Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Sáng hôm đó, khi nghe Alex Challinor thông báo về vụ sát hại Dale Chapman, Eddie đã đẩy chiếc ghế của mình văng tít về tận đầu kia của căn phòng. Chapman đã là một người bạn của gia đình trong nhiều năm. Eddie không quá thân mật với gã, nhưng gã là một khách hàng lý tưởng với họ, đặc biệt là từ khi Leon bắt đầu cho gã mượn tiền.

Lần cuối cùng hắn gặp Chapman là khoảng một tuần trước. Eddie vừa mới rời khỏi phòng tập thì Dale bước vào. Họ đã dừng lại để trò chuyện và không có vẻ gì bất thường sau đó cả.

Hắn gọi cho Leon nhưng không thấy trả lời. Jade bước vào văn phòng ngay khi hắn vừa dập máy.

“Em làm gì ở đây vậy?” Hắn hỏi. “Hôm nay là Chủ nhật mà.”

“Em không ngủ được.”

“Đói hả?” Hắn chọc cô.

“Không! Em đã thả Megan xuống chỗ Freya để hai đứa bắt tàu đi Birmingham. Rồi em nghe về vụ Dale Chapman. Cô ấy nhận được tin nhắn từ một người bạn của con trai.” Cô ta buông mình xuống trường kỷ. “Đầu tiên là Josh và giờ đến Dale? Tại sao lại có kẻ nhắm vào hắn chứ?”

“Anh không biết, nhưng khi anh tìm ra, anh sẽ hạ gục chúng.” Eddie đấm mạnh xuống bàn. “Không kẻ nào được phép chơi chúng ta như vậy. Chuyện này sẽ lại mang bọn cớm tới đây thêm lần nữa. Gần đây em có nghe được chuyện gì không?”

Jade hất tóc về phía sau. “Em nghe nói hắn có mâu thuẫn với Leon.”

“Khi nào?”

“Tuần trước. Clara bảo em thế.”

Eddie vẫn tỏ ra vô cảm. Hắn cũng từng nghe điều đó. Hắn sẽ phải xem xét nó kỹ hơn.

“Anh có cho rằng chúng ta đều đang gặp nguy hiểm không?” Jade hỏi.

“Ý em là sao?”

“Ờ thì, hai người mà chúng ta quen đã bị sát hại. Cả hai đều là hội viên của phòng tập.”

Eddie lắc đầu. “Không phải chuyện cá nhân đâu.”

“Anh chắc chứ?”

“Phải. Chẳng có ai nhắm vào chúng ta cả. Chúng ta cũng an toàn như mọi gia đình khác trong thành phố này.”

Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng khi cả hai cùng suy ngẫm về thông tin vừa nhận được.

“Dù sao thì anh cũng không thích chuyện này,” cuối cùng Eddie lên tiếng. “Chúng ta nên bắt đầu tiến hành hỏi thăm các cộng sự của mình. Hẳn sẽ xuất hiện những tin đồn một khi tin tức về Dale được lan ra.”

“Em sẽ để ý,” Jade nói.

“Chỉ cần em không đi ba hoa khắp nơi về chuyện đó là được rồi,” Eddie mỉa mai. “Mỗi khi thủ thỉ tâm tình trên giường là em chẳng còn giữ nổi bí mật nào hết.”

“Thật bất công!” Jade phản đối. “Rất nhiều lần tâm tình trên giường của em, như cách anh vừa nói, là để moi thông tin cho anh và Leon đấy.”

Eddie ngồi lại xuống ghế và lắc lư từ bên này sang bên kia. “Nghe có vẻ hay đấy.”

“Ồ, không. Em không làm việc đó thêm lần nào nữa đâu.” Jade khoanh tay trước ngực. “Em không còn là đứa nhóc vị thành niên để anh có thể thao túng suốt bao năm qua nữa. Em là một người phụ nữ trưởng thành – một nữ doanh nhân.”

“Em vẫn chỉ là một con khốn thông minh luôn thích đè đầu cưỡi cổ ai đó.”

Jade trừng mắt nhìn hắn. “Em không làm đâu!”

“Anh chỉ yêu cầu em nghe ngóng tình hình,” hắn quở trách. “Chỉ cần đi thăm dò thôi. Để ý xem có tin đồn nào không.”

Jade đứng im một lát rồi buông thõng tay sang hai bên. “Để xem em có thể tìm được gì, nhưng em không hứa gì đâu. Còn anh,” cô ta nói, tay chỉ thẳng vào hắn, “và Leon cũng cần phải làm việc của mình đi. Bao gồm để em tham gia công việc kinh doanh nhiều hơn nữa. Em cũng là một phần của gia đình. Đặc biệt là lúc này, khi cha đã mất.”

“Chỉ khi mẹ cho phép thôi.”

Ngay khi vừa nhắc đến Kathleen, Jade quay đi và lao ra khỏi phòng. Tiếng động phát ra khi cánh cửa bị đóng sầm lại khiến Eddie nghiến răng, ít ra thì nó cũng sẽ cho Jade một mục tiêu và giữ con bé không làm những điều dại dột trong khi hắn nghĩ xem cần phải làm gì tiếp theo.

***

Grace bước vào văn phòng để thông báo cho Nick về những phát hiện mới của họ. Cô bắt gặp ông đang nhìn vào màn hình, tay chống cằm dựa trên bàn. Trông ông có vẻ căng thẳng, không còn nghi ngờ gì nữa, khi giờ này đã có tận hai vụ giết người.

Cô tự hỏi liệu mình có thực sự muốn làm công việc của một thanh tra cấp cao hay không, với tất cả áp lực mà nó mang lại. Đó là lý do cô rất thích cấp bậc hiện tại của mình, một công việc có thể vận động nhiều hơn là hầu như chỉ ngồi sau bàn giấy cả ngày.

Nick ra hiệu cho cô ngồi xuống và Grace cập nhật tình hình cho ông.

“Sẽ mất kha khá thời gian để có thể kiểm tra tất cả,” cô nói. “Có hơn một trăm người đã có mặt tại phòng tập trong hai buổi tối xảy ra án mạng, mặc dù ở giai đoạn này thì đó chỉ là một đầu mối mong manh.”

“Và vài người trong số đó đã từng bị thẩm vấn?”

“Phải. Họ sẽ chẳng vui vẻ gì khi phải trải qua chuyện đó lần nữa đâu. Dù sao thì, chúng tôi vẫn sẽ làm.”

“Chuyện đó coi như xong.” Nick nhíu mày. “Cô sao rồi?”

Grace nhíu mày với ông.

“Chuyện gia đình Steele. Mọi chuyện vẫn ổn chứ? Họ cư xử với cô thế nào?”

“Mấy ngày nay tôi chưa gặp họ, nhưng tôi sẽ sớm có mặt tại phòng tập thôi.”

“Ai sẽ đi cùng cô?”

“Perry.”

“Được rồi. Tôi chỉ muốn cô biết rằng nếu cô cảm thấy bị đe dọa, hay nếu chúng tới gần cô khi chưa được phép, thì cửa nhà tôi vẫn luôn mở.”

“Tôi có thể xử lý được, thưa sếp. Tôi lo lắng về các đồng nghiệp của mình hơn,” Grace nói.

“Họ đâu có lươn lẹo như đám Steele.”

Grace biết ông đang đùa, nhưng cô vẫn cảm thấy không thoải mái.

“Giờ cô không thể nói với họ chuyện đó được,” Nick nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô. “Cô sẽ đánh mất lòng tin của họ.”

“Tôi sẽ còn mất nhiều hơn nếu họ tự tìm ra, thưa sếp.” Grace thở dài. “Chắc chắn là thế, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

“Cô lo lắng quá nhiều rồi,” Nick cúi đầu xuống và quay lại làm việc. “Và bỏ chữ sếp đi, Nick được rồi,” ông nói thêm khi cô đang chuẩn bị rời đi.

“Xin lỗi, Nick.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.