Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
68

❊ ❊ ❊

Đây là lần thứ hai Eddie tới dinh thự Hardman trong ba ngày. Hắn đã tới nhà Jade trước, nhưng khi thấy rằng chẳng có ai ở đó, hắn tự hỏi liệu cô ta có đang ở đây hay không. Mẹ hắn nói rằng gần đây cô ta đã dành rất nhiều thời gian ở nơi này.

Biết rằng Kathleen đang làm việc tại Posh Gloss, hắn dùng chìa khóa riêng để mở cửa. Đúng như dự đoán, Jade đang ở trong bếp khi hắn bước vào. Chỉ liếc qua hắn cũng biết rằng cô ta đang sợ hãi. Hắn thô bạo nắm lấy tay Jade khi cô ta lùi xa khỏi mình.

“Anh mới nhận được một cuộc gọi từ Alex,” hắn bảo cô ta. “Em đang chơi trò gì vậy?”

“Ý anh là sao?” Giọng cô ta run lên.

“Em đã tố cáo việc hắn cưỡng bức mình! Có chuyện gì vậy hả?”

“Em không hề làm vậy!”

“Đừng sỉ nhục trí tuệ của anh!” Hắn bước về phía cô, tay giơ lên. “Hắn bảo anh là em đang có thai!”

“Hắn nói dối! Xin đừng đánh em!”

Jade hét to đến mức khiến Eddie cứng người lại. Hình ảnh của mẹ hắn chợt ùa về và hắn hạ tay xuống ngay lập tức. Hắn chưa từng đánh phụ nữ và hắn sẽ không bắt đầu vào lúc này. Nhưng Jade đã khiến hắn vô cùng tức giận. Hắn không bao giờ biết liệu cô ta đang nói thật hay nói dối. Cô ta đã trở nên hết sức lão luyện trong việc lừa gạt người khác.

“Em chẳng làm gì hết,” cô ta bật khóc.

Eddie đứng tựa vào bàn và nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù đã nghĩ nát cả óc, hắn vẫn không thể hiểu được tại sao Jade lại muốn sống ở đây. Chà, có một lý do, và rõ ràng là nó có tác động rất lớn. Kathleen.

“Anh đã bảo em từ tuần trước là hãy dừng lại rồi.” Hắn quay sang em gái mình. “Em cần phải dừng chuyện mình đang làm lại… Em sẽ khiến mọi thứ bại lộ. Khi đó anh sẽ không thể bảo vệ em được nữa.”

“Em không cần được bảo vệ.” Jade chỉ vào ngực mình. “Em có thể tự lo cho bản thân. Em đã và sẽ luôn như vậy.”

“Không, em đâu có làm được! Hãy nhìn cái mớ hỗn độn mà em đã làm với cuộc đời mình mà xem. Em đã đóng vai nạn nhân quá đủ rồi. Đã đến lúc thức tỉnh để nhận ra những gì mình đã làm, tìm kiếm sự giúp đỡ và chăm sóc cho Megan. Con bé đâu rồi? Nó đang ở trường sao?”

Jade nhún vai.

“Em không nói chuyện với con bé sao?”

“Nó đã nhắn tin cho em. Nó đang ở chỗ Freya.”

“Như vậy có hợp lý không? Lorna đã có đủ thứ để phải lo lắng rồi.”

“Freya cần Megan.”

“Megan cần em!” Eddie nắm lấy vai cô ta. “Con bé cần một người mẹ có thể che chở cho mình. Em có muốn nó có được một mối quan hệ ổn định với em, cũng như với đám đàn ông, để chúng sẽ không lợi dụng con bé chứ?”

“Có, em muốn.” Jade bật khóc. “Nhưng em không biết phải làm sao để trở thành một người mẹ tốt.”

Eddie ôm em gái vào lòng và cô ta khóc nức nở. Jade thật vô trách nhiệm, nhưng đó không hoàn toàn là lỗi của cô ta. Jade chưa bao giờ có một người mẹ để làm hình mẫu hướng tới. Cô ta trở thành như ngày hôm nay là bởi cha của họ. Eddie ước gì mình đã có thể ngăn chặn ông ta và đám bạn của ông ta khi họ còn nhỏ. Nhưng lúc hắn phát hiện ra chuyện đang xảy ra thì đã quá muộn.

“Anh yêu em, Jade ạ,” hắn thì thầm dưới làn tóc cô ta. “Nhưng em cần phải bình tĩnh lại.”

Hắn cảm thấy cô ta đang gật đầu trên ngực mình.

“Em hứa chứ?”

“Em hứa,” cô ta sụt sùi.

Eddie rời khỏi căn nhà. Điện thoại đổ chuông khi hắn bước vào xe. Đó là Trudy.

“Sáng nay anh có gặp Leon không?”

“Không, sao vậy?” Eddie hỏi lại.

“Tối qua anh ấy không về nhà. Em cảm thấy lo cho anh ấy sau ngần đó vụ giết người, Ed ạ.”

“Anh sẽ kiểm tra và báo lại cho em sau.”

Eddie chửi thề sau khi ngắt máy. Từ khi nào mà hắn phải trông chừng hai đứa em của mình như vậy chứ? Giờ hắn như đã trở thành phụ huynh của Leon và Jade vậy. Dù vậy, việc Leon mất tích vẫn khiến hắn vô cùng lo lắng.

Hắn thử gọi cho em trai, nhưng không thấy trả lời. Có một nơi mà Trudy hẳn đã không thử. Hắn tìm số của Clara và gọi cho cô ta.

Nhưng cô ta cũng chẳng biết gì về em trai hắn.

Leon đang ở đâu cơ chứ?

***

Grace ngồi đối diện với Kyle Fisher trong phòng thẩm vấn. Hắn đang cố kìm nước mắt, bên mắt phải có một vết bầm lớn.

“Cậu có gì muốn nói với tôi sao, Kyle?” Cô nói. “Nó có liên quan tới Elliott Woodman không?”

Kyle cắn môi rồi gật đầu. “Đáng ra nó đã không chết. Chúng tôi chỉ được yêu cầu cho nó một trận để cảnh cáo.”

Grace cau mày. “Chúng tôi là ai?”

“Tôi sẽ không tiết lộ cái tên nào đâu.”

“Cũng được thôi. Cậu có thích món đồ quà vặt của mình không?”

Kyle vặn vẹo trên ghế, nhưng vẫn không nói gì.

“Chúng tôi đã thấy bốn người trên camera an ninh, sau khi các cậu mua thứ gì đó để ăn trên đường Victoria. Chúng tôi đã xác định được rằng Trent Gibson là một trong số đó. Có phải vậy không?” Grace nhướng mày với hắn.

Cuối cùng, Kyle gật đầu.

“Ai đã ra lệnh cho các cậu tấn công anh ta?”

Hắn lắc đầu trước câu hỏi. “Nói ra một cái là tôi chết ngay.”

Grace định bảo hắn rằng đây là Stoke-on-Trent chứ không phải khu East End của London, nhưng sau những gì đã chứng kiến trong vài ngày qua, cô quyết định im lặng. Cậu nhóc này đang sợ hãi. Cô cần phải giúp cậu ta bình tĩnh lại.

“Vậy đó là một trận đòn cảnh cáo.” Cô nói. “Cậu có biết rằng mục tiêu là Elliott Woodman không?”

“Không. Tôi thề là không. Tôi đã không thể cảnh báo Elliott. Đã quá muộn.”

“Đã có chuyện gì vậy?” Grace hỏi.

“Gibson đã quá thô bạo. Chúng tôi đã cố ngăn hắn lại, nhưng hắn cứ liên tục nện Elliott bằng cây gậy bóng chày.” Kyle nắm chặt tay lại và đấm xuống bàn. “Như thể hắn đã bị ma nhập. Vậy nên tối qua, tôi đã bảo hắn rằng tôi sẽ không làm thêm bất cứ việc nào nữa. Hắn đã tặng tôi thứ này vì điều đó.” Hắn chỉ vào vết bầm trên mắt phải. “Tôi sẽ không ngồi tù vì hắn đâu. Tôi có dính líu trong chuyện này, nhưng tôi không phải kẻ giết người. Elliott là bạn tôi. Tôi đã cố ngăn hắn lại!”

“Cậu vẫn đang dính líu đến nó.” Grace rướn người về phía trước. Những giọt nước mắt của hắn rơi lã chã. Hắn vẫn còn là một thằng nhóc, phải đối mặt với những thứ vượt quá tầm kiểm soát. Nhưng hắn vẫn sẽ phải trả giá cho những hành động của mình. Hắn đã có thể bỏ đi. Hắn đã có thể chối tội. Nhưng cuối cùng thì áp lực từ xã hội đã chiến thắng.

“Các cậu được trả bao nhiêu?” Cô tiếp tục hỏi.

“Một trăm bảng mỗi người.”

“Cậu và…”

Hắn vẫn không nói gì.

“Cậu định sẽ vào tù vì tội sát hại Elliott sao?” Grace không thể giấu nổi sự khinh bỉ trong giọng của mình.

“Chẳng ai nói đến việc giết người cả. Bọn tôi chỉ định cho nó một trận thôi!”

“Ai đã đưa tiền cho Trent?” Grace hỏi.

“Không ai cả.” Kyle lắc đầu. “Hắn đã trả cho chúng tôi.”

Grace không chắc liệu hắn có đang nói thật hay không. Những điều cô học được về nhà Steele trong mấy ngày qua khiến cô tin rằng họ có liên quan. Cô biết Kyle đang sợ gì đó – hoặc ai đó. Cô rút cuốn sổ tay ra và lật tới một trang trắng.

“Các cậu đã nhận tiền bằng cách nào? Khoản tiền công vì đã cho Elliott một trận đó.”

“Gibson đã đưa nó cho chúng tôi. Tôi vẫn chưa động đến nó. Nó ở trong phòng ngủ của tôi.” Hắn ngước lên, thoáng chốc trở lại hình ảnh của một cậu bé biết rằng giờ mình đã chẳng còn đường lùi. “Tôi ước gì mình đã không tham gia. Tôi gặp ác mộng khi nghĩ về cái đầu của nó sau trận đòn.”

“Một chàng trai trẻ vô tội đã bị sát hại. Tôi hy vọng những hình ảnh đó sẽ đi theo cậu suốt đời.” Grace gây áp lực lên hắn, một phần chiến lược để khiến hắn suy sụp và tiết lộ cho cô về những kẻ còn lại. “Tôi thật không thể tưởng tượng nổi làm sao cậu có thể làm điều đó với bạn mình. Cậu đúng là một kẻ vô đạo đức.”

“Tôi đã sợ hãi!”

“Điều cậu làm sau đó còn đáng sợ hơn nhiều. Đồng bọn của cậu là ai hả Kyle?” Cô chỉ vào tấm ảnh chụp bốn người bọn chúng. “Hai tên còn lại là ai?”

Kyle không nói gì.

“Nói cho tôi biết chúng là ai!”

Giọng của Kyle như vỡ vụn khi hắn lên tiếng. “Craig Dellaway và Robert Stockton.”

Grace ghi lại hai cái tên đó. Cô để Kyle ngồi lại một lúc trước khi bắt đầu thu dọn giấy tờ, báo hiệu rằng buổi thẩm vấn đã kết thúc.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.