Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
58

❊ ❊ ❊

Eddie đánh xe vào con đường dẫn đến nơi mà hắn vô cùng ghét. Hắn hầu như chẳng bao giờ đặt chân vào dinh thự Hardman ở thời điểm hiện tại; ngay lập tức, những ký ức về đám tang của cha hắn tràn về. Mọi người tụ tập tại đó để chờ xe tang đến. Hắn nhớ rằng mẹ đã đi bộ tới nhà thờ sau quan tài của George. Hắn nhớ rằng ba anh em đã đi phía sau, cùng với gia đình riêng của mình. Hắn sẽ không bao giờ biết những người khác đã nghĩ gì khi đó, nhưng hắn muốn đẩy cỗ quan tài đó xuống huyệt càng nhanh càng tốt, để thoát khỏi George và mớ di sản của lão. Hắn chẳng hề bận tâm rằng vụ giết hại cha mình vẫn chưa được giải quyết. Thực tế, tốt nhất là nó nên mãi như vậy.

Không có nhiều người quay lại căn nhà kể từ đó, mà hắn không chắc là bởi họ tôn trọng điều đã xảy ra với George hay bởi thực tế là mọi người đều cảm thấy thoải mái hơn tại The Potter’s, quán rượu nhỏ của lão ta nữa.

Kathleen đang đứng trước cửa khi hắn ra khỏi xe. Bà dang tay chào đón hắn và hắn theo bà vào phòng khách.

“Có chuyện gì quan trọng đến mức mẹ không thể gặp con tại phòng tập vậy?” Hắn bước vào trong. “Hoặc là nói qua điện thoại?”

“Chuyện cãi vã với em trai con sáng nay là gì vậy?” Kathleen quay lại và hỏi.

“Con đã nói rồi. Chẳng có gì mà con không thể giải quyết được.”

“Nhưng mẹ đã tình cờ nghe thấy các con nói về các bữa tiệc, tại mấy ngôi nhà.” Kathleen ngừng lại. “Mẹ hy vọng đó không phải là…”

“Dù có là gì thì nó cũng sẽ không xảy ra thêm lần nữa đâu.” Hắn cau mày. “Mẹ gọi con tới đây vì việc đó sao?”

“Không.” Kathleen ngồi xuống trường kỷ và vỗ nhẹ vào chiếc gối tựa bên cạnh. “Mẹ đang lo về Jade. Mẹ nghĩ nó đang tính làm điều gì đó.”

Hắn ngồi xuống. “Ví dụ như?”

“Mẹ không biết, nhưng nó có liên quan tới cảnh sát.”

“Ý mẹ là nó đang gặp gỡ Grace?” Eddie lắc đầu. “Con đã bảo nó đừng làm vậy rồi. Con biết là thế nào nó cũng sa đà vào đó mà.”

“Không phải là Grace.”

Kathleen với lấy điện thoại của mình và đưa ra một bức ảnh. “Con có nhận ra cậu ta không?”

Eddie xem xét bức ảnh mình vừa được cho xem. “Đó là Alex Challinor.”

“Mẹ đã bắt gặp Jade và cậu ta tại phòng tập.”

“Gì cơ?”

“Chỉ nói chuyện thôi. Dù dường như chúng có lời qua tiếng lại đôi chút. Mẹ có hỏi con bé xem đó là ai, nhưng nó đã tức giận và bảo đó không phải việc của mẹ. Mẹ hy vọng con bé không phải lòng cậu ta. Đó là người của con, phải không?”

Eddie gật đầu, biết rằng mẹ mình ghét việc bị giữ bí mật thế nào. “Và tốt hơn là hắn có lợi dụng chúng ta để kiếm thêm tiền.”

“Gần đây con bé có hơi phóng tay. Mẹ biết nó đã mua cho Megan một chiếc iPad mới – dù nó bảo mẹ là nó đã mua lại với giá rẻ từ ai đó ở phòng tập. Đó là một chiếc loại lớn, Pro hay gì đó đại loại thế. Mẹ cũng thấy nó mặc vài bộ đồ mới.” Kathleen cắn môi dưới. “Nó sẽ không nói gì đâu, phải không?”

“Tốt hơn là nó nên như vậy.” Giọng Eddie đanh lại.

“Nhưng nó có thể khiến chúng ta gặp rắc rối nghiêm trọng.” Kathleen đứng dậy và bước quanh phòng. “Con bảo nó tránh xa Grace và cả cậu ta được không?”

“Con sẽ làm thế. Nhưng mẹ cần phải bình tĩnh lại đã.”

“Nó có thể sẽ phá hỏng mọi thứ.” Bà tiếp tục rảo bước.

“Mẹ lúc nào cũng chỉ lo cho mình thôi.” Hắn bĩu môi.

“Không phải thế!” Kathleen đặt tay lên cánh tay hắn. “Con cũng biết chuyện đó tồi tệ đến mức nào, với tất cả chúng ta, khi cha con còn sống. Làm ơn đừng để sự thật bị lộ ra ngoài. Nó sẽ tàn phá chúng ta.”

“Mẹ quên ông ta đã làm những gì rồi sao?” Eddie đứng dậy.

“Mẹ vẫn có những vết sẹo, nghĩa là mẹ sẽ không bao giờ quên.” Bàn tay Kathleen đưa lên mặt Eddie và bà nhìn con bằng ánh mắt yêu thương dạt dào đến mức hắn cảm thấy cổ họng mình như tắc nghẽn. “Chúng ta là một gia đình,” bà nói thêm. “Chúng ta phải gắn bó với nhau.”

Eddie gật đầu. Hắn yêu mẹ mình cũng ngang với mức hắn khinh thường bà. Không ai trong số họ xứng đáng phải chịu đựng cơn ác mộng mang tên George Steele.

“Cứ để nó cho con,” hắn bảo bà.

Trên đường lái xe về nhà, Eddie dừng lại khi đèn đỏ và đấm thẳng vào vô lăng. Có phải Alex Challinor thực sự nghĩ rằng mình có thể dùng vải thưa che mắt thánh, dùng em gái hắn để đạt được những gì mình muốn? Chà, điều đó thì hắn cũng làm được.

Hắn sẽ không để bất cứ ai chơi xỏ mình thêm nữa.

***

Khi Eddie đã đi, Kathleen trở lại giường. Jade và Megan đang ở nhà Lorna, khi mà giờ cảnh sát đã tiến hành khám nghiệm pháp y xong. Bà không thích điều đó, nhưng bà sẽ không nài nỉ Jade ở lại.

Bà lăn lộn trên giường, cố tìm giấc ngủ. Bà đã luôn chăm sóc gia đình mình theo cách tốt nhất có thể, nhưng ngay cả khi George đã ra đi, họ vẫn đang tan vỡ. Giờ bà phải dựa vào sự giúp đỡ của Eddie hơn bao giờ hết, dù nó đối xử với bà như một công dân hạng hai, như thể bà không có khả năng giữ được thứ gì cho riêng mình. Nhưng bà sẽ dùng cuộc đời mình để chứng minh cho nó thấy.

Gần như ngay lúc đó, những ký ức về một đêm đặc biệt khi nó mới mười tuổi tràn về. Bà đang ngủ trên giường thì nghe thấy tiếng cửa trước đóng sầm lại. Bà cứng người, tự hỏi tâm trạng của George đang là thế nào. Liệu có phải lão ta đang say xỉn và giận dữ không? Hay đó là một George vui vẻ và hạnh phúc mà họa hoằn lắm mới xuất hiện?

Lão ta lao vào phòng ngủ, khiến cánh cửa đập mạnh vào bức tường phía sau. Bà vội ngồi dậy, bật chiếc đèn cạnh giường lên.

“Ông có một buổi tối vui vẻ chứ?” Bà hỏi.

“Bà đang nghĩ cái gì vậy?” Lão ta giật mạnh tấm chăn ra và ném nó xuống sàn. “Tôi bị tấn công bởi thằng mập khốn nạn nào đó, và hắn sẽ được nếm mùi cơn giận của tôi nếu gặp lại. Bà có biết tôi sẽ làm gì với hắn không? Tôi sẽ đặt tay quanh cổ hắn và siết thật mạnh.”

Lão ta túm lấy mắt cá chân và kéo bà xuống đất. Căm ghét chuyện đó, bà cầu nguyện rằng đêm nay lão ta sẽ ra thật nhanh. Đôi khi nó sẽ mất rất lâu khi lão say xỉn và không thể cương được. Những lần khác thì nó rất nhanh và dữ dội, và bà sẽ bị bầm tím suốt nhiều ngày sau đó.

Nhưng lần này thì tình dục không phải là điều lão muốn. Tay lão ta vòng quanh cổ bà khi lão coi bà như một người khác.

Lão ta siết mạnh. “Khi tôi phát hiện ra đó là ai, chúng sẽ ước gì mình chưa từng được sinh ra trên đời.” Nước dãi chảy ra từ miệng lão.

“Dừng lại!” Mắt bà hoa đi và ngực thì thắt lại khi bà cố gắng thở. “George, dừng lại!”

“Tôi sẽ móc mắt hắn ra và bẻ từng cái răng của hắn.” George càng siết mạnh hơn. “Không thằng nào được phép chơi tôi cả.”

Kathleen không thể nói được nữa. Sức nặng của lão ta đè trên ngực bà. Bà cào cấu hai tay lão, dùng hết sức có thể để khiến lão ta bị đau. Để dừng lão ta lại, để đưa lão thoát khỏi trạng thái vô thức.

Một cánh tay đã mềm nhũn, và tâm trí bà trôi về ba đứa trẻ mà bà đã buông bỏ. Bà sẽ phải bỏ chúng lại với con quái vật này.

Con quái vật đã hủy hoại cuộc đời bà, bởi bà đã yếu đuối và không thể đứng lên chống lại lão ta.

Con quái vật cũng đã hủy hoại cuộc đời chúng, dù chúng chẳng có lỗi gì.

Nhưng lão ta sẽ là một con quái vật bị nhốt trong tù vì tội giết bà. Suy nghĩ đó khiến bà cảm thấy được an ủi khi đôi mắt dần nhắm lại.

Có lẽ bà chỉ còn cách cái chết vài bước chân khi nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng mình. Sức nặng trên ngực bà tăng lên, nhưng hai bàn tay siết chặt quanh cổ đã buông ra.

Bà thở hổn hển và ho mạnh, vội vàng cố gắng bơm đầy không khí vào phổi khi George ngã sang một bên và bà lồm cồm bò dậy từ bên dưới ông ta. Bà ngồi lên mép giường khi căn phòng đã trở lại trong tâm trí.

Eddie đang đứng trước mặt bà, tay cầm một cuốn sách bìa cứng.

Leon đứng nép sau ngưỡng cửa, quá sợ hãi không dám bước vào phòng. Jade đang đứng sau nó.

“Mẹ không sao chứ?” Eddie hỏi, giọng nó run lên.

“Phải, mẹ ổn. Quay lại giường đi, cả ba đứa.”

“Nhưng, mẹ ơi…” Leon khóc. “Con nghe thấy…”

“Ổn mà, con yêu. Cha có hơi say xỉn một chút, chỉ vậy thôi. Đưa em gái con về giường đi.”

Leon và Jade quay đi, nhưng Eddie vẫn ở lại bên bà.

“Ông ta sẽ giết mẹ vào một ngày nào đó,” thằng bé khẽ nói, nước mắt trào ra.

Kathleen không thể nói được gì. Eddie đã thấy và nghe quá nhiều trong suốt cuộc đời nó. Cả ba đứa đều như vậy.

“Mẹ sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu,” Kathleen đáp.

Đằng sau họ, George đang ngáy trong cơn say. Bà ngước nhìn cậu con cả, nỗi ân hận hiện rõ trên mặt. Các con bà không nên thấy chuyện này, nhưng bà có thể làm gì đây? Bà chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài ở lại. Bên cạnh đó, đến sáng hôm sau là George sẽ chẳng còn nhớ gì nữa.

Nhưng họ thì luôn nhớ. Tất cả bọn họ.

Lúc này, Kathleen ngồi trên giường và bắt đầu khóc. Bà hiếm khi để lộ cảm xúc của mình, luôn muốn mình phải mạnh mẽ, nhưng bà chưa bao giờ có thể kiềm chế được khi chỉ có một mình. George Steele phải chịu trách nhiệm với nhiều thứ – và lão ta vẫn đang phá hoại gia đình bà.

Bà không thể để điều đó tiếp tục lâu hơn được nữa.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.