Khi đó
Cô ghét cha mình. Tại sao lão ta lại tàn nhẫn như vậy chứ?
Kiểu người nào lại quản lý căn nhà trong trạng thái tâm thần của một kẻ say rượu chứ? Mẹ nói lão ta chưa từng làm việc dù chỉ một ngày trong đời, nhưng cô biết rằng lão có đem tiền về, vậy chúng đến từ đâu? Lão ta hẳn phải làm một việc gì đó, hoặc không thì hẳn là đã ăn trộm chúng. Dù sao, cô cũng không nghĩ lão đã làm chuyện đó. Nếu lão ta ăn trộm tiền suốt bao lâu qua thì hẳn lão không thể suốt ngày say khướt như vậy được. Lão phải giữ mình tỉnh táo, phải đi trước một bước so với những kẻ đang săn lùng mình.
Cô giáo của cô nói rằng những kẻ xấu sẽ phải ngồi tù trong một khoảng thời gian rất dài. Cô ước gì cha mình cũng bị tống vào đó. Sau đó cô có thể sẽ được hạnh phúc. Sẽ thật tốt nếu không còn phải trốn trong phòng lâu đến vậy.
Sẽ thật tốt nếu không còn phải sợ hãi mỗi khi lão nóng giận. Sẽ thật tốt nếu không còn bị đánh thức bởi tiếng la hét của mẹ van xin lão ta hãy bỏ bà ra hay dừng đánh bà. Cô ước gì họ có thể bỏ đi. Họ có thể sống ở nơi nào đó thật xa. Cô cũng chẳng lấy làm phiền nếu không được gặp lại bạn bè nữa hay phải chuyển trường, chỉ cần họ được an toàn và lão không thể tìm ra họ. Họ sẽ rất hạnh phúc nếu không có lão ta. Họ có thể làm ồn, cười nói và chơi đùa. Nhưng không phải là ở đây, không phải khi lão ta cứ bảo cô phải ở yên trong phòng.
Họ không nên sống như thế này.
Có lẽ cô nên kể với cô giáo ở trường. Có lẽ cô ấy có thể giúp họ. Nhưng cô biết rằng mình sẽ không dám làm vậy. Lão ta không thích người khác chõ mũi vào chuyện của mình. Nếu làm vậy cô sẽ gặp rắc rối thực sự. Cô sẽ phải ở trong phòng nhiều hơn.
Cô nhắm chặt mắt lại, cố gắng tưởng tượng rằng mình đang ở một nơi khác. Bất cứ đâu trừ nơi này.