Grace rẽ vào bãi đậu xe của siêu thị. Cô hy vọng mình sẽ có đủ thời gian để mua hoa, nhưng nếu không được thì cô sẽ mua một hộp chocolate lớn để bù lại. Cô nhét hai chai rượu vang một đỏ một trắng cùng món đồ chơi sặc sỡ mà hẳn Alfie sẽ rất thích vào giỏ.
Một lát sau, đã có thêm những chiếc bánh cupcake và hoa trong đó. Lisa có thể lo liệu được, cô khá chắc là Perry sẽ chén sạch tất cả.
Khi Grace quay lại xe, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng về nơi mà mình sắp tới. Cô hít vài hơi thật sâu, hy vọng sẽ bình tĩnh lại. Đây là đêm xả hơi đầu tiên mà cả đội có sau khi hai vụ án mạng xảy ra. Vợ của Perry, Lisa, đã khăng khăng muốn mời cô đến ăn tối, và cô cũng không từ chối. Thêm vào đó, cô cũng tò mò muốn được gặp Lisa. Grace kín đáo dò hỏi trước từ Sam và được biết rằng hai vợ chồng họ đã cố gắng có con suốt vài năm nay. Nhưng buồn thay, Lisa đã sẩy thai tới ba lần trước khi hạ sinh Alfie.
Đó sẽ là một khoảnh khắc buồn vui lẫn lộn dành cho Grace. Cô lo lắng cố tìm cách gây ấn tượng tốt với Lisa, và cậu con trai Alfie của họ như một lời nhắc nhở về những gì đáng ra cô và Matt đã có. Cô luôn cảm thấy đau đớn mỗi khi nhìn thấy những cặp vợ chồng hạnh phúc và mãn nguyện bên đứa con của họ, nhưng cô thường đeo một lớp mặt nạ lạnh lùng để không ai thấy được nó. Rũ bỏ cảm xúc, che giấu nỗi đau. Đó là cách người Anh đối phó với mọi chuyện.
Cô lái xe thẳng hướng Baddeley Green. Tổ ấm của Perry là một căn nhà nhỏ được xây dựng trên khu đất từng là nhà máy của Royal Doulton, những người nổi tiếng khắp thế giới bởi những bộ đồ ăn và giờ là những bức tượng sưu tầm, đã bị đóng cửa từ năm 2002. Trong thâm tâm, cô muốn Alfie sẽ nằm yên trong cũi ở phòng ngủ để không phải đụng mặt thằng bé. Bởi cô sẽ không thể cưỡng lại được việc vùi đầu nó vào ngực mình, ôm thật chặt và cảm nhận từng nhịp thở của nó. Điều đó hẳn sẽ khá là khó chịu.
Nhưng ngay khi đặt chân lên con đường dẫn tới ngôi nhà ba tầng, Grace đã có thể nghe thấy tiếng khóc của thằng bé. Perry bước ra cửa với gương mặt cau có, ôm chặt con trai trên tay.
“Xin lỗi, nó cứ khóc mãi không thôi,” anh ta giải thích. “Chúng tôi đã cố gắng dỗ nó suốt một tiếng rồi.”
“Chà, đừng có nhìn tôi,” cô tỏ vẻ thông cảm. “Tôi sợ rằng mình không phải bàn tay vàng trong làng trông trẻ đâu. Cơ mà tôi có mang rượu đây.”
“Nếu vậy thì cô nên vào nhà ngay.”
Họ bước vào hành lang. Một người phụ nữ đứng ở cửa bếp đang dùng khăn lau tay. Lisa vẫn giữ được thân hình cân đối dù mới sinh em bé vài tháng trước. Chẳng có lấy một chút mỡ thừa trên cơ thể cao ráo, uyển chuyển của cô. Mái tóc vàng được cắt ngắn, uốn xù, quần bò và áo phông trắng cộc tay đơn giản mà vẫn hợp mốt. Làn da cô đã kịp bắt lấy những tia nắng hiếm hoi gần đây. Trông cô rất thoải mái với làn da đó, dù có hơi mệt mỏi.
“Grace! Thật mừng khi cuối cùng cũng được gặp cô!” Lisa nở nụ cười thật tươi, đôi mắt xanh của cô lấp lánh. “Tôi đã được nghe rất nhiều về cô.”
Grace cười thầm khi Perry lườm Lisa một cái.
“Tôi cũng rất vui khi được gặp cô.” Cô đưa tay ra. “Tôi có mang theo chút quà.”
“Vào đi,” Lisa niềm nở. “Cứ để thằng nhóc cáu kỉnh ấy cho cha nó trông trong lúc chúng ta nói chuyện.”
Được cứu bởi Alfie đột nhiên gào lên, Grace tặng cho Perry một nụ cười nhẹ và đi vào bếp. Nó được thiết kế theo phong cách tối giản, đúng kiểu cô thích, đồng thời cũng khiến cô có cảm giác được chào đón. Những món đồ màu trắng trông tươi mới và hiện đại, kết hợp cùng những cánh cửa không có tay nắm và những hốc nhỏ để xếp đồ. Cô đặt giỏ đồ của mình lên bàn, đưa bó hoa cho Lisa và lấy rượu ra.
“Tôi không biết nên cảm ơn cô bằng điều gì hơn nữa,” Lisa cười rạng rỡ. Cô đưa cho Grace một ly rượu. “Cô lái xe tới ư?”
“Phải. Cho tôi một chút thôi.”
Perry phải mất hai mươi phút để có thể dỗ được Alfie, sau đó thì thằng bé im re. Grace thầm thở phào trong lòng. Điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ không phải bế nó và đối mặt với tình mẫu tử mà cô đã chôn chặt trong lòng.
“Làm sao mà một thứ bé xíu lại có thể ồn ào và phiền phức đến vậy?” Lisa thở dài. “Tôi đến kiệt sức mất thôi.”
Grace định lên tiếng, nhưng rồi cô nhận ra trong câu nói đó chứa đựng sự hài lòng. Sự đố kỵ lại giằng xé trong cô và cô vùi nó xuống.
Họ trò chuyện một lát trong bữa ăn, và lần đầu tiên kể từ khi gặp Perry, Grace mới được thấy một góc độ khác của anh ta. Anh ta có thể là một gã khó tính trong công việc, nhưng lại hết sức ngu ngơ khi có vợ con bên cạnh. Thật vui khi được chứng kiến điều đó, dù nó khiến cổ họng cô nghẹn ứ và sự cô đơn càng tăng thêm.
“Đội của cô cư xử thế nào, Grace?” Lisa hỏi khi đang thu lại đống chén đĩa bẩn để chuyển qua món tráng miệng. “Tôi hy vọng họ không làm khó cô quá.”
“Lisa!” Perry nghiêm mặt với cô.
“Không sao mà.” Grace mỉm cười. “Tôi không chắc liệu mọi người có tin tưởng tôi hay không, nhưng tôi sẽ nỗ lực hết mình.”
“Perry có nói với cô rằng anh ấy nhớ Allie nhiều thế nào không? Tôi chắc rằng chồng mình đã phải lòng cô ấy.”
“Cô không biết cô ấy hay nói lung tung thế nào đâu!” Perry lắc đầu. “Allie giống như một người chị với anh vậy.”
Lisa cười to, rồi liếc nhìn về phía cửa với vẻ mặt tội lỗi. Nhưng Alfie vẫn ngủ yên. “Em đùa thôi, đồ to xác ngốc nghếch.”
“Đùa hay đấy.”
“Tôi cũng thích cô ấy,” Grace xen vào. “Cô ấy luôn có vẻ thành thật mỗi khi nói chuyện với tôi.”
“Chà, đôi khi cô ấy cũng có thể nóng máu lắm đấy. Cô ấy có…”
Điện thoại của Grace đổ chuông. “Nick. Tốt hơn là tôi nên nhận nó. A lô?” Cô nhướng mày. “Rồi, tôi sẽ tới đó ngay khi có thể. Vâng, tôi đang ở cùng anh ấy.” Cô ngắt máy và nhìn Perry. “Lại có thêm một vụ giết người nữa.”
“Địa chỉ?” Anh ta hỏi.
“Endon. Đường Leek Mới.”
“Chúng ta sẽ mất khoảng năm phút để tới đó.” Perry đứng dậy, nhét một lát bánh mì bơ tỏi vào miệng.
Lisa rên rỉ. “Chà, vậy là tôi sẽ phải giải quyết nhiều đồ tráng miệng hơn dự tính rồi.”
“Xin lỗi, Lisa.” Grace lau miệng bằng khăn ăn. “Bữa ăn rất tuyệt và được gặp cô cũng vậy. Cả Alfie nữa!”
“Lần sau cô có thể cho nó vào túi đựng cún và mang đi luôn.” Lisa cười, rồi nhăn mặt khi nghe tiếng thằng bé cựa quậy. “Thôi đi đi. Nhưng nhớ im lặng đấy.”