Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
59

❊ ❊ ❊

Khi ngày làm việc của Grace kết thúc thì đã là chín giờ tối. Cuối cùng thì các mảnh ghép cũng bắt đầu khớp lại với nhau. Họ đã nhận được rất nhiều cuộc gọi sau cái chết của Elliott Woodman, và đã có vài người trông thấy bốn thanh niên chạy dọc theo đường Leek vào đại lộ Leonard vài phút sau khi chiếc xe của Leon Steele được đưa trở lại phòng tập.

Điện thoại đổ chuông khi cô chuẩn bị bước vào xe. Tên của Simon hiện ra trên màn hình.

“Chào.” Cô kẹp điện thoại giữa cằm và vai trong lúc tìm chìa khóa. “Xin lỗi vì đã không có thời gian để nói chuyện với anh hôm nay. Lại thêm một ngày bận rộn nữa.”

“Tôi vừa mới hoàn thành phần việc của đêm nay. Tôi gọi để xem biết đâu cô vẫn chưa ăn gì và muốn thưởng thức mấy món đồ ăn nhanh?”

“Ồ, vâng, tôi đang đói chết đi được đây.” Những lời đó bật ra khỏi miệng trước khi cô kịp suy nghĩ. Thật ra thì lúc này giấc ngủ mới là thứ cô cần nhất. Ngày mai sẽ lại là một ngày phải bận rộn từ sớm và cô muốn có chút thời gian rảnh để có thể tập trung vào công việc. Nhưng khi nhớ lại sự lấp lánh trong đôi mắt anh thì cô nhận ra rằng bụng mình đang reo lên không phải chỉ vì đói.

“Tuyệt vời. Cô có đề xuất gì không?” Anh hỏi.

“Cái gì nhanh nhanh là được. Cá và khoai tây chiên?”

“Rồi. Cho tôi địa chỉ và tôi sẽ tới ngay.”

Nửa giờ sau, họ đã no căng. Họ ăn bằng khay đặt trên đùi trong phòng khách, trò chuyện vui vẻ về đủ thứ trên trời dưới bể. Thật tuyệt vời khi không phải nói về công việc.

“Chỗ cô tuyệt thật đấy,” Simon nói, đưa mắt nhìn quanh.

“Cảm ơn, dù chẳng có gì nhiều nhưng nó cũng bắt đầu giống một ngôi nhà rồi.”

“Cô có bao giờ cảm thấy cô đơn không?”

Bầu không khí bắt đầu có tiếng lách tách của tia điện, hoặc ít ra với Grace thì là như vậy. Cô đang ngồi cách anh cả mét, vậy mà vẫn gần như có thể cảm nhận được hơi ấm của anh.

“Tất nhiên là có,” cô thừa nhận. “Nhưng các đồng nghiệp của tôi thì không đến nỗi nào.” Cô cười. “Điều đó thật tốt, nhất là khi xét đến công việc mà tôi đang làm. Không có nhiều người đàn ông có thể chấp nhận giờ giấc của nghề này. Không phải thống kê đã chỉ ra rằng trong thời đại này một nửa số cuộc hôn nhân đã thất bại sao?”

“Trời, tôi chỉ vừa nghĩ đến việc có lẽ chúng ta nên hẹn hò,” Simon đùa. “Cô sẽ phải tái hôn với tôi mất!”

“Ồ, tôi…” Grace đỏ mặt. Cô đã không nhận ra rằng anh vừa bóng gió về họ. Cô đã nghĩ anh chỉ hỏi chung chung vậy thôi. Nhưng mà, có thật vậy không?

“Cà phê chứ?”

Cô nhanh chóng đứng dậy và với lấy khay của anh.

“Làm ơn.” Anh mỉm cười và đưa nó cho cô. “Sữa, một viên đường.”

Grace đi vào bếp và cho mấy chiếc đĩa vào máy rửa bát. Lần đầu tiên có hai chiếc đĩa từ khi cô chuyển về đây. Cô cười rạng rỡ. Thật tuyệt khi có Simon ở đây. Cô cần phải làm quen với các quy tắc hẹn hò thôi. Cô không hề nhận ra là anh đang tán tỉnh mình.

“Cần giúp một tay không?”

Cô nhảy dựng lên khi nhận ra anh đang đứng ngay sau mình. Khi cô quay lại, có điều gì đó trong cách anh nhìn cô… Họ dang tay ra và hôn nhau lần đầu tiên. Ban đầu còn có chút ngập ngừng, nhưng dần trở nên nồng cháy hơn. Cô vòng tay ôm lấy anh, luồn những ngón tay vào trong tóc anh.

Những nụ hôn của anh trượt dần xuống cổ và cô run rẩy trước làn môi anh. Đôi môi cô khao khát những nụ hôn của anh trở lại. Tay anh trượt vào trong áo cô, và cô khẽ rên nhẹ.

Không chút do dự, cô kéo mạnh áo sơ mi của anh ra, giải phóng nó khỏi quần. Anh giật tung phần cổ áo và kéo nó qua đầu, ném xuống sàn. Rồi anh nắm lấy phần dưới chiếc áo của cô và kéo nó lên. Anh cũng ném nó xuống sàn, mỉm cười ngại ngùng.

Họ trở lại phòng khách và đổ người xuống trường kỷ. Khi tay anh chạm đến cúc quần của cô, cô ưỡn người để kéo nó xuống, và anh cũng làm tương tự với quần của mình. Cô muốn anh cảm nhận cô, muốn anh ở trong cô, muốn anh giúp cô cảm nhận được sự sống thêm lần nữa.

“Chà, anh không hề biết là em đang che giấu nhiều hình xăm đến vậy!” Simon cười và chỉ vào cánh tay mình. “Anh chỉ có một dải băng kiểu thổ dân và nó đau chết mẹ luôn nên anh không xăm thêm nữa.”

Điều anh vừa nói khiến cô bừng tỉnh. Hình xăm đầu tiên mà cô có là nửa vầng trăng nhỏ và ba ngôi sao trên vai phải. Sau đó là gần như một hình mới mỗi năm và giờ tổng số đã là mười, rải rác trên khắp cơ thể mà hầu như không thể bị nhìn thấy trừ khi cô khỏa thân.

Những hình xăm đó nhắc cô nhớ mình là ai, kể cả những cái mà cô dùng để che đi vết sẹo trong quá khứ.

Simon vẫn chưa biết sự thật về cô. Cô không thể bước tiếp trước khi nói với anh, nhưng cô cần phải cẩn thận, bởi anh có thể nghĩ rằng cô đã chủ định lừa mình.

“Em không thể.” Cô đặt tay lên tay anh.

Anh dừng lại và ngồi dậy. “Ồ,” anh đáp.

“Em xin lỗi. Không phải tại anh. Nếu… em chỉ… nó phức tạp lắm.”

“Không sao mà.” Cuối cùng Simon vươn tay với lấy quần. “Em không cần phải giải thích đâu.”

“Nhưng em phải làm vậy!” Cô chạm vào tay anh.

Anh quay sang cô sau khi đã mặc áo vào. “Em đã ngủ với ai kể từ đó chưa?”

Nhận ra rằng anh nghĩ cô dừng lại vì nghĩ đến Matt, cô ghét bản thân mình, nhưng cô sẽ sử dụng nó.

“Em cũng có qua lại với vài người.” Cô thấy anh lùi lại. “Như vậy có gì sai sao?”

“Không có gì. Anh chỉ tự hỏi làm sao mọi thứ vẫn có thể bình thường khi không quan hệ trong thời gian dài như vậy. Cũng bình thường thôi khi hai người không còn yêu nhau và không muốn chuyện đó nữa, nhưng…”

“Cuộc hôn nhân của em kết thúc khi Matt qua đời, không phải bởi bọn em đã hết yêu nhau. Có một sự khác biệt rất lớn ở đây đấy,” cô đáp trả, vội vã đứng dậy.

“Xin lỗi đã khiến em hiểu nhầm. Thật ra anh đang nói về bản thân mình.” Simon cũng đứng dậy. “Nhưng em không nhớ chuyện đó sao? Anh thì có.”

“Nếu anh chỉ thèm muốn cơ thể em…,” cô chỉ ra cửa, “thì anh có thể đi được rồi.” Cô dừng lại và nở một nụ cười ngại ngùng. “Em xin lỗi. Em… em nghĩ mình muốn mối quan hệ này trở nên sâu đậm hơn. Em không muốn vội vàng để rồi cả hai phải hối hận.”

“Anh sẽ không hối hận đâu.”

Anh liều lĩnh nắm lấy tay cô và cô bước lại gần anh. Vòng tay cô qua eo anh. Cô thấy bình an khi cảm nhận được vòng tay anh đang ôm lấy mình, cô hít vào mùi hương của anh, đẩy lùi những giọt nước mắt đang chực rơi xuống lần nữa. Cô muốn anh trở nên thân thuộc. Cô muốn anh trở thành người mà mình có thể quan tâm. Nhưng cô sợ anh sẽ không còn muốn tìm hiểu về mình nữa khi biết được rằng cô đã không thành thật với anh.

“Simon, em…” Nhưng cô không thể nói nên lời.

“Tốt hơn là anh nên đi.” Anh thì thầm dưới làn tóc cô. “Trước khi anh không thể kiềm chế bản thân lần nữa.”

Khi chỉ còn một mình, Grace đóng cửa và căn nhà lại trở nên trống vắng. Cô đưa tay lên vuốt tóc, hất nó ra sau và ngắm mình trên tấm gương lớn treo trong hành lang. Da cô đỏ ửng, mắt thì sáng rực. Nhưng tâm trí cô thì hỗn loạn. Hình ảnh của Matt chợt hiện ra và mắt cô đẫm lệ. Tại sao cô lại dùng anh như một cái cớ? Có phải là bởi cô cảm thấy gì đó về Simon, rằng cố khao khát muốn có một mối quan hệ với anh? Cô thực sự rất thích anh.

Cô rên rỉ. Cô hẳn sẽ rất xấu hổ khi họ gặp lại nhau. Nhưng chắc chắn như vậy vẫn tốt hơn là thấy anh tức giận, cảm thấy thất vọng khi biết được sự thật.

“Chà, mày chắc chắn đã khiến mọi thứ rối tung cả lên rồi, Allendale ạ,” cô lẩm bẩm. “Quả là một mớ hỗn độn chết tiệt.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.