Eddie day day sống mũi của mình. Hắn muốn đập thứ gì đó, đạp vào tường, ném cái bàn qua đầu kia của căn phòng, bất cứ thứ gì có thể giúp hắn giải tỏa sự bức bối trong lồng ngực. Hắn không bao giờ chia sẻ sự đau khổ của mình với người khác, kể cả với người thân. Nhưng Josh đã làm bạn với hắn từ lúc chúng còn là hai thằng nhóc và hắn tin tưởng gã hơn bất cứ thành viên nào trong gia đình.
“Cái chó chết gì đã xảy ra ở đây tối qua thế?” Hắn hét lên, đập mạnh tay xuống bàn.
Jade nhảy dựng lên. “Đừng có nhìn em!” Cô ta bĩu môi.
“Đâu có. Nhưng chắc chắn có kẻ biết điều gì đó và anh sẽ tìm ra kẻ đó vào cuối ngày.”
“Ed, em rất tiếc.” Leon đi vòng quanh bàn và đặt tay lên vai hắn.
“Ờ, hẳn là vậy.” Eddie nhích người ra.
“Vậy là ý gì?”
“Ờ thì, hai người có bao giờ quý nhau đâu. Anh cũng biết về chuyện đang diễn ra. Josh đã kể với anh về việc hai người đang làm để kiếm tiền. Anh cũng đã tức giận với cậu ấy y như anh đang tức giận với cậu vậy. Chuyện đó thật ngu ngốc. Và em làm ơn ngừng hỉ mũi được không hả Jade?” Eddie gắt gỏng.
Jade ngồi thẳng dậy. “Em cũng có cảm xúc!” Cô ta gào lên. “Josh cũng là bạn em. Em không thể tin được rằng anh ấy đã mất.”
“Em không thể tin là có kẻ dám giết anh ấy ngay tại phòng tập.” Leon đưa tay lên vuốt tóc. “Và cô ta làm cái quái gì ở đây vậy chứ?”
“Grace á?” Eddie nói, nhận ra rằng cậu em trai đang cố lảng tránh những lời buộc tội của mình. Nguồn tin trong sở cảnh sát đã thông báo cho hắn về sự trở lại của cô. Khi đó hắn chỉ thấy khó chịu và hy vọng rằng con đường của họ sẽ không cắt nhau quá sớm. Hắn muốn hiểu rõ hơn về cô trước khi quyết định xem liệu có nên thu nạp cô, đưa cô về dưới trướng hay không.
“Phải,” Leon đáp. “Nếu là cớm, cô ta là một mối đe dọa. Và nếu vậy, cô ta hoàn toàn không được chào đón.”
“Anh nghĩ cô ta đã nói hết sức rõ ràng rằng cô ta chẳng muốn dính dáng gì tới chúng ta.” Eddie với lấy chiếc điện thoại. Có bảy tin nhắn đang đợi hắn – tin tức đang đổ về.
“Em không nghĩ vậy,” Jade nói. “Em nghĩ chị ấy xấu hổ và có lẽ là bối rối khi phải gặp tất cả chúng ta một lần. Không ai trong hai người muốn tìm hiểu về chị ấy sao?”
“Không, và em cũng không cần phải làm chuyện đó,” Eddie nhấn mạnh. “Cô ta không phải và sẽ không bao giờ là gia đình.”
“Nhưng chuyện này…” Jade lên tiếng.
“Không có nhưng nhị gì hết,” Eddie lườm cô ta. “Cứ làm những gì em được bảo đi.”
Jade khoanh tay lại và hất cằm lên. “Anh nghĩ rằng vẫn có thể bắt nạt em – cả hai anh – nhưng giờ cha không còn nữa, nên đừng có bảo em phải làm gì. Nếu em muốn đi gặp chị mình thì em sẽ làm.”
“Nói anh nghe,” Leon mỉa mai, “tại sao trước đây cô ta chưa từng liên lạc chứ?”
Jade cụp mắt xuống trong giây lát. “Em không biết.”
“Và tại sao em lại không liên lạc với cô ta?”
“Bởi vì cha, và anh.” Jade chỉ vào Eddie. “Anh lúc nào cũng dọa dẫm – cũng giống như bây giờ – về những gì anh sẽ làm nếu em dám cãi lời. Nếu không vì thế thì em đã liên lạc với chị ấy từ nhiều năm trước rồi.”
“Nhưng điều đó cũng đâu thể thay đổi sự thật rằng cô ta không hề liên lạc với em,” Leon chế giễu.
“Có thể chị ấy không muốn làm vậy khi cha vẫn còn sống,” Jade nói quả quyết. “Nhưng giờ ông ta đã qua đời và chị ấy đã trở lại Stoke. Chà, em nghĩ là mình muốn làm quen với chị ấy.”
“Không,” Eddie nói.
“Anh không ngăn được em đâu.”
“Em còn chưa từng gặp cô ta nếu cô ta không đến đây sáng nay!”
“Em đã nói rồi, em rất tò mò!” Jade ngồi lại xuống ghế và khoanh tay lại.
“Anh cũng không muốn có ai biết chuyện cô ta có quan hệ với chúng ta,” Eddie bảo.
“Thật may là cô ta cũng có vẻ chẳng hào hứng gì với việc tiết lộ chuyện đó,” Leon nhận xét. “Rõ ràng là Perry không biết cô ta là ai. Chúng ta có thể lợi dụng điều đó.”
“Sẽ không có ai được biết,” Eddie cảnh báo. “Khi gặp mẹ anh sẽ nói với bà ấy.”
“Nhưng…” Jade lên tiếng.
“Tránh xa ra,” Eddie cảnh báo lần nữa. “Cô ta là cớm và không thể tin tưởng được.”
“Bất cứ ai cũng đáng tin hơn anh, nên trường hợp này cũng vậy.” Jade cao giọng. “Và việc Josh ra đi khiến em nhận ra thời gian quý báu đến mức nào. Nếu em muốn gặp chị ấy, vậy thì em sẽ làm.”
“Ai sẽ muốn gặp em chứ?” Leon chế nhạo.
“Sao lúc nào anh cũng phải thô bỉ như vậy?” Jade bước ra khỏi phòng chỉ với hai bước, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.
Đến lượt Eddie đưa tay lên vuốt tóc. “Cậu có biết gì về chuyện này không?”
Leon bước đến cạnh anh trai. “Không, em đã bảo anh rồi.”
Eddie vẫn không tin em trai mình. Hắn mở một tài liệu trên máy tính. “Chúng ta cần kiểm tra các camera an ninh để xem bọn cớm sẽ tìm thấy gì.”
“Không phải chúng ta nên để chuyện đó cho chúng sao?”
“Chúng ta quản lý công việc kinh doanh của mình.” Eddie vươn tay ra, đặt nó sau cổ Leon và kéo xuống cho đến khi mắt họ ngang nhau. “Nếu anh phát hiện ra cậu có dính dáng đến chuyện này thì cậu sẽ phải tự lo thân mình, không còn anh em gì nữa, hiểu rồi chứ?”
Lần đầu tiên trong đời, Leon không tìm cách thoát khỏi sự kìm kẹp của anh trai. Thay vào đó, hắn chống những nắm tay siết chặt xuống bàn, mắt vẫn nhìn thẳng vào Eddie. “Em biết mà.”
“Và mấy đứa con gái, Leon ạ.” Eddie biết rõ em trai hiểu hắn đang muốn nói gì. “Chuyện đó dừng lại, ngay lập tức. Anh sẽ không bao che cho cậu nữa đâu, đặc biệt là mấy thứ kiểu như vậy. Cậu đã nghĩ gì vậy? Josh đã nghĩ gì vậy?”
“Rồi, rồi!”
Eddie gần như có thể khẳng định rằng Leon đang nói dối, nhưng hắn cũng không chắc lắm. Em trai hắn nhìn có vẻ chân thành, nhưng trước đây hắn cũng từng bị lừa rồi. “Anh sẽ kiểm tra mấy cái camera.”
“Em có thể làm được mà.”
“Anh muốn nó được thực hiện đúng cách.”
“Em có thể thực hiện đúng cách.”
“Và nhanh chóng.”
“Tốt thôi. Nắm quyền kiểm soát, như thường lệ.” Leon lắc đầu và sau đó cũng rời khỏi phòng.
Khi chỉ còn lại một mình, Eddie cho đoạn phim dự phòng từ camera vào máy tính. Cảnh sát có thể đang xem xét những gì hắn đã đưa cho họ, nhưng hắn cũng cần tự mình làm việc đó. Bắt đầu từ lúc phòng tập đóng cửa, hắn quan sát xem có ai quay lại sau khi đã rời đi hay không. Thật khó chấp nhận rằng Josh đã chết chỉ một giờ sau đó.
Có một khoảng lặng, hắn phỏng đoán, đó là khi Josh đang luyện tập. Lần đầu tiên bạn hắn xuất hiện trên màn hình là lúc mười một giờ kém mười lăm. Eddie quan sát cảnh gã kiểm tra mọi thứ trước khi đặt chuông báo trộm rồi ra về theo cửa trước. Từ đây gã sẽ đi thẳng tới bãi đậu xe ở sân sau của tòa nhà.
Eddie nhấn nút tạm dừng và quan sát xem liệu hắn có thể tìm thấy một cái bóng, một hình ảnh hay một dáng người sẽ chỉ ra kẻ nào đã ở đó hay không. Một cách có chủ ý, camera của nơi này không bao quát toàn cảnh bãi đậu xe, và nhiều thành viên biết điều này. Josh có thể đã rời khỏi phòng tập một mình và bị phục kích, nhưng như Grace Allendale đã bóng gió, điều đó cũng cho thấy kẻ tấn công biết chính xác đâu là nơi thuận tiện để thực hiện việc đó. Đây có thể là một vụ giết người được tính toán rất kỹ.
Hắn ngả người trở lại ghế và nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mình và Josh trên tường, cho đến khi đôi mắt đẫm nước khiến hắn không thể trông thấy gì nữa. Josh là thân tín tin cẩn nhất của hắn. Hắn sẽ tìm ra kẻ đã giết người bạn thân của mình và khi ấy chỉ có Chúa mới cứu được thằng chó đẻ đó.