Grace đang ngồi đối diện với Charlotte Maidley, trong căn phòng cô đã ở cùng Kyle Fisher hôm trước. Ngay khi họ sẵn sàng, cô lướt qua những điểm cần thiết và bắt đầu nói.
“Tôi cần nói chuyện với cô về Tom Davenport, Charlotte,” cô nói. “Cô biết rõ hắn đến mức nào?”
Mặt cô gái trẻ trở nên tái mét. “Tôi… anh ấy là giảng viên của tôi ở đại học.”
“Chỉ vậy thôi sao? Cô nên thành thật với tôi hơn về mối quan hệ của hai người.”
“Chúng tôi đang tìm hiểu nhau,” cô ta thì thầm.
“Bao lâu rồi?”
“Từ trước khi bắt đầu nghỉ hè.”
“Vậy là cũng chưa lâu lắm,” Grace nhận xét. “Lần cuối cô gặp hắn là khi nào?”
“Vào ngày anh ấy mất. Anh ấy muốn gặp nhau ngay sau tiết học cuối cùng của chúng tôi. Chúng tôi cùng đi uống cà phê. Anh ấy đang bực mình vì điều gì đó nhưng không chịu nói với tôi.” Cô ta cau mày. “Và rồi anh ấy nói sẽ không gặp tôi một thời gian.”
“Hắn có nói tại sao không?”
“Không,” Charlotte đáp. “Tôi đã cố bắt anh ấy nói nhưng không được.”
“Hai người chia tay lúc mấy giờ?”
“Ngay trước sáu giờ. Mẹ đón tôi trên đường đi làm về mỗi tối.”
“Cô còn liên lạc với hắn sau đó không?”
Charlotte lắc đầu.
“Cô có tức giận vì hắn lạnh nhạt với mình không?” Grace tỏ vẻ quan tâm.
“Tôi không giết anh ấy!” Charlotte òa khóc.
“Đừng sợ, Charlotte. Lúc này tôi chỉ hỏi thôi. Cô có thử liên lạc với hắn không?”
“Không. Tôi không thường xuyên nhắn tin cho anh ấy vì sợ người khác đọc được.”
“Có ai trong trường biết về mối quan hệ của hai người không?”
“Chúng tôi giữ bí mật chuyện đó. Anh ấy có thể sẽ mất việc.”
Grace nhăn mặt. Chắc chắn hắn đã không nói với Charlotte về những cáo buộc và việc bị đình chỉ.
“Cô có bao giờ gặp hắn ở ngoài trường không?” Cô hỏi tiếp.
“Không, chỉ trong văn phòng của anh ấy thôi.”
“Và cô đã không kể với bất cứ ai về hắn?”
Lại thêm một cái lắc đầu.
Grace rút ra vài tài liệu từ cặp táp và đặt chúng trước mặt cô ta. Cô gõ vào tấm hình đầu tiên, ảnh chụp của tấm thiệp.
“Cô có nhận ra nó không?”
Charlotte rướn người về phía trước để nhìn cho kỹ. “Tôi không phải là người gửi nó. Nó có ý nghĩa gì?”
“Đó là điều chúng tôi đang cố tìm hiểu.”
“Chà, đó không phải tôi.” Cô ta trông có vẻ bối rối. “Nhưng còn ai có thể nhớ anh ấy nữa?”
Grace bỏ qua vài tấm hình và chỉ vào ảnh chiếc túi xách. “Nó có phải là của cô không?”
Charlotte gật đầu. “Nó đã bị đánh cắp, ở quán The Partridge, khoảng một tuần trước. Tôi bước vào phòng vệ sinh và khi quay lại thì nó đã biến mất. Tôi đã báo cho nhân viên của quán, nhưng họ chẳng thể làm được gì. Những chuyện như vậy rất phổ biến ở đây, đáng ra tôi nên chú ý hơn.”
“Cô đã đi một mình?”
Charlotte lắc đầu. “Tôi đi cùng hai người bạn – Abbie và Harriet – nhưng họ không thấy gì. The Partridge lúc nào cũng đông. Kể cả vào giờ ăn trưa, cô vẫn phải ngồi ở quầy bar. Chắc ai đó đã đi qua và ăn cắp nó.”
“Cô có chiếc áo phông nào giống thế này không?” Grace chỉ vào một bức ảnh khác.
“Có. Nó ở trong túi xách của tôi. Nó còn mới. Tôi chỉ vừa mua nó.”
“Và cái này có phải của cô không?”
Charlotte thổn thức khi trông thấy bức ảnh con gấu bông ôm trái tim đỏ.
“Tom Davenport bị sát hại tại sân sau nhà mình và chiếc túi này được tìm thấy cách đó tám nhà, khuất sau hàng rào.”
Charlotte lắc đầu. “Chẳng hợp lý chút nào.”
Grace đưa cuốn sổ của mình cùng một cây bút cho cô ta. “Viết gì đó đi. Vài điều bất kỳ.”
“Viết gì cơ?”
“Gì cũng được. Bài hát mà hiện giờ cô thích nhất là gì? Viết ra vài câu trong đó đi.”
Charlotte viết vài chữ rồi đưa lại cuốn sổ cho Grace. Grace so sánh chúng với những dòng chữ trên mảnh giấy. Cô không phải là chuyên gia, nhưng chúng trông hoàn toàn khác nhau. Cô hít một hơi thật sâu. Cô không muốn chọc giận một cô gái còn quá trẻ và non nớt như thế này, nhưng cô phải hỏi Charlotte thêm vài câu.
“Tom có từng nhắc đến một bữa tiệc với cô chưa?”
Charlotte dừng lại. “Anh ấy nói mình sắp đi dự một bữa tiệc sinh nhật ở nhà bạn.”
Grace gật đầu. “Cô có biết người nào tên Lucy Fisher không?”
“Không.”
“Tấm thiệp này có thể đồng nghĩa với việc hắn cũng ngoại tình với những người khác ngoài cô, và hắn đã bảo với người đó rằng chuyện giữa họ đã kết thúc nhưng cô ta, hoặc cũng có thể là anh ta, đã không chấp nhận điều đó.”
“Anh ta?” Charlotte lắc đầu. “Anh ấy chắc chắn là trai thẳng.”
Grace không nói gì.
“Tôi phải biết chứ.” Charlotte ngồi thẳng dậy.
“Có thể chuyện đó là từ trước khi hắn gặp cô.” Grace dừng lại một lát trước khi tiếp tục. “Chúng tôi tìm thấy tấm thiệp trong bếp. Cô có chìa khóa nhà Tom không?”
“Không.”
“Cô đã bao giờ đến nhà hắn chưa?”
“Không, không bao giờ!” Charlotte bật khóc. “Tôi chẳng liên quan gì tới cái chết của anh ấy hết! Tôi sẽ không bao giờ làm gì hại đến Tom!”
“Vậy là cô không biết tại sao túi xách của mình lại được tìm thấy gần ngôi nhà nơi hắn đã bị sát hại?”
“Không, tôi không hề biết.” Charlotte bắt đầu nức nở, đầu gục xuống bàn.
Grace nắm lấy tay cô ta. “Cô có muốn tôi gọi cho ai đó không?”
“Tôi muốn mẹ tôi, nhưng tôi không thể nói với bà ấy những gì mình đã làm. Bà ấy sẽ phát điên nếu biết anh ấy già đến mức nào…”
“Nếu bà ấy có như vậy thì cũng chỉ là vì quan tâm đến cô thôi. Hãy để tôi gọi và giải thích cho bà ấy.”
***
Grace để cô gái trẻ lại với một trong các sĩ quan, tâm trí cô chứa đầy những câu hỏi khi quay lại bàn làm việc. Kẻ chết tiệt nào đã viết mẩu tin nhắn đó cơ chứ?
“Josh Parker có chìa khóa của Biệt thự Washington 17 trong ngăn tủ để đồ của mình, cùng một túi đồ chơi tình dục,” Grace nói mông lung không với ai cụ thể khi ngồi cùng đội của mình. “Chúng ta có Dale Chapman, một hội viên của phòng tập – thực tế thì đó là địa điểm cuối cùng mà người ta thấy hắn còn sống. Regan Peters tuyên bố rằng mình đã bị Chapman cưỡng bức tại một bữa tiệc nơi cô ta được trả tiền để mua vui, nhưng đáng tiếc là chúng ta không hề có bằng chứng.”
“Chapman cũng đã đặt mua thêm nhiều đồ chơi và phụ kiện tình dục nữa từ Dennings Toys,” Perry bổ sung.
“Giờ chúng ta còn có cả Tom Davenport, người đã bị đình chỉ một ngày trước khi bị sát hại,” Grace tiếp lời. “Chẳng có gì trong tủ đồ của hắn ở phòng tập, nhưng Lucy Fisher, người đã cung cấp cho chúng ta địa chỉ của Biệt thự Washington, đã chỉ ra mối liên hệ của hắn với căn nhà đó.”
“Vậy là hắn cũng đang ve vãn cả Charlotte Maidley,” Alex lưu ý. “Hắn có vẻ thường lui tới các bữa tiệc cũng như dụ dỗ các cô gái trẻ tham gia.”
“Ít nhất chúng ta cũng được thoải mái khi biết rằng, dù cho trái tim đã bị vụn vỡ, nhưng cả Charlotte và Lucy đều thoát ra an toàn,” Sam nói, hy vọng có thể khiến mọi người dịu xuống.
Grace gật đầu. “Nếu ma túy được sử dụng tràn lan tại các bữa tiệc đó, có thể sẽ thêm nhiều cô khác bị dính vào. Ít ra, giờ này chúng ta cũng có thể đảm bảo rằng tạm thời sẽ không có thêm bữa tiệc nào nữa.”
“Tên sát nhân của chúng ta có thể là một trong những người được mời tới dự tiệc,” Perry gợi ý.
“Hoặc một trong những vị khách đó có thể sẽ là nạn nhân tiếp theo,” Grace gật đầu. “Nghi phạm của chúng ta rất có thể là một trong những cô gái có mặt tại bữa tiệc.” Cô thở phù một cái. “Làm sao chúng ta có thể tìm ra ai đã có mặt ở đó khi không hề có danh sách?”