Nơi này có kích thước thật vừa vặn để chèn ép bất cứ ai bước vào trong. Căn phòng có một bàn làm việc và máy tính, một tủ đựng tài liệu với giấy tờ chất đống trên nóc và một chiếc trường kỷ bẹp dúm được kê dưới ô cửa sổ kính mờ đục. Leon và Jade ngồi xuống đó, còn Eddie thì ngồi yên sau bàn.
Grace hắng giọng khi thấy cả ba người đang nhìn mình, lại một lần nữa chờ đợi cô lên tiếng trước. Bầu không khí thật nặng nề, nhưng cô muốn cho họ biết rằng cuộc gặp này là để nói về Josh Parker, và chỉ có vậy.
“Đầu tiên, hãy nói cho rõ ràng trước đã,” cô bắt đầu. “Lý do khiến tôi quay lại là chuyện riêng của tôi. Tôi rất tiếc về việc cha mấy người đã qua đời, nhưng tôi đến đây với tư cách là một cảnh sát của Staffordshire.”
“Làm như bọn này quan tâm đến chuyện tại sao cô lại tới đây lắm vậy.” Eddie gắt. “Cô có thèm bận tâm chút nào khi cha bọn này bị sát hại đâu.”
“Tôi nghĩ là đúng vậy đấy,” cô cắt ngang bằng giọng điệu kiên định, trước khi chuyển sang vấn đề chính. “Ở đây có người đứng đầu không, hay quyền lực được chia đều?”
“Đây là công việc gia đình,” hắn nói. “Leon, cùng với Josh, quản lý phòng tập và câu lạc bộ quyền Anh. Jade cùng mẹ chúng tôi điều hành Posh Gloss, còn tôi giám sát vấn đề tài chính và các hoạt động hằng ngày nói chung. Đã có ai báo cho Christa, vợ Josh chưa?”
Grace gật đầu. “Chúng tôi sẽ cần cô ấy xác định danh tính của thi thể. Anh có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra vào giờ đóng cửa tối qua được không?”
“Josh làm việc cùng với hai huấn luyện viên cho đến khi phòng tập đóng cửa lúc mười giờ tối. Cậu ấy thường ở lại trễ để tự tập luyện một mình, nên tôi đoán là cậu ấy đã ở trong tòa nhà khoảng một giờ.”
“Nhân viên của anh ở lại làm việc một mình ư?” Grace cau mày. “Anh có từng nghe tới chính sách dành cho người lao động đơn độc chưa?”
“Cô có trông thấy kích cỡ của Josh Parker không?” Eddie chế giễu và chỉ tay vào bức ảnh được treo trên tường đằng sau họ.
Grace quay lại và nhìn vào bức ảnh mới được chụp gần đây của Eddie, cánh tay hắn ôm quanh người-có-thể-là-nạn-nhân, một gã có thân hình rắn chắc như bức tường gạch. Qua bức ảnh, cô nhận ra ngay đây là một trong những kẻ mà cô đã gặp ở quán Thế giới Gia vị hôm đi ăn tối cùng đội của mình hồi tháng trước. Parker có làn da rám nắng và mái tóc cạo sát, nụ cười rộng ngoác của gã làm lộ ra chiếc răng bọc vàng. Gã mặc chiếc áo phông đen bó sát rõ ràng là quá chật, khiến mọi đường nét của thân hình đều lộ ra và Grace phải thừa nhận rằng chúng rất ấn tượng. Cô chợt nghĩ về một nhân vật hoạt hình khi để ý thấy chiếc cằm vuông của gã. Và không, cô sẽ không muốn gây chuyện với gã này chút nào. Kẻ đã giết Josh hẳn phải vô cùng can đảm. Cứ thử tưởng tượng nếu mọi việc không diễn ra như đã định mà xem.
“Kẻ đã làm chuyện này chắc chắn đã tấn công bất ngờ,” Eddie nói thêm. “Và nó xảy ra bên ngoài tòa nhà, vậy nên đừng có lên giọng với cái chính sách dành cho người lao động đơn độc đó nữa đi. Chúng tôi quan tâm tới nhân viên của mình. Chúng tôi luôn quan tâm tới những thứ thuộc về mình.”
Cô khẽ nhún vai, cố không để lộ chuyện mình đang cảm thấy bị đe dọa tới mức nào.
“Vậy anh Parker là người cuối cùng rời khỏi tòa nhà?” Grace bắt đầu hỏi lần nữa.
“Chúng tôi không giết anh ấy, nếu đó là những gì cô đang cố ám chỉ,” Leon gần như đang gầm gừ với cô.
“Có phải Josh là người ở lại sau cùng không?” Grace nhắc lại, phớt lờ sự mỉa mai của hắn.
“Tôi nghĩ vậy,” Eddie đáp.
“Chúng tôi cần mọi đoạn băng an ninh mà anh có, cả bên trong cũng như bên ngoài.”
“Chúng tôi có camera bao quát toàn bộ khu vực lễ tân, nhưng ở trong phòng tập thì không.” Eddie bước đến bên một thiết bị, tháo đĩa CD ra và đưa nó cho Grace. “Và ở bên ngoài thì chúng tôi có camera ở mỗi góc của tòa nhà, nhưng chúng không bao quát hết được toàn bộ bãi đậu xe ở đằng sau.”
Grace nhướng mày. Mọi thứ có vẻ mới thuận tiện làm sao. Và nếu nghi phạm của họ biết điều này, kẻ đó hẳn cũng biết nên ra tay ở nơi nào để tối thiểu hóa nguy cơ bị nhìn thấy.
“Anh có nhắc đến sổ lễ tân,” cô nói. “Anh có thể cho tôi xem danh sách những người đã ở đây tối qua, trong khoảng… Xem nào, từ sáu giờ tối trở đi được không? Nhân viên, khách hàng và cả khách vãng lai, cảm ơn.”
Eddie rướn người về phía trước. “Phải có cả trăm người đã ở đây trong khoảng thời gian đó. Đó là khi chúng tôi bận rộn nhất.”
Leon khẽ huýt sáo. “Sẽ có nhiều người phải thẩm vấn lắm đấy.” Hắn khoanh tay lại và nhìn chằm chằm vào Grace.
Đúng như cô đã nhận xét trong lần đầu tiên họ gặp nhau hồi tháng trước, Leon trông giống Eddie đến mức người ta có thể nghĩ họ là anh em sinh đôi. Nếu không có vết sẹo mờ dài khoảng hai inch nằm dưới mắt phải, họ hoàn toàn ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm cho nhau.
Cô có cảm giác rằng trong những ngày tới mình sẽ phải tìm hiểu về họ bằng mọi giá. Khi cuộc điều tra đã vào guồng, họ hẳn sẽ phát ốm khi suốt ngày cứ phải nhìn thấy cô cũng như những thành viên khác trong đội, những người mà hẳn giờ đã có mặt ở đây rồi.
Grace một lần nữa phớt lờ Leon, chuyển sang nhìn Jade, người đến lúc này vẫn chưa nói dù chỉ một lời. Cô ta đang khóc, khẽ nức nở và nước mắt rơi xuống như mưa.
“Cô ổn chứ?” Cô hỏi.
Jade gật đầu. “Chuyện này thật quá sốc, chỉ vậy thôi. Tôi mới nói chuyện với anh ấy hôm thứ Hai. Thật không thể tin nổi.” Cô ta hỉ mũi một cái thật mạnh.
“Mấy người rời khỏi đây lúc mấy giờ?” Grace liếc mắt nhìn lần lượt từng người.
“Sáu rưỡi,” Eddie nói.
“Anh về thẳng nhà chứ?”
“Phải. Con trai tôi có thể làm chứng. Tôi đã đưa thằng bé đến lớp học đá bóng lúc bảy giờ.”
“Hôm qua tôi không ở đây,” Jade nói.
Grace nhìn Leon. “Còn anh thì sao?” Cô nhận ra rằng hắn chẳng hề có ý hợp tác.
“Tôi nghĩ là khoảng tám giờ.”
“Tôi nghĩ là mình cần thông tin cụ thể hơn.” Giọng Grace cũng trở nên cộc lốc y chang hắn.
Leon thở dài. “Khoảng tám giờ mười.”
Grace gật đầu rồi quay lại với Eddie. “Tôi được nghe kể rằng Josh là cánh tay phải của anh?”
Ánh mắt của Eddie khiến cô giật mình trong thoáng chốc và mắt trái của cô giật giật dưới áp lực của nó. Nhưng cô không muốn nhìn đi chỗ khác. Cô muốn xem xem liệu sự đau buồn có phải là cảm xúc duy nhất của hắn hay không. Cô quan sát tất cả một lượt để đánh giá xem cảm xúc của họ là thật hay chỉ là một vở diễn dành cho cô.
Eddie nuốt nước bọt. “Cậu ấy là người bạn tốt nhất của tôi. Chúng tôi đã quen nhau từ thời trung học.”
“Tôi cho rằng cả ba người đều biết rất rõ về anh ta?” Grace nhìn những người còn lại.
“Phải,” Jade nói trước khi hỉ mũi một cái thật to.
“Có khi cô cũng biết anh ấy đấy,” Leon chế nhạo.
“Tôi có học cùng trường với mấy người đâu. Có thì tôi đã nhớ rồi.” Đỏ mặt vì lời ám chỉ, Grace lại nhìn vào cuốn sổ ghi chép của mình. “Liệu mấy người có biết ai có thể muốn hại Josh không?” Câu hỏi của cô không hướng cụ thể vào ai.
“Chắc phải cỡ một nửa dân số của Stoke đều từng có lúc muốn làm vậy,” Leon khoanh tay lại. “Nhưng sẽ chẳng kẻ nào muốn đụng vào anh ấy nếu chúng thấy anh ấy trước khi bị nướng chín.”
“Leon!” Jade càng khóc to hơn.
“Xin lỗi.” Leon tỏ vẻ hối lỗi bằng cách cúi đầu xuống trong giây lát. “Dù sao thì cũng thật khốn nạn. Thật khó có thể chấp nhận rằng chúng ta đã mất anh ấy.”
Căn phòng lại một lần chìm trong im lặng khi họ nhớ về người bạn của mình. Grace tranh thủ cơ hội đó để lấy danh thiếp ra và đưa cho họ.
“Cái này là để hôm nào đi ăn bữa tối gia đình ấm cúng hả?” Leon rút một cái từ tay cô.
“Tỏ ra tôn trọng chút đi, Leon,” Eddie cảnh báo.
“Em nghĩ là mình đã trao cho cô ta thứ đó quá đủ rồi,” Leon khoanh tay lại, “nên đừng có bảo em phải làm gì nữa.”
Ngạc nhiên vì kiểu mà những người đó nói về quan hệ giữa họ, Grace tuyệt vọng muốn tìm cách bỏ đi và quay lại với những người đồng nghiệp của mình. Nhưng cô vẫn còn chuyện phải nói.
“Tôi sẽ rất cảm kích nếu mấy người không nói với các đồng nghiệp của tôi về lý do mà chúng ta quen nhau.” Cô dừng lại một lúc. “Tôi nghĩ tốt nhất là chúng ta nên điều tra về vụ sát hại Josh mà không để điều gì cản trở.”
“Ma quen hơn quỷ lạ, kiểu kiểu đó hả?” Eddie nhếch mép. Leon và Jade đều định mở miệng nói, nhưng hắn giơ tay lên và lắc đầu.
“Tôi sẽ tìm hiểu xem ai là người phụ trách giám sát khu vực này và đề nghị họ cung cấp cho mấy người những tin tức mới nhất, trong khi chúng tôi tiếp tục tiến hành điều tra,” Grace nói thêm. “Chúng ta sẽ sớm liên lạc lại thôi.”
***
Vừa bước ra khỏi phòng, Grace đã lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cô cảm thấy ngạc nhiên vì họ đã chấp nhận lời đề nghị giữ kín danh tính của mình, thậm chí điều đó còn khiến cô tự hỏi tại sao. Cô đã nghĩ rằng họ sẽ xáo trộn mọi thứ, gây rắc rối cho cô ngay lập tức.
Dù cảm thấy mình đã bị dọa nạt trong suốt buổi gặp gỡ, một cảm giác thất vọng cực điểm vẫn chiếm lấy cô. Cô đã muốn được gặp những người đó suốt bao năm qua, bất chấp công việc của cô và điều tiếng của họ. Tận sâu bên trong, cô đã hy vọng rằng họ sẽ thân thiện với mình hơn. Trong một thế giới lý tưởng, hẳn cô đã có thể làm thân với họ, nhưng ngày hôm nay đã chỉ ra rằng điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
Dù sao thì cô cũng học được một điều. Qua cuộc gặp gỡ này, cô cảm nhận được rằng gia đình Steele đang lo lắng về một vấn đề gì đó. Grace đã thấy sự lúng túng giữa họ. Có phải họ đang cố dựng lên một sự đoàn kết không hề tồn tại? Hay việc gặp cô đã khiến họ cảm thấy khó chịu?
Cô quay lại chỗ Perry.
“Chúng tôi vừa mới lục lọi ngăn tủ để đồ của Parker,” anh ta bảo cô. “Trong đó có những thứ thông thường: đồ tập dự phòng, khăn tắm, giày thể thao và mấy hộp đạm tổng hợp. Nhưng chúng tôi cũng tìm thấy một túi da chứa đầy sex toy, bao cao su, dầu bôi trơn… Và cái này,” anh ta giơ ra một chiếc móc chìa khóa. Đính trên đó là một tấm thẻ hành lý, một chiếc chìa và một ổ khóa điện tử. Con số 171794 được viết trên tấm thẻ bằng bút đen.
“Ngoại tình ư?”
“Có thể.” Perry ngừng lại. “Vừa nãy hắn có ý gì?”
“Ai cơ?” Grace hỏi.
“Eddie. Khi hắn nói. Ái chà chà?”
“Tôi không biết,” cô trả lời, nhận ra rằng Nick đã quay lại. “Anh thì sao?”
Perry lắc đầu. “Tôi chỉ hỏi vậy thôi, bởi đó là một biểu hiện thật kỳ lạ.”
“Đúng vậy,” Grace nói nhanh. “Tôi sẽ đi cập nhật tình hình từ Nick.” Cô bước đi, hy vọng anh ta không thấy rằng mặt cô vừa nóng bừng lên.