Khi Grace trở về đồn, Sam vẫy tay gọi trước khi cô bước tới bàn của mình.
“Chúng ta có các đoạn băng từ camera an ninh ghi lại hình ảnh của kẻ nào đó đang lởn vởn quanh nhà Tom Davenport sau vụ giết người,” Sam bảo cô.
“Chúng ta có biết đó là ai không?” Grace nín thở chờ đợi.
“Chắc chắn rồi.” Sam chỉ tay vào màn hình. “Đó là Kyle Fisher. Hắn nấp sau hàng rào trên lối đi nằm đối diện với nhà Davenport và ở đó trong gần ba mươi phút. Tôi không chắc rằng hắn chỉ đang rình mò hay chính là kẻ mà chúng ta cần tìm.”
“Tôi từng gặp hắn tại phòng tập Steeles.” Grace phấn khích nói. “Hắn đang ở trên sàn đấu quyền Anh.”
“Phải, hắn là một trong những kẻ gây rối khét tiếng của chúng tôi.”
“Làm tốt lắm, Sam ạ,” Grace cảm kích. “Mang hắn tới đây nào.”
***
Kathleen đang bận rộn với việc kiểm kê sổ sách của Posh Gloss. Như thường lệ, nếu để Jade lo liệu, mọi chuyện sẽ chẳng đâu vào đâu. Bà không chắc liệu mình có thể khiến con gái cảm thấy hứng thú với việc kinh doanh hay không. Jade sẽ luôn từ chối, phản kháng và cố ý làm mọi thứ rối tung lên. Bà cảm thấy tuyệt vọng với con bé.
Ít ra sáng nay con bé cũng có một cái cớ hợp lý. Kathleen vừa kết thúc cuộc điện thoại với Jade và biết rằng người đàn ông bị sát hại đêm qua là Tom Davenport, và rằng con bé sẽ không đến.
Bên phải bà, Clara đang vẽ móng tay cho một người phụ nữ. Họ đang chém gió về mấy vụ giết người xảy ra gần đây.
“Thật không thể tin được là tới giờ cảnh sát vẫn chưa bắt ai,” Clara nói, đầu cúi xuống để đánh bóng bộ móng của khách. “Thật quá sức kém cỏi, phải không, Maureen?”
“Tôi cũng mới nói như vậy với Gordon tối qua.” Maureen gật đầu đồng tình. “Bất kỳ ai trong số chúng ta cũng có thể trở thành nạn nhân tiếp theo nếu họ không sớm tóm được hắn. Lúc này việc ra ngoài vào buổi tối không còn an toàn nữa!”
“Tôi tự hỏi gã đó là ai vậy?” Clara dừng lại một lúc trước khi chuyển sang bàn tay còn lại của Maureen. “Chắc chắn ba người bị sát hại trong một khoảng thời gian ngắn như vậy phải có điểm chung gì đó chứ?”
“Hắn tới từ Endon, trên radio nói vậy.”
Kathleen không bộc lộ chút biểu cảm nào cho thấy bà biết họ đang nói về ai. Bà vừa định tham gia vào cuộc trò chuyện thì chợt nghe thấy vài giọng nói. Có vẻ như âm thanh phát ra từ văn phòng của Eddie. Bà vội vàng đi về phía đó để xem chuyện gì đang xảy ra.
Bà định bước vào, nhưng rồi dừng lại khi Eddie bắt đầu nói.
“Đây là người thứ ba có liên quan tới cậu rồi đó. Cậu có ý kiến gì về việc ai là kẻ đứng sau chuyện này không?”
“Không, nhưng khi em tới…” Kathleen nhận ra giọng của Leon, nhưng Eddie đã cắt ngang câu nói của hắn.
“Nếu chuyện này có liên quan gì tới đám đó…”
Một tiếng động lớn vang lên khiến Kathleen giật mình. Nghe giống như tiếng bàn tay đập xuống bàn.
“Em cũng sợ như anh thôi, Ed. Chúng ta đều biết em có thể sẽ là mục tiêu tiếp theo.”
Mọi thứ chìm trong im lặng. Kathleen vừa định bước vào thì cuộc nói chuyện lại tiếp tục.
“Tom đã bị đình chỉ,” Leon nói.
“Cái gì?”
“Hôm qua hắn đã gọi cho em. Có người phàn nàn về việc hắn quá thân mật với các sinh viên.”
“Cái mẹ gì thế!” Thêm một cú đập nữa, khiến Kathleen rùng mình. “Tại sao cậu lại tái khởi động nó cơ chứ?”
“Chuyện đó ngu thật, em biết. Nhưng thu được rất nhiều tiền.”
“Theo ý anh thì nó chẳng tươi chút nào.”
“Em không chơi bời với đứa nào cả!” Leon lên giọng.
“Chuyện đó để sau. Lý do khiến anh không muốn dính tới chuyện này là bởi anh không thích cách mà các cậu vận hành nó.”
“Rồi, rồi! Chà, em nghĩ là chuyện vẫn chưa dừng lại đâu.”
“Dale còn nợ chúng ta bao nhiêu?” Eddie hỏi sau một thoáng tạm dừng.
“Cỡ gần mười lăm ngàn,” Leon đáp. “Và nếu bọn cớm phát hiện ra, chúng ta sẽ trở thành những nghi phạm chính.”
“Và chính xác thì cậu nghĩ rằng chúng sẽ tìm ra bằng cách nào, trừ khi một trong chúng ta tiết lộ cho chúng?”
“Còn Grace thì sao?”
“Cô ta thì sao?”
“Anh cần phải cảnh báo cô ta. Cô ta luôn rình rập quanh đây. Em không thích chuyện đó.”
Một khoảng lặng.
“Còn ai biết chuyện nữa không?” Eddie hỏi.
“Theo em biết thì không.”
“Vậy chúng ta chỉ việc bình tĩnh và hành động như bình thường nếu đám cớm tới tra hỏi. Hãy gọi cho tất cả những kẻ đã tham dự bữa tiệc cuối cùng. Cậu cần giải quyết nó trước khi một trong chúng ta mất mạng.”
Kathleen hổn hển. Tom Davenport đã làm cái quái gì để bị đình chỉ cơ chứ? Thằng ngu đó đã làm đổ bể mọi thứ, khiến gia đình bà đang bị nghi ngờ.
Và chuyện “mấy đám” là sao?
Nghe thấy tiếng chuyển động, Kathleen vội bỏ đi trước khi ai đó có thể phát hiện ra mình.