Khi đó
Cô đã dành rất nhiều thời gian ở một mình trong garage bị khóa, nhưng cô chưa bao giờ quen được với nó. Cô có rất nhiều thời gian để suy nghĩ, ngồi trong bóng tối với đầu gối co lên sát ngực, dựa lưng vào tường để có thể thấy người bước qua cửa.
Cô không biết mình đã ở đây bao lâu rồi. Đôi khi nó kéo dài hàng giờ, đôi khi giống như chỉ vài phút nếu cô có thể ngủ được.
Mọi chuyện cứ thế quay vòng vòng trong đầu cô. Tại sao lão ta lại nhốt cô suốt thời gian qua? Không phải là bởi cô nghịch ngợm. Cô đã luôn làm những gì được bảo, tuổi thơ của cô biến mất bởi cô đã quá sợ hãi để có thể tận hưởng nó.
Ở tuổi mười hai, cô đã trở thành phụ nữ. Cha cô đã chú ý tới điều đó. Cô nghe thấy tiếng lão ta và một người đàn ông nói về mình ở bên ngoài. Cánh cửa mở ra và cô vội ngồi dậy.
“Chào,” người đàn ông mỉm cười tiến lại phía cô.
Cô nuốt nước bọt. Đó là gã lần trước. Hắn nhìn có vẻ ngang tuổi cha cô.
Hắn giơ một chiếc túi về phía cô. “Đây, nhận lấy. Cho mày đấy.”
Trong đó là một chai cola, một gói khoai tây chiên và một ống kẹo. Cô liếc nhìn hắn.
Hắn thò tay vào trong, mở chai ra và đưa nó cho cô. “Nào, uống đi.”
Cô uống chai nước hắn đưa. Hắn bóc gói khoai tây và đưa nó cho cô sau khi nhón một miếng cho mình.
“Tiếp đi. Tao không cắn đâu.”
Hắn ngồi cạnh cô trong lúc cô thưởng thức bữa tiệc của mình. Hắn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng đưa tay vuốt tóc cô. Cô nhích ra khỏi hắn, cho đến khi đột nhiên cô không thể cử động được nữa. Chẳng bao lâu sau, cô cảm thấy hoàn toàn mất cảm giác.
Những hành động của hắn trở nên mạnh bạo hơn.
“Cha mày nợ tao tiền. Hắn gợi ý rằng mình có thể trả món nợ theo cách khác.” Hắn đặt tay lên đùi cô, từ từ đưa nó lên cao hơn.
Cô không thể làm gì khi bị hắn chạm vào, dù rằng cô muốn hét lên. Nhưng cô lại thút thít khi ngửi thấy mùi kem cạo râu rẻ tiền đó lần nữa.
“Suỵt, suỵt,” hắn thì thầm, đặt một ngón tay lên môi cô trước khi tách chúng ra.