Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Trên tầng ba của bãi đậu xe cao tầng St John’s, Jade Steele đang đợi. Cô có thể thấy rõ cánh cửa phía đầu cầu thang qua gương chiếu hậu. Cô kiểm tra đồng hồ trên bảng điều khiển: một giờ mười lăm phút. Anh ta tới trễ. Cô cũng chẳng hề nhận được tin nhắn. Cô sẽ cho anh ta thêm mười phút trước khi bỏ đi. Dù gì đi nữa, anh ta cũng không được phép giỡn mặt với cô như vậy. Việc đó sẽ khiến anh ta mất nhiều hơn cô.

Rồi cánh cửa mở ra. Jade thèm khát sải chân dài, bờ vai rộng và cái đầu ngẩng cao đang bước về phía mình. Anh ta có đôi nét giống với diễn viên ưa thích của cô, bởi mái tóc đen cắt ngắn và vẻ ngoài gợi tình.

Alex liếc nhìn xung quanh khi dừng lại trước xe của cô. Một bàn tay đặt lên nắm cửa, và cô có thể nghe thấy anh ta hít một hơi thật sâu trước khi bước vào.

“Em còn tưởng là anh không tới.” Jade dành cho anh ta một cái bĩu môi.

“Chúng ta phải nhanh lên,” Alex bảo cô. “Anh không thể ở lại lâu được. Vẫn còn việc phải làm.”

Cô ngả người về phía anh ta, khóa chặt lấy anh ta trong vòng tay mình. Đôi môi anh ta ngấu nghiến bờ môi cô. Tay anh ta trườn vào trong áo cô, vuốt ve đầu vú cô qua chiếc áo ngực, và cô rên lên.

Jade đã quen Alex từ cuộc điều tra vụ sát hại cha mình. Cô và Megan đã quyết định chuyển tới sống tại Stafford, nhưng họ đã ở lại cùng gia đình trong vài tuần. Alex luôn có vẻ tự mãn mỗi khi nói chuyện với cô, đủ để cô cảm thấy muốn giỡn với anh ta đôi chút. Nó nhanh chóng chuyển thành những lời tán tỉnh và sau đó kết thúc ở trên giường. Cô biết mình là người đã chủ động quyến rũ anh ta, nhưng cô không hề nghĩ rằng nó sẽ kéo dài. Cô nghĩ rằng anh ta cũng chỉ xem nó là một cuộc vui qua đường mà thôi. Nhưng khi cô quay trở lại sống tại Stoke, họ lại vấp phải nhau và lần này anh ta là người yêu cầu được gặp cô.

Ban đầu, cô cảm thấy mình cũng có chút rung động, nhưng rồi cô nhận ra rằng đây là mối quan hệ mà đôi bên cùng có lợi. Nó khá vui. Mỗi khi anh ta gọi, cô lại cân nhắc xem họ có nên gặp nhau hay không. Alex rất giống Jade. Trên tất cả, anh ta khao khát được chú ý và thỏa mãn cái tôi của bản thân. Cô có thể khiến anh ta nổi điên chỉ bằng vài từ, khiến anh ta ngoan ngoãn nghe lời với vài từ khác. Đôi khi cô thỏa mãn những ham muốn của anh ta, những lần khác cô lại đóng vai người đòi hỏi.

Cho đến lúc này thì nó vẫn là một mối quan hệ tốt và chẳng ai trong hai người muốn từ bỏ. Cô cảm thấy hạnh phúc với nó, đặc biệt là về mặt tình dục, thứ mà cô luôn thèm muốn. Hiện tại, cô đã có được mọi thứ mình muốn. Một người đàn ông giỏi chuyện giường chiếu không đòi hỏi cô phải ở bên mỗi sớm thức dậy. Nó thật hoàn hảo nếu so với những gì cô từng trải qua. Hầu như tất cả những gã đàn ông trong đời cô đều muốn kiểm soát và thao túng cô.

Hầu như tất cả những lần đó cô đều ngu ngốc để chúng thực hiện nó.

“Chúng ta phải tạm ngừng chuyện này một thời gian,” anh ta nói khi họ dừng lại để thở.

“Lần nào anh chẳng nói vậy mà có làm được đâu.” Cô vòng tay ra sau cổ anh ta và kéo nó về phía mình, nhưng anh ta nhẹ nhàng gạt tay cô ra.

“Sau vụ sát hại Josh Parker thì nó không còn an toàn nữa.”

“Chẳng ai có thể thấy chúng ta ở đây.” Jade mỉm cười e thẹn. Cô lại hôn anh ta lần nữa, cảm thấy sự kháng cự của anh ta trở nên yếu dần. Nhưng rồi anh ta lại dừng lại.

“Anh thích chuyện này mà, phải không?” Cô hỏi.

“Sẽ có người để ý nếu anh biến mất quá lâu.”

“Grace sao rồi?”

“Cô ta đang… đối phó.”

Bàn tay cô chạy khắp người anh ta, những ngón tay lướt từ bên này sang bên kia, cho đến khi nó chạm tới khóa thắt lưng. “Giờ thì, em có thể làm gì thêm trước khi anh bỏ đi không?”

“Không phải ở đây!”

“À, vậy thì, có lẽ để lần sau.” Cô liếm môi trên và đắm đuối nhìn anh ta.

“Em đúng là một cô nàng lắm chiêu.”

“Nồi nào úp vung nấy cả thôi.”

Khi Alex ra khỏi xe, Jade tự mỉm cười với mình. Cô biết anh ta không tin mình, và cô cũng vậy. Điều đó ăn khớp một cách hoàn hảo với những kế hoạch của cô.

***

Grace nhớ rất rõ cái ngày cô nghe tin George Steele đã bị sát hại. Cô đang ở đồn cảnh sát Manchester và một đồng nghiệp đã thông báo cho cô. Cô chỉ nói về mối quan hệ giữa mình và ông ta với những người mà cô buộc phải nói; Grace cảm thấy thật khó để có thể tin tưởng bất cứ ai, để ở bên họ kể cả vào những thời điểm tốt đẹp nhất, vậy nên những bí mật kiểu đó đều được cô giữ tận sâu trong lòng.

Cô đã theo dõi cuộc điều tra từ xa, kể cả khi các đầu mối dẫn tới ngõ cụt và vụ án rơi vào bế tắc. Thật kỳ lạ, cô vẫn không ngừng tự hỏi liệu ông ta đã sống thế nào, dù cô luôn mong ông ta sẽ phải chịu đau khổ vì những gì đã gây ra cho cô và mẹ.

Nhưng chuyện đó lại là một thuận lợi cho con đường công danh của cô. Nếu George Steele vẫn còn sống khi vị trí của Allie bị bỏ ngỏ, cô hẳn đã không dám ứng tuyển và có thể sẽ bỏ qua những cơ hội trong tương lai vì không muốn phải chuyển sang khu vực khác. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không muốn tóm cổ tên sát nhân hiện vẫn đang tự do ngoài kia, vậy nên cô nóng lòng muốn nghe Alex cập nhật tình hình ngay khi anh ta trở về sau giờ nghỉ trưa.

Cảm thấy sợ rằng mình sẽ mắc sai lầm, cô lén hít một hơi thật sâu và lau bàn tay ướt đẫm mồ hôi trước khi lăn ghế qua ngồi cạnh anh ta. Cô để ý thấy hai má anh ta hơi đỏ lên.

“Anh ổn chứ?” Cô hỏi.

“Phải, sao vậy?” Alex nghịch nghịch nút thắt trên cà vạt.

“Trông anh có hơi bối rối.”

“Không, tôi ổn.”

Grace bỏ qua chuyện đó khi thấy anh ta chỉ tay vào màn hình.

“George Steele. Bị sát hại ngày mười lăm tháng Ba năm ngoái. Cô đã biết những gì rồi?” Alex nhấp một ngụm cà phê trước khi quay lại phía cô.

“Chỉ một chút từ những gì tôi đọc được trên mạng cũng như lượm nhặt được trong vài ngày qua,” Grace nói dối. “Hồi trẻ Steele đã vào tù ra khám như cơm bữa. Sau này thì hầu như không còn nữa.”

“Căn nhà của lão ngự trên một miếng đất đẹp, là của thừa kế do cha mẹ lão để lại. Đó là một quãng đường đi bộ ngắn từ quán The Potter’s, nhưng lão đã không thể đến được đích.” Alex cười khúc khích. “Hay, đúng hơn là, lão đã được một phen kinh ngạc, cái lão George Steele xảo trá đó.”

Grace không nói gì.

“Dù sao thì, lão cũng đã bị đánh vào đầu bằng một vật tày. Chúng tôi vẫn chưa thể xác định chính xác hung khí bởi có quá nhiều vết thương… dù sao thì, nó là một vật nhỏ. Thi thể được tìm thấy trong tư thế nằm ngửa, nhưng có vẻ như lão đã cố bò đi bằng cả tứ chi. Tôi tự hỏi phải mất bao lâu thì lão mới nhận ra rằng kẻ tấn công sẽ không dừng lại. Có vẻ như hắn muốn dần lão ra bã.”

Grace rùng mình khi nghĩ đến chuyện đó. “Vậy ông ta có xứng đáng với tiếng tăm của mình không?”

“Lão là một tên côn đồ theo mọi nghĩa. Nếu ai đó vượt giới hạn, lão chắc chắn sẽ cho họ biết rằng lão đã nhận ra. Có tin đồn là lão thậm chí làm hại chính người của mình.”

“Ý anh là tra tấn?”

Alex nhún vai. “Tôi cũng không chắc. Thật khó để nói cái nào là sự thật và cái nào không giữa cả đống tin đồn chúng ta phải nghe mỗi ngày.”

“Kể tôi nghe đi.”

“Lão được cho là đã cắt vài ngón tay và nhổ vài cái răng, kiểu kiểu đó, dù với tôi mà nói thì nghe nó có vẻ quá East End[1]. Nhưng mọi chuyện đã thay đổi sau khi ai đó cho lão một trận vài năm trước. Lão đã trở thành mớ hỗn độn, khó lường trong một thời gian; vụ đó cũng chẳng có ai chứng kiến. Nó hẳn đã khiến lão tức xịt khói. Tôi đoán nó đã khiến lão cảm thấy dễ bị tổn thương, và càng uống nhiều thì lão lại càng trở thành một mục tiêu dễ dàng.”

“Anh lấy những thông tin này ở đâu?” Grace tự hỏi tại sao cô chưa từng nghe tới chúng trước đây.

“Jade Steele nói với tôi,” Alex giải thích. “Trong một cuộc nói chuyện tầm phào khi chúng tôi đang tiến hành điều tra. Cô ta kể rằng lão đã thay đổi thế nào sau vụ tấn công đó. Rằng lão đã ngừng bạo lực nhưng lại bắt đầu uống nhiều hơn.”

“Eddie và Leon thì sao?”

“Leon là một gã om sòm hơn rất nhiều so với Eddie, vì thế hắn cũng gặp nhiều rắc rối hơn,” Alex bảo cô. “Thành thật mà nói thì tôi cho rằng Jade có hơi tối dạ.”

“Thật ư?” Grace không chắc lắm về điều đó. Cô cho rằng Jade sắc bén hơn nhiều so với vẻ ngoài của mình.

“Mặt khác, cô ta có thể rất giỏi thao túng người khác.”

“Ồ?” Giờ thì Grace thực sự tò mò.

“Chỉ là linh cảm thôi.”

Alex kể vắn tắt cho cô nghe những gì anh ta biết, nhưng không có điểm gì tương đồng giữa hai vụ và Grace quay về bàn của mình. Dù chẳng biết được thêm gì về vụ án, nhưng cuộc nói chuyện này đem lại cho cô một ấn tượng sâu sắc rằng những lời nói của Alex không hề đáng tin. Làm sao anh ta có thể biết nhiều điều không được ghi trong hồ sơ về nhà Steele đến thế?

❀ ❀ ❀

[1] Trong tiếng Anh, ốm nghén là morning sickness, nghĩa đen là “ốm buổi sáng” – ND.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.