Phòng tập Steele’s đã được mở cửa trở lại ba ngày sau vụ sát hại Josh Parker. Ở tuổi bốn mươi chín, Dale Chapman tự hào vì vẫn giữ được vóc dáng cũng như sức khỏe của mình. Chúng giúp gã chiếm được thế thượng phong trong nhiều trường hợp. Trong vài trận đấu, gã thắc mắc tại sao vợ mình không hỏi nhiều hơn về những vết sẹo vẫn thường xuyên xuất hiện trên người gã. Nhưng cho đến lúc này, những vết thương vặt vãnh ấy vẫn là bí mật bẩn thỉu nho nhỏ của riêng gã.
Tuy nhiên, ngay cả khi luyện tập vất vả, Dale Chapman vẫn không thể dứt bỏ sự căng thẳng của bản thân. Gã đã nghĩ rằng việc chạy bộ năm cây số và sau đó là một buổi tập thể hình sẽ khiến mình cảm thấy khá hơn, nhưng chúng không có tác dụng. Gã vẫn luôn chờ đợi một bàn tay đặt lên vai mình. Đáng ra gã không nên tới đó, nhưng gã chán việc trốn chạy khỏi điều không thể tránh khỏi lắm rồi. Gã phải giải quyết mớ hỗn độn này.
Suýt nữa, gã đã vượt quá tốc độ khi lái xe về nhà. Leon Steele nghĩ hắn là cái quái gì mà dám đe dọa gã chứ? Ừ, đúng là gã nợ hắn tiền, nhưng gã đã trả bằng cách khác và Leon đáng ra nên cảm thấy biết ơn vì thứ mà gã đã mang tới cho hắn.
Cơn giận lan khắp người gã, đi kèm với cảm giác sợ hãi. Gã đã mắc kẹt. Không thể trả tiền cho kẻ đang tống tiền mình, đó là lý do ban đầu khiến gã chấp nhận khoản vay. Gã biết rằng lấy tiền từ Leon là một nước cờ ngu ngốc, nhưng gã chẳng còn lựa chọn nào khác. Dale phải tự lo cho bản thân. Nếu mọi chuyện vỡ lở, gã sẽ mất tất cả. Phủ nhận cũng được thôi, nhưng những bằng chứng hữu hình sẽ khiến cuộc chơi hoàn toàn thay đổi. Nhà Steele là một luật lệ đối với chính họ.
Gã rẽ vào con đường nhỏ trước nhà, tắt động cơ và ngồi lặng đó một lúc. Ngoại trừ những ham muốn bệnh hoạn mà gã luôn giữ bí mật với gia đình thì cuộc sống của Dale ở Stoke có thể được xem là lý tưởng, với một công ty điện tử do chính gã thành lập. Giờ gã đã có hơn bảy mươi nhân viên và một nhà thiết kế hàng đầu, người giúp tên tuổi của họ lan đến tận những miền đất xa xôi.
Ngôi nhà mà gã đang đậu xe bên ngoài là do một tay gã làm ra. Sau khi bán căn hộ hai tầng bốn gian nhỏ xíu ở một khu vực nghèo hơn của Stoke-on-Trent, gã đã chuyển nhà ba lần trong hai mươi năm qua, cái sau tốt hơn cái trước. Giờ gã sống trong một ngôi nhà có năm phòng ngủ, được thiết kế riêng với hàng loạt tiện nghi cao cấp tại Barlaston. Gã đã chọn khu vực này vì nó chỉ cách đường cao tốc M6 vài dặm. Gã thường dành hàng giờ lái xe trên đó mỗi cuối tuần.
Cái giá của nơi này không chỉ là một đống tiền mà còn là cả lương tri của gã, làm việc bán mạng để có thể thanh toán khoản thế chấp đúng hạn. Tạ ơn trời, lúc này chỉ còn thằng út, được sinh ra sau đứa trước mười lăm năm, là ở nhà.
Vừa bước xuống xe, tiếng nhạc ầm ầm vọng ra từ phòng ngủ của Oliver khiến gã bất giác thở dài. Gã túm lấy túi đựng đồ tập từ ghế sau và đóng cửa lại. Đèn báo chống trộm chìm vào bóng tối sau hai tiếng “bíp” nhỏ.
Gã bước về phía cửa. Nếu lúc này mọi thứ yên tĩnh hơn, hẳn gã đã nghe thấy tiếng bước chân phía sau mình. Một bàn tay đặt lên vai khiến gã rùng mình và làm chiếc áo tập có mũ đang vắt trên túi rơi xuống đất.
“Mày đang làm cái quái gì ở đây thế?” Gã nói ngay khi vừa quay lại. “Tao đã bảo là không được…”
Nhưng những từ ngữ đã rơi rụng, cùng với hai chiếc răng, khi thứ gì đó rất nặng đập thẳng vào mồm gã. Áp lực của nó khiến đầu gã vẹo về một bên, máu văng tung tóe trên đường. Gã còn chưa kịp phản ứng thì thứ đó đã lao tới khuôn mặt gã lần nữa. Thêm một cú thứ ba, và lần này thì gã khuỵu xuống. Đầu óc gã quay cuồng, mắt nhắm lại và tay thõng xuống.
Kẻ tấn công lật gã lại, ấn gã xuống khi gã đang quằn quại trong đau đớn. Ý thức của gã hoàn toàn biến mất sau cú đánh thứ tư. Gã chẳng biết chuyện gì xảy ra sau đó nữa.