Đèn hiệu lại rực sáng thêm lần nữa. Perry chạy hết tốc lực xuyên qua thành phố cùng đội xe tuần tra để tới địa chỉ mà Jade đã cung cấp cho Grace. Có vài chiếc ô tô cùng một chiếc xe thùng chuyên dụng theo sau họ. Tất cả các sĩ quan có thể huy động được đều đã sẵn sàng.
“Thôi nào!” Anh ta nhấn còi inh ỏi khi bị kẹt xe. “Tránh đường cái coi!”
“Dù sao thì chúng ta cũng trễ quá rồi,” Grace nói, cố giữ giọng vô cảm. “Cô ta đã giết hắn rồi.”
“Cô chắc chắn như vậy sao?”
“Phải. Cô ta đầy lạnh lùng và toan tính. Cô ta đã xỏ mũi tôi. Thật không thể tin nổi là tôi đã cả tin đến vậy.”
“Cô không nên tự trách mình vì điều đó. Jade đã lừa được tất cả chúng ta.”
Grace phản đối. “Đáng ra tôi phải biết rõ hơn.”
“Tại sao? Vì cô là chị gái cô ta ư?” Perry lắc đầu khi lao qua ba vòng xuyến liên tiếp tại Smallthorne. “Tôi biết trên cốc của cô có ghi “Wonder Woman”, nhưng cô không cần phải sống như vậy. Làm sao cô có thể biết được chứ?”
“Cô ta đã cho tôi những đầu mối, và tôi đã bỏ lỡ chúng.”
“Mấy món đồ chơi ư? Chúng sẽ chẳng thể đưa chúng ta tới chỗ cô ta. Cô ta thừa thông minh để xóa đi dấu vết của mình, tôi bảo đảm đó.”
Họ đánh xe vào đường Redmond, một dãy nhà với cửa chính mở hướng ra vỉa hè. Các sĩ quan ngồi trong chiếc xe phía sau đang cầm dụng cụ phá cửa, hay còn được gọi là chiếc chìa khóa đỏ lớn. Grace đập cửa căn nhà số 22.
“Cảnh sát đây!” Grace nhòm vào cửa sổ, nhưng bị tấm rèm dày chắn mất tầm nhìn. Nhưng qua những phần ren, cô có thể thấy được căn phòng. Nó không có đồ đạc, trần ốp thạch cao, sàn lát ván gỗ. Có một chiếc máy trộn xi măng đặt giữa phòng và một đống vật liệu xây dựng ở bên cạnh.
Cô búng ngón tay trước khi đeo đôi găng tay cao su vào. “Phá nó đi,” cô ra lệnh.
Cánh cửa bung ra sau hai cú tông.
“Cảnh sát đây!” Họ cùng hét lên khi tiến vào trong.
Khi tầng dưới đã được kiểm tra xong, Grace và Perry leo lên tầng trên, các sĩ quan khác bám sát sau họ. Nhưng vẫn chẳng có dấu hiệu nào của Leon.
Cảnh sát cũng đã xuống khoảng sân nhỏ có diện tích chỉ khoảng ba mét vuông. Có một garage được xây tách biệt nằm ở sau nhà. Grace thở hổn hển – có phải là một sự trùng hợp nếu hắn cũng ở trong garage giống như tại dinh thự Hardman, căn nhà thời thơ ấu của họ?
Perry mở cửa. Bên trong là một chiếc hatchback đỏ. Dạ dày của Grace lộn tùng phèo khi cô thấy có người trong xe. Một người đàn ông đang ngồi rũ xuống, nửa người được che phủ bằng một tấm chăn. Mặt anh ta là một mớ hỗn độn khủng khiếp, nhưng cô nhận ra kiểu tóc cũng như vết sẹo dài hai inch nằm dưới mắt phải.
“Leon!” Grace hét lên khi cô mở cửa sau của chiếc xe ra.
Cô đã nghĩ rằng người hắn sẽ đổ sập xuống, nhưng hắn không thể động đậy. Perry đứng bên đầu kia của chiếc xe, kéo tấm chăn ra. Chân tay của Leon bị trói lại với nhau bằng dây nhựa, giống như những chiếc còng tay mà họ vẫn sử dụng.
Hắn chết rồi sao? Cô không muốn tự mình kiểm tra mạch của hắn, không muốn tìm ra chuyện đó. Nhưng cô phải làm vậy.
Cô có thể nghe thấy âm thanh của xe cứu thương vọng tới từ đằng xa. Cô vòng tay quanh cổ hắn. Không có gì. Nhưng rồi…
“Vẫn còn đập,” cô bật khóc. “Yếu lắm, nhưng hắn vẫn còn sống!”