Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
72

❊ ❊ ❊

Jade đang đứng cạnh Alex, trên tay lăm lăm con dao. Phần lưỡi dao được nhuộm đỏ bởi máu.

“Các người không có quyền bước vào đây!” Cô ta gào lên.

Nick bước vào trong, Grace theo sau ông. Cô đưa tay về trước, mắt đảo khắp quanh phòng.

“Dù Alex đã làm gì với cô, cô cũng không cần lo lắng về anh ta nữa,” Grace nói.

“Đưa tất cả ra khỏi phòng của tôi!”

“Tôi không thể làm vậy được, Jade ạ,” Nick chậm rãi nói. “Trừ khi cô đặt con dao xuống.”

“Tôi chỉ muốn nói chuyện với chị mình thôi.”

“Vậy hãy bỏ con dao xuống.”

“Không!” Jade bắt đầu gào khóc.

Grace biết rằng giờ nơi này đã bị bao vây. Họ chỉ cần khiến Jade dịu xuống đủ để bắt giữ cô ta. Rồi họ có thể hỏi cô ta về Leon. Thật quá mạo hiểm khi nhắc đến tên hắn vào lúc này. Jade lúc này đã hoàn toàn đánh mất lý trí và sẵn sàng găm con dao vào bất cứ ai trong số họ. Họ đã tận mắt chứng kiến những gì cô ta có thể làm. Và nếu tránh được lưỡi dao, họ có thể hạ được cô ta, nhưng nếu cô ta nhắm vào Alex thì sao? Gã không hề có khả năng tự vệ. Nơi này quá tối để có thể mạo hiểm làm vậy.

“Chị thích những món đồ chơi mà tôi đã gửi chứ?” Jade hỏi.

Tiếng cười của cô ta khiến Grace cảm thấy lạnh thấu xương, nhưng cô vẫn gật đầu.

“Để Alex giao chúng là một ý tưởng hay, nhỉ? Chúng có khơi gợi lại những ký ức tồi tệ trong chị không?”

Grace lại gật đầu. Điều đó dường như khiến Jade hạnh phúc và cô ta lại tiếp tục cười.

“Tôi luôn phải dùng đồ cũ. Của chị, hoặc của hai anh tôi. Tôi hầu như chẳng có thứ gì cho riêng mình. Cha không thích tôi đến mức đó.”

“George là một kẻ tồi tệ và cô không đáng phải chịu đựng những chuyện đó, Jade ạ,” Grace khẽ nói.

“Đừng có giảng đạo với tôi. Và chị đã ở đâu hả Grace? Bởi chị đã bỏ đi nên ông ta mới chuyển qua tôi.”

“Tôi… tôi xin lỗi.” Grace nói bằng giọng dịu dàng. “Nhưng cô đâu phải đứa con gái duy nhất mà ông ta làm tổn thương.”

“Chị chưa bao giờ phải tiếp Jenkinson, phải vậy không?” Nước mắt của Jade chảy dài trên một bên mặt.

Grace liếc qua Nick, tự hỏi khi nào thì mình nên di chuyển.

“Jade,” Nick nói, “cô đừng có…”

“Im mẹ mồm đi!” Đôi mắt của Jade gần như bật khỏi hốc mắt khi cô ta rít lên. “Đây là công việc gia đình. Nếu chị không nghe tôi…” cô ta chĩa con dao vào Alex, “… thì tôi sẽ đâm vào tim hắn và đó sẽ là lỗi của chị.”

“Làm ơn, đừng để đổ máu thêm nữa!” Grace bước về phía cô ta với hai bàn tay giơ ra trước mặt.

Jade cầm dao lao vào cô. Grace tránh qua một bên, mất đà và ngã xuống sàn. Cô lộn người, tiếp đất với một tiếng huỵch do va vào tường. Cơn đau bùng lên trong đầu cô khi nó đập vào bàn thợ mộc.

“Nhìn xem chị đã biến tôi thành thứ gì này!” Jade chạy về phía giường, tay giơ cao con dao.

Nick lao tới chỗ cô ta, dùi cui của ông giơ lên, nhưng Grace đã nhảy lên và vật ngã Jade như một vận động viên rugby. Con dao văng xuống sàn và cô giẫm chân lên nó. Jade giãy giụa và vung chân đá lung tung, gót giày của cô ta đập vào má Grace.

Khi Grace nới lỏng tay ra trong giây lát, Jade vùng chạy thoát, nhưng Perry và Nick đã túm được cô ta và Grace nhanh chóng đè lên để giữ chặt cô ta xuống. Cô ép mặt Jade xuống sàn. Jade giãy giụa khi Grace rút còng số tám ra và đeo nó quanh cổ tay cô ta. Cô chốt nó lại trong sự hài lòng. Họ đã bắt được cô ta.

“Jade Steele, tôi bắt cô vì tội sát hại Josh Parker, Dale Chapman, Tom Davenport và George Steele, vì tội tấn công Kathleen Steele và Alex Challinor, và vì có liên quan tới sự biến mất của Leon Steele,” Grace nói. “Cô có quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi. Bất cứ điều gì cô nói cũng sẽ được dùng để chống lại cô trước tòa. Giờ thì, đứng dậy.”

“Chị phải thả tôi ra, Grace,” Jade nói khi họ đứng dậy lấy hơi.

“Leon đâu rồi? Cô đã làm gì với hắn?”

Jade tặng cho Grace một nụ cười nửa miệng. “Chúng ta đã có thể trở nên thân thiết nếu không phải vì thằng khốn đó. Chị sẽ đến thăm em trong tù chứ?”

Grace giữ im lặng.

“Được không, Gracie? Em sợ phải ở một mình lắm.” Jade nhìn qua vai mình khi bị giải đi. “Đi mà! Em cần điều gì đó để chờ đợi. Đừng bỏ em, Grace! Đừng mà!”

Grace bám chặt lấy khung cửa để ngăn đôi chân khỏi khuỵu xuống khi mọi thứ chợt ùa về bên cô.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.