Trở về ngôi nhà thuở nhỏ và cùng lúc đối mặt với những bóng ma quá khứ đã khiến Grace hoàn toàn kiệt sức. Nhưng sau một vụ điều tra lớn thế này, luôn có rất nhiều giấy tờ cần phải hoàn thành.
Vậy nên cô vẫn ngồi tại bàn làm việc lúc bảy rưỡi, dù đã phải làm việc muộn vào đêm hôm trước. Tất cả bằng chứng đều phải được gửi tới Cơ quan Công tố Hoàng gia. Dù không có lời thú tội, mọi thứ vẫn cần được kiểm tra cẩn thận để đảm bảo rằng họ đã không mắc lỗi trong một quy trình quan trọng nào đó, điều có thể sẽ bị các luật sư sử dụng. Mọi thứ đều phải ở đúng vị trí để bồi thẩm đoàn có thể kết luận rằng Jade Steele có tội. Jade đã đến trình diện thẩm phán vào sáng hôm đó. Cô ta chắc chắn sẽ bị tạm giam. Grace tự hỏi liệu cô ta có thể thoát tội bằng một cách điên rồ nào đó không. Dù sao thì, chắc chắn cô ta sẽ đánh mất tự do trong một khoảng thời gian dài.
Grace vẫn không chắc liệu mình nghĩ sao về chuyện này. Cô không biết mình nên cảm thấy thế nào. Cô muốn là một sĩ quan cảnh sát thượng tôn pháp luật, nhưng khi đã hiểu rõ về Jade, biết được những chuyện đã xảy ra với cô ta cũng như Eddie và Leon khi còn nhỏ, cô lại cảm thấy có lỗi. Cô đã trốn thoát, còn họ thì không.
Nếu mẹ cô không đủ mạnh mẽ và can đảm để bỏ đi, cuộc đời cô hẳn đã rất khác. Ít ra Grace đã được di truyền sự kiên định và gan góc của Martha, chứ không phải bản chất và quá khứ lầm lạc của cha cô.
Cô có cảm thấy buồn vì Jade đã giết George Steele không? Đó thực sự là một cảm giác vui buồn lẫn lộn, bởi nó là khởi đầu của rất nhiều vụ giết người sau đó, nhưng đồng thời cũng cho phép Grace quay lại Stoke-on-Trent. Thành phố này nằm trong huyết quản của cô. Cô sẽ không rời bỏ nó thêm lần nữa. Cô thích sự đa dạng của nó, văn hóa của nó, nhịp sống của nó. Nhưng cô đồng thời cũng muốn trông chừng Jade. Cô sẽ để mắt tới cô ta, dù cô sẽ không để bất cứ ai biết điều đó.
Cú ngã đó đã để lại cho Kathleen Steele một cái chân bị gãy cùng vài vết cắt cũng như bầm tím, nhưng không có gì quá nghiêm trọng. Bà đã xuất viện tối qua. Megan đã tới ở cùng gia đình Eddie. Cô tự hỏi liệu cô bé sẽ ở lại đó hay tới sống cùng Kathleen trong lúc Jade đang bị tạm giam. Chắc chắn ngôi nhà sẽ bị chính quyền thu hồi khi tiền thuê ngừng được trả và chẳng còn ai sống ở đó.
Buổi thẩm vấn Clara Emery đã giúp làm sáng tỏ vài chi tiết. Sau khi kiểm tra tất cả các cuộc gọi và tin nhắn trên điện thoại của Trent Gibson, cùng vài câu hỏi tinh tế, cô ta đã thú nhận rằng mình đã gửi những bức ảnh cùng thông tin tới tờ Stoke News, điều mọi người đã cho rằng do Alex thực hiện. Có vẻ như cô ta là bên trung gian ở giữa mọi chuyện. Dù cô không thể chứng minh và Clara sẽ không thừa nhận, Grace tự hỏi liệu có phải Eddie đã yêu cầu cô ta chụp và gửi những bức ảnh để gây áp lực với mình hay không. Dù sao thì Clara cũng bị buộc tội cản trở hoạt động tố tụng hình sự và căn hộ của cô ta cùng Trent Gibson đang bị lục soát.
Cuốn sổ đen đã được tìm thấy ở túi sau của Leon. Nó đã được xem xét kỹ lưỡng, nhưng thực sự thì họ chẳng thể làm gì với nó. Cuốn sổ chứa đầy những cái tên, nhưng chỉ có vậy – không hề có địa chỉ, email hay số điện thoại. Grace cho rằng nó được trình bày như vậy là có mục đích.
Khi được thẩm vấn sơ bộ tối qua tại bệnh viện, Leon đã phủ nhận bất cứ sự liên quan nào tới biệt thự Washington. Họ cũng chẳng có gì để liên kết hắn với nơi đó. Họ chẳng có gì để liên kết bất cứ ai với nơi đó, nhưng họ sẽ hỏi Leon thêm khi hắn đã sẵn sàng cho một buổi thẩm vấn tiêu chuẩn. Việc tìm hiểu về các bữa tiệc đã được chuyển lại cho Đội Phòng chống tội phạm Tình dục để tiếp tục điều tra. Regan Peters đã giúp họ giải đáp các thắc mắc. Cô và Allie đã đề nghị sẽ giúp đỡ bất cứ khi nào cô ấy cần.
“Chào buổi sáng,” Sam nói trong lúc bước tới bàn làm việc và ngồi xuống.
“Chào. Cô có ngủ được chút nào không?”
“Như một em bé. Tôi kiệt sức rồi.” Cô ấy mỉm cười. “Má cô hôm nay có vẻ bớt sưng rồi đấy.”
Tay Grace đưa lên chỗ đã bị Jade đá vào. Nó vẫn còn sưng và bầm tím, nhưng cô đã giấu nó rất tốt dưới lớp phấn trang điểm.
“Tôi chỉ có thể nói là thật may vì cô ta không đi giày cao gót.”
Sam mỉm cười rồi cầm cốc của mình lên. “Muốn uống gì đó không?”
Grace gật đầu và nhìn đồng nghiệp rời khỏi văn phòng để bước xuống căn bếp chật chội của họ. Về phần mình, cô đã tỉnh dậy từ sớm và khởi động máy chạy, hoàn thành ba dặm với tốc độ cao, mong rằng nó có thể tống bay những căng thẳng dồn nén bấy lâu. Cô phải dừng lại vài phút vì những giọt lệ đã khiến mắt cô nhòe đi. Cuối cùng, cô đã thôi không cố ngăn nó lại nữa và để mặc muộn phiền tuôn rơi. Nó không xoa dịu được mọi thứ, nhưng cũng phần nào khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Thật tốt vì giờ mọi thứ đã trở lại bình thường. Những hoạt động thường ngày – đồ uống nóng, những lời bông đùa, công việc giấy tờ. Rất nhiều công việc giấy tờ. Tốt hơn là cô nên bắt đầu thôi.
Những tiếng cười vang lên trong phòng. Cô ngước lên và nhìn một lượt khắp văn phòng làm việc được thiết kế mở mà giờ cô đã có thể gọi là nhà. Grace muốn tận hưởng bầu không khí này. Thật tuyệt khi được nghe thấy chúng. Tất cả những người làm công việc này đều cần xả hơi bằng một cách nào đó. Những công việc được gửi đến dồn dập, những vấn đề mà họ phải đối mặt, có gì ngạc nhiên khi căng thẳng luôn bao trùm nơi này chứ?
Chiếc ghế trống của Alex lọt vào tầm mắt cô, nhưng cô không muốn nghĩ về gã. Gã đã được đưa tới bệnh viện để kiểm tra và được xuất viện sau đó vài giờ. Gã đã nhận tội sau khi đối chất với Jade, và mọi thứ đã được đưa ra ánh sáng. Gã đã bị Jade lợi dụng để quấy rối Grace và tìm hiểu về cuộc điều tra. Tuy nhiên, Alex phủ nhận việc đã nhận tiền của Eddie và Leon Steele để đổi lấy thông tin. Tất nhiên mọi thứ sẽ được xem xét kỹ hơn trong tương lai, và họ cần phải xem có thể tìm được thêm bằng chứng trước khi tiếp cận Eddie và Leon hay không. Grace không biết liệu mình có mong đợi điều đó hay không nữa.
Giờ cô rất vui vì đã đến Stoke – bất kể ba tuần vừa qua sẽ tác động tới tương lai của cô ở đây thế nào. Cô đã sẵn sàng cho nó, sẵn sàng cho mọi thứ mà người dân của Stoke-on-Trent ném về phía mình. Và cô sẵn sàng treo cổ cả đám Steele lên vì những việc chúng đã làm. Cô sẽ làm thế. Cô và đội của mình. Nhiệm vụ đầu tiên của cô dưới chức vụ Sĩ quan Điều tra và vụ án đã được phá. Cô chỉ cầu nguyện rằng vụ tiếp theo sẽ không dính dáng tới gia đình nhiều như vậy.
“Chào buổi sáng, sếp,” Perry nói khi bước tới bàn làm việc. Anh ta đặt giỏ bánh mà mình mang theo xuống bàn. “Lisa làm đấy.”
“Bánh!” Sam đã quay lại bàn, mở nắp và thốt lên.
“Của tôi là cái có kẹo dẻo ở trên.” Perry chỉ vào cái mình muốn.
“Cái nào là của tôi?” Grace hỏi.
“Cái có ngôi sao ở trên, tất nhiên rồi.” Perry ngồi xuống bàn và bật máy tính lên.
“Tôi hy vọng rằng không có cái nào cho Alex,” Sam nói. “Không thể nói rằng tôi nhớ anh ta.”
“Tôi cũng chẳng kỳ vọng sẽ có bất cứ ai nhớ hắn,” Perry đồng ý.
“Trời, tôi thực sự đang bắt đầu thấy thích gã vô cảm đó,” Grace cười toe.
Perry nhìn cô một lúc. “Vậy cô thế nào rồi?”
“Tôi ổn.” Cô ổn, nhận ra anh ta đang nói về cảm xúc bùng phát của cô sau khi Jade bị bắt. “Cảm ơn.”
“Và Eddie?”
“Eddie?” Cô cau mày, không chắc anh ta muốn gì.
“Hắn vẫn muốn cô về đội của mình chứ?”
Grace cau có. Làm sao anh ta biết?
“Allie đã gọi cho tôi. Cô ấy thực sự đã khiến tôi tỉnh ra, bảo tôi rằng hãy tử tế với cô.”
Grace đỏ mặt. Có vẻ như cuối cùng cô cũng đã có bạn bè.
Perry cười nhăn nhở, rồi gương mặt anh ta lại trở nên nghiêm túc. “Tôi không thể hình dung nổi những gì cô đã phải trải qua khi còn nhỏ, nhưng sau những gì cô đã làm để khẳng định bản thân, tôi sẽ luôn chào đón cô trở lại với công việc.”
“Tôi cũng vậy,” Sam nói, mỉm cười với cô.
Grace cũng mỉm cười. Thật tốt khi được nghe điều đó.