kể từ khi cô nhận chức vụ Sĩ quan Điều tra, một sự thăng tiến so với vị trí trước đây của cô ở Salford. Grace đã sống ở đó suốt hai mươi ba năm qua. Cô gia nhập lực lượng cảnh sát sau khi rời trường đại học và làm việc như một Điều tra viên trước khi gia nhập Đội Trọng án và trở thành một thanh tra. Công việc đó khá ổn định, nhưng khi những rắc rối trong đời tư của cô ập đến, cô quyết định rằng mình cần phải có một mục tiêu mới để nhắm tới.
Cô quyết định đăng ký thi tuyển Sĩ quan Điều tra vào năm ngoái, sau khi phát hiện ra có một vị trí còn trống ở Stoke-on-Trent, quê hương của cô. Cô cần sự thay đổi, một nơi để có thể bắt đầu lại từ đầu, dù cô cũng không chắc việc quay lại thị trấn mà cô và mẹ đã trốn chạy nhiều năm trước có phải là sự lựa chọn đúng hay không. Nhưng tình hình giờ đã khác. Người đàn ông từng khiến họ phải chịu nhiều đau khổ giờ không còn nữa.
Sau khi nhận việc, Grace được mời đi chơi cùng đội trước khi bắt đầu chính thức làm việc vào thứ Hai. Chỉ có duy nhất một sĩ quan vắng mặt, đó là Alex Challinor, người đã vướng vào một lời hứa không thể phá bỏ, dù chẳng ai chịu khai sáng cho cô biết nó là gì.
Xung quanh cô, các đồng nghiệp đang thoải mái cười đùa. Rồi đột nhiên Nick Carter, Phó Chánh Thanh tra của họ, ngừng cười và quay sang cô.
“Xin lỗi, chúng tôi quên khuấy mất cô. Cô nói rằng trước đây mình từng sống ở Stoke phải không, Grace?” Ông hỏi.
Mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía cô. “Phải, cho đến khi tôi mười hai tuổi,” cô đáp. “Rồi cha mẹ tôi ly dị và tôi chuyển tới Salford với mẹ.”
“Vậy chắc cô không nhớ được gì lắm nhỉ?” Điều tra viên Perry Wright hỏi.
“Cũng có chút chút,” Grace gật đầu. Cô nhớ rõ hơn rất nhiều so với những gì cô chia sẻ với họ. Những đêm cô nghe thấy tiếng thét của mẹ khi bị cha cô bạo hành. Những khi họ chẳng còn tiền mua thức ăn bởi ông ta đã đốt hết chúng trong quán rượu. Những ngày ông ta mất tích rồi được cảnh sát áp giải về nhà sau khi hết hạn giam giữ. Những tuần ông ta bỏ đi với nhiều người phụ nữ khác rồi sau đó lại tìm đường mò về nhà. Cuộc sống hai mặt của ông ta mà cô đã không hề hay biết cho đến khi đủ lớn để hiểu… “Nhưng tôi hy vọng là từ đó đến nay đã có nhiều thứ thay đổi,” cô nói thêm.
“Cũng chẳng có gì nhiều,” Sam cười khúc khích. “Nhưng chúng tôi vẫn yêu nó. Cô sẽ sớm hiểu rõ về nơi này cũng như người dân của nó thôi. Kể cả những thành phần bất hảo.”
Nick nâng ly lên. “Chào mừng đến với Đội Trọng án.”
Tất cả mọi người đều hưởng ứng, chỉ có mình Perry, người ngồi đối diện với cô, là thậm chí còn không buồn nhấc mắt lên nhìn cô. Anh ta cũng không tham gia nhiều vào cuộc trò chuyện, cô để ý thấy vậy.
Cửa nhà hàng mở ra và vài người đàn ông bước vào. Từ trên lầu một, Grace nhòm xuống đám người mới đến khi những tiếng cười của họ khiến cho nơi này bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt. Cô đếm được bốn người, tất cả đều mặc áo phông và quần bò, vạm vỡ, bắp tay bắp chân như muốn xé toạc quần áo đến nơi. Một người phục vụ vội chạy đến và họ nhanh chóng được xếp chỗ, bất chấp sự đông đúc của nơi này.
Khi quay lại với nhóm của mình, cô nhận ra bầu không khí tại bàn của họ đã thay đổi.
“Thật hả trời?” Perry thở dài. “Chúng ta không thể có nổi một ngày nghỉ trọn vẹn hay sao?”
“Có thể chúng chưa thấy chúng ta đâu,” Nick nói.
“Có chuyện gì vậy?” Grace hỏi, nhận ra mình đang có một góc nhìn thuận lợi từ vị trí ngồi ở cuối bàn. Nick quay lưng lại với đội.
“Hãy gặp gỡ một phần của gia đình Steele và đám thân tín của chúng.” Sam hất đầu về phía mấy gã đàn ông. “Chúng cho rằng không ai dám động vào mình.”
“Chúng sở hữu phòng tập Steele’s ở khu Baddeley Green,” Nick bảo cô. “Có một câu lạc bộ quyền Anh tọa lạc tại đó luôn.”
“Vậy, đó là một cơ sở làm ăn hợp pháp?” Grace hỏi, cố giữ giọng mình bình tĩnh và chuyên nghiệp.
“Hãy biết rằng người ta đến đó không phải chỉ để tập thể hình,” Nick giải thích. “Nhà Steele là một trong những gia tộc tội phạm của vùng này. Cha của chúng, George, bị giết năm ngoái, và kẻ sát nhân vẫn đang là một dấu hỏi.”
Grace cúi mặt xuống trong giây lát, cảm thấy má mình bỏng rát khi nghe đến cái tên đó, nhưng có vẻ như không ai nhận ra. Cô đọc được rằng lần cuối người ta nhìn thấy George là khi ông ta rời khỏi quán rượu của mình ngay trước nửa đêm ngày mười lăm tháng Ba năm ngoái. Đến hôm sau thì gia đình báo cáo rằng ông ta đã mất tích, và ông ta được tìm thấy sau đó vài giờ trên một con hẻm gần nhà. Ông ta đã bị đánh chết. Một cuộc điều tra chi tiết chẳng giúp cảnh sát đưa ra được kết luận nào. Hiện vụ án được chuyển giao cho Alex Challinor, người đồng nghiệp vắng mặt của cô, phòng trường hợp có thêm manh mối xuất hiện.
“Có ba đứa con, hai trai một gái,” Nick nhìn Grace. “Eddie là đứa ngồi bên phải. Hắn là anh cả.”
Grace nhìn qua lan can kính xuống chỗ gã đàn ông khoảng ba mươi bảy tuổi đang xem thực đơn trước khi đập nó xuống bàn và liếc nhìn quanh phòng. Cô lại thoáng cúi mặt xuống.
“Đứa ngồi đối diện với hắn là Leon. Hắn trẻ hơn cỡ vài tuổi.”
Grace chăm chú quan sát em trai của Eddie, một phiên bản gần như giống hệt hắn. Nếu không biết trước thì hẳn cô đã nghĩ chúng là anh em sinh đôi. Cả hai đều có mái tóc màu nâu sẫm được chải chuốt kỹ lưỡng – quyến rũ một cách xấu xa.
“Chúng còn có một cô em gái nữa, là Jade. Cô ả điều hành một tiệm làm móng trong phòng tập cùng với mẹ của chúng, Kathleen,” Perry nói thêm.
“Dư thừa testosterone,” Sam thở dài. “Có lẽ khi nhận được thức ăn thì chúng sẽ tử tế hơn.”
Nick ngồi thẳng dậy khi ba người phục vụ đi về phía bàn của họ. “Vừa nhắc đến là có đồ ăn liền.”
Grace đặt khăn ăn lên đùi. Khi đang xới cơm vào đĩa của mình, cô nghe thấy một tiếng thét chói tai và nhìn xuống tầng dưới. Leon Steele vừa túm lấy một cô phục vụ đi ngang qua và kéo cô ngồi lên đùi mình.
“Này,” cô gái phản đối, cố gắng đứng dậy, nhưng bị hắn giữ chặt. Cô giãy giụa khi hắn thì thầm gì đó vào tai mình. Khi tràng cười nhạo của chúng một lần nữa bùng lên, tất cả mọi người trong nhà hàng đều quay về phía chúng. Grace thầm rên rỉ. Cô đã hy vọng sẽ có nhiều thời gian hơn để làm quen với các đồng nghiệp trước khi chuyện này xảy ra.
Perry bỏ khăn ăn ra khỏi đùi và đứng dậy, nhưng Nick giữ anh ta lại.
“Cứ chờ xem tình hình có dịu đi chút nào không đã,” Nick nói khi thấy nhân viên của nhà hàng đang lao về phía đó. “Chúng ta mà dính vào thì chuyện sẽ trở nên rắc rối và đêm nay sẽ có nhiều người mất vui.”
Grace trông thấy Leon buông cô gái ra và giơ tay đầu hàng. “Đùa tí thôi mà,” hắn nói to khi cô phục vụ bỏ đi.
“Thật bực mình khi chúng nghĩ rằng mình sở hữu nơi này,” Perry làu bàu nhìn xuống đĩa thức ăn của mình. “Trong khi chúng ta chỉ ngồi đó và nhìn mọi chuyện diễn ra.”
“Đây là một buổi tối để xả hơi, chứ không phải buổi họp giao ban,” Nick quở trách. “Và bởi chúng vẫn chưa nhìn thấy chúng ta, nên thôi cứ để vậy đi.”
Eddie Steele liếc lên tầng trên và Grace cúi đầu xuống ngay lập tức. Chỉ một giây sau, khi cô nhìn lại thì hắn đang chằm chằm hướng mắt vào cô. Ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc, như thể họ là những người duy nhất có mặt trong phòng, trước khi Grace cúi đầu xuống lần nữa.
Cô không thể giữ im lặng thêm nữa. Đó không phải là những gì cô đã dự định, nhưng cô cần phải làm điều đó ngay lập tức. Thực sự thì, cô đâu còn cách nào khác ngoài việc nói thật với các đồng nghiệp của mình nữa chứ?
Grace quay lại với đội và đặt mạnh ly xuống bàn, đủ mạnh để thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng không đến mức khiến tất cả đều quay về phía họ.
“Mọi người muốn biết về tôi sao?” Cô lần lượt quan sát từng người và hiểu rằng những điều mình sắp nói có thể khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
“Họ biết cả rồi!” Nick ngắt lời.
Grace cố kìm lại để khỏi nhíu mày.
“Tôi đã kể cho họ nghe về Matt,” Nick lắc đầu. “Tôi xin lỗi, tôi nghĩ rằng như vậy thì sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn với cô. Tôi biết cô cần một khởi đầu mới như thế nào.”
“Phải, chúng tôi đều ủng hộ cô,” Sam nói. “Chuyện đó thật khó khăn.”
Grace nở một nụ cười yếu ớt. Nick nhìn cô chằm chằm. Cô gần như đọc được suy nghĩ của ông, bảo cô hãy giữ im lặng.
Cô không muốn ông phải nói dối vì mình. Cô muốn được trung thực hoàn toàn. Nhưng ánh mắt của Nick có hàm ý hết sức rõ ràng rằng cô phải giữ im lặng.
Cô không được nói với ai rằng Eddie và Leon Steele là hai người anh cùng cha khác mẹ của cô. Và George Steele, tên tội phạm, kẻ lừa đảo và nạn nhân của một vụ giết người, chính là cha cô.