Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Grace quẹt đôi bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào quần khi Nick đánh xe lên vỉa hè để tìm chỗ đậu bên ngoài hiện trường vụ án. Tọa lạc trên phố Leek, cách trung tâm thành phố hai dặm, phòng tập Steele’s sở hữu một vị trí hết sức đắc địa. Từng là trường mẫu giáo, nó là khối nhà một tầng trải rộng trên diện tích một mẫu Anh, với bãi đậu xe nằm ở phía bên phải. Theo lời Sam, giấy phép đăng ký kinh doanh của nơi này cho biết nó đã được thuê bởi Eddie Steele từ năm 2006. Một tấm biểu ngữ lớn bằng vải được treo trên cái lan can ở cạnh cô. “Khổ học thành tài. Trọn gói mỗi tháng với giá chỉ bốn mươi bảng.” Cô chắc mẩm hôm nay nó sẽ chẳng thu hút được ai. Người ta quan tâm tới chuyện đã xảy ra ngoài bãi đậu xe hơn.

“Sẵn sàng chưa?” Nick hỏi cô.

Grace nhìn lại, không hề nhận ra rằng ông đã quan sát nãy giờ khi thấy cô cứ nhìn ra ngoài cửa sổ. “Tôi không nghĩ rằng mình có thể sẵn sàng cho việc này.”

“Bình tĩnh lại đi. Dù chúng nói gì, tôi cũng sẽ tìm ra cách xử lý.”

Cô gỡ dây an toàn và xuống xe, bước đến chỗ Điều tra viên Perry Wright, người đậu xe ngay phía trước họ. Grace đã trở nên thân thiết với Nick, nhưng với Perry thì không. Anh ta mới bước sang tuổi bốn mươi vào năm ngoái. Cô tìm hiểu được rằng anh ta đã kết hôn với Lisa được mười ba năm và ba tháng trước họ vừa chào đón đứa con đầu lòng, là Alfie. Giống như Nick, mái tóc vàng của anh ta được cạo sát đầu để che đậy việc nó đang mỏng dần. Allie Shenton nói rằng hoặc là anh ta sẽ thân thiện ngay từ đầu như thể đó là bản chất của anh ta, hoặc là anh ta sẽ trở nên xa cách – không chỉ bởi họ đã quen biết và làm việc cùng nhau suốt nhiều năm, mà còn bởi anh ta đã ứng tuyển vào vị trí Sĩ quan Điều tra, và Grace đã đánh bại anh ta để giành được nó.

Dù giờ vẫn đang là sáng sớm, mồ hôi đã ướt đẫm trên lưng cô. Cô đã rất băn khoăn liệu có nên mặc thêm áo khoác ngoài bộ đồng phục hay không. Trời vẫn còn quá ấm, nhưng cô cảm thấy thiếu nó thì không thể được coi là ăn mặc chỉnh tề, đặc biệt là để đi gặp người lạ. Những ký ức về lần gặp gỡ đầu tiên vẫn hiện rõ trước mắt cô.

Bên kia đường, một đám đông đang tụ tập trước dãy nhà. Khi quan sát kỹ hơn, ta có thể thấy ba chú chó đang kiên nhẫn ngồi dưới chân chủ; hẳn là buổi đi dạo sớm của chúng đã bị gián đoạn hoặc sẽ kéo dài. Hai người hàng xóm đứng trò chuyện với nhau trên ngưỡng cửa nhà mình, tay vẫn cầm cốc. Grace gần như có thể nghe thấy họ nói rằng, “Những chuyện như thế này không được xảy ra trước cửa nhà chúng ta.” Đó là điều mà cô vẫn thường xuyên được nghe, như thể không ai được phép mang những thứ xấu xa đến gần khu phố của họ vậy.

Gót giày của cô gõ nhịp trên vỉa hè khi cô im lặng bước theo Nick và Perry hướng về phía cổng. Hiện trường án mạng đã được quây kín bởi dải băng bảo vệ, khắp nơi đều có người đang làm việc. Một viên cảnh sát đứng bảo vệ hiện trường, ghi lại tên của những người ra vào, kiểm tra giấy tờ và chỉ cho họ biết phải tới đâu. Có vài sĩ quan mặc đồng phục mang theo sổ ghi chép, và cô thấy một người đang tìm cách phân luồng giao thông khi các phương tiện cố gắng lách qua hàng dài xe cảnh sát đang đậu lộn xộn bên kia đường.

Ngay trước mặt họ, cô có thể thấy một chiếc xe nhỏ với logo của tờ báo địa phương gắn bên hông và tự hỏi không biết họ có thuộc loại thân thiện hay không. Cô vẫn thường tự hào về việc giữ được quan hệ tốt với cánh báo chí hồi còn ở Salford.

Cô, Nick và Perry lần lượt giơ thẻ cảnh sát ra. Dải băng bảo vệ hiện trường được nâng lên và họ chui qua nó. Rồi họ mặc đồ bảo hộ, đeo găng tay cao su và bọc giày lại. Dù khá mảnh khảnh và săn chắc, thậm chí có cả múi bụng, nhưng bộ đồ này vẫn khiến Grace cảm thấy mình cứ như một chú người tuyết được đắp vội.

Cô buộc mái tóc đen dài của mình bằng một sợi thun và đeo mặt nạ quanh cổ. Khi được đeo lên, nó sẽ giấu đi đôi môi gần như đã quên mất một nụ cười rạng rỡ là thế nào, nhưng đôi mắt của cô thì vẫn lộ rõ. Grace biết rằng ta có thể chỉ ra được rất nhiều điều chỉ bằng cách nhìn vào đôi mắt của một người. Cô có đôi mắt to màu nâu, với hàng mi dài được tô điểm bởi mascara và lông mày đậm. Chúng là những đặc điểm tuyệt vời nhất của cô – khi cô hạnh phúc. Còn bây giờ, đôi mắt cô lờ đờ liếc nhìn xung quanh, cố gắng nắm bắt mọi thứ.

Khi Nick rời đi để nói chuyện với một sĩ quan mặc đồng phục, Grace hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu và bước về phía trước. Một chiếc lều trắng đã được dựng lên tại vị trí của thi thể. Các nhân viên pháp y đã có mặt cũng mặc đồ bảo hộ và mang giày giống họ.

“Những vụ tấn công bằng a-xít có thường xảy ra ở Stoke không?” Grace hỏi Perry khi họ đang đi.

“Không hề. Tôi nghĩ vụ cuối cùng đã xảy ra từ vài năm trước rồi.”

“Và một gã ở phòng tập đã gọi cho cảnh sát, phải vậy không?”

Perry hất đầu về phía một gã khoảng ngoài hai mươi mặc bộ đồ thể thao màu đỏ ở đầu kia của bãi đậu xe. Anh ta đang cung cấp lời khai cho các Điều tra viên, nói liên mồm và thậm chí còn vung vẩy tay.

“Trent Gibson. Đó là người đầu tiên gọi báo án. Phòng tập mở cửa lúc bảy giờ và cậu ta đã tìm thấy thi thể ngoài bãi đậu xe trước đó mười phút.” Perry chỉ vào chiếc BMW màu đen mà một nhân viên pháp y đang đi tới. “Đó là xe của Parker. Không hiểu sao nó vẫn chưa bị đốt ra tro để thủ tiêu chứng cứ. Thật chẳng hợp lý chút nào.”

“Chà, có vẻ như vụ này được thực hiện với mục đích để cho người ta thấy, chứ không phải là để giấu đi.” Grace quay lại sau khi đã nhìn Gibson một lượt. “Tôi biết chúng ta không thể xác định chính xác nhân dạng trước khi tiến hành khám nghiệm, nhưng có lẽ hung thủ của chúng ta nghĩ rằng nó sẽ giúp chúng ta chứng minh được danh tính của nạn nhân nhanh hơn chăng?”

Họ bước đến lối vào lều và Grace vào trong, sau khi đã chụp mặt nạ lên. Cô vẫn đặt tay lên miệng, cố ngăn cảm giác lợm giọng khi nhìn xuống khuôn mặt và bàn tay cháy đen của nạn nhân. Gã mặc đồ tập thể hình, quần đùi và áo phông cộc tay bởi thời tiết ấm áp bất thường gần đây. Những giọt chất lỏng bắn ra khiến chúng thủng lỗ chỗ.

Có một vài người đứng rải rác quanh hiện trường. Một nhiếp ảnh gia pháp y đang bấm máy bên cạnh một người đang cúi lom khom xuống cạnh thi thể. Tư thế đó khiến Grace không thể thấy rõ, nhưng cô đoán là anh ta cao và khoảng ngoài bốn mươi tuổi. Anh ta đẩy kính lên và mỉm cười với cô.

“Dave Barnett, chuyên viên Điều tra hiện trường, như cách người ta vẫn thường gọi.”

“Grace Allendale.” Cô mỉm cười đáp lại, dù rằng anh ta chẳng thể thấy được nó đằng sau lớp mặt nạ của cô. “Sĩ quan Điều tra.”

“Vâng, tôi biết. Trách nhiệm nặng nề thật đấy. Nhưng dù sao cũng rất vui được gặp cô.”

“Anh đã ước lượng được thời gian tử vong chưa?” Grace cúi xuống, vừa ghê sợ nhưng đồng thời cũng cảm thấy bị thu hút bởi thi thể. Bất chấp ngành nghề của mình, cô vẫn chưa bao giờ ngừng ngạc nhiên về những gì con người có thể gây ra cho đồng loại.

“Tôi có thể nói rằng thời điểm tử vong là trong khoảng từ mười giờ tới nửa đêm hôm qua. Gương mặt giờ chỉ còn là một đống bầy nhầy, nhưng nạn nhân có một số hình xăm khá đặc biệt trên bắp tay. Đó là ngày tháng và hai cái tên. Caleb và Mia.” Dave chỉ vào thi thể.

Perry húng hắng sau chiếc mặt nạ và Grace cố giấu một nụ cười. Cô cảm thấy thích Dave Barnett.

“Tôi vẫn chưa kết luận được về nguyên nhân tử vong, dù trông thì có vẻ nó khá rõ ràng.” Dave tiếp tục chỉ. “Nhưng cũng có một vết đâm ở trước ngực, giống như kẻ nào đó muốn chắc chắn nạn nhân phải chết.”

***

Sau khi để các nhân viên khám nghiệm hiện trường tiếp tục công việc của họ, Grace cởi bỏ mặt nạ cũng như bộ đồ bảo hộ bên ngoài chiếc lều. Khi đang làm việc đó, cô trông thấy một người đàn ông đang vẫy tay để thu hút sự chú ý của họ. Một chiếc cặp da lớn đủ để đựng tài liệu hoặc máy tính xách tay được đeo trên vai anh ta.

“À, lại nói chuyện với Simon nào. Phóng viên địa phương.” Perry xếp món đồ bảo hộ cuối cùng của mình vào túi đựng bằng chứng. “Anh lảng vảng quanh đây làm gì?” Anh ta hỏi khi cùng Grace bước đến chỗ tay phóng viên.

“Tôi tự hỏi liệu anh có gì cho tôi hay không?” Người đàn ông đáp, đưa tay lên vuốt mái tóc ngắn màu vàng rối bù của mình khi bắt gặp ánh mắt của Grace. Khi nhìn gần hơn, anh ta gợi cô nhớ về Calum Best, một ngôi sao truyền hình. Kiểu người táo tợn, thích cợt nhả mà hẳn sẽ chẳng ai ngạc nhiên khi thấy họ xổ ra một tràng bô lô ba la hoặc nhảy nhót quanh ống khói trên nóc nhà. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay với cà vạt màu xanh hải quân cùng màu với quần.

Perry lắc đầu. “Vẫn chưa.” Rồi Perry quay sang Grace. “Đây là Simon Cole huyền thoại, phóng viên hình sự có thâm niên nhất của tờ Stoke News.”

Simon cười và đưa tay ra, cô bắt tay anh ta. “Rất vui được gặp cô.”

“Tôi cũng vậy.”

“Đã xác định chắc chắn rằng đó là Josh Parker chưa?” Anh ta hỏi, nhìn một lượt hai người họ.

“Anh lấy cái tên đó từ đâu?” Perry nheo mắt lại.

“Trên phố.” Simon hạ giọng và cười toe. “Có thật không? Có thể nói tôi biết được không?”

Grace lắc đầu.

“Vậy đã kết luận đó là một vụ giết người hay chưa?” Simon nhìn cô bằng ánh mắt nài nỉ.

“Chúng tôi vẫn đang xem xét mọi khả năng.” Grace đáp.

Perry khẽ nhếch mép.

“Vậy là không có gì cho tôi sao?” Simon liếc qua Perry.

“Không,” Perry đáp. “Anh sẽ là người đầu tiên biết tin khi chúng tôi xong việc, chắc chắn đấy.”

Simon thở dài. “Vậy có lẽ tôi sẽ ra ngoài và trò chuyện với người dân trong lúc đợi vậy.”

Grace thấy anh ta rời đi một cách hết sức miễn cưỡng. Cô đoán cái mũi chuyên đánh hơi tin tức của anh ta đang giật giật, nhưng anh ta vẫn hành xử thật dễ chịu, khác hẳn với vài gã phóng viên mà cô phải đối phó suốt nhiều năm qua.

“Chuyện với Natalie thế nào rồi?” Perry hỏi Simon. “Vẫn tệ hại hả?”

“Cô ta bòn rút của tôi từng xu một.” Simon đảo mắt. “Sẽ thật khó xử nếu chúng tôi có nhiều tiền.”

“Anh ta bị một cô người mẫu trẻ điều khiển.” Perry giải thích cho Grace.

“Anh nói như thể tôi là một chiếc xe hơi vậy,” Simon phản đối.

“Cô ả chỉ coi anh ta như mớ giẻ rách.” Perry bồi thêm.

“Tôi biết, tôi biết.” Simon gật đầu. “Chỉ tại tôi không thể ngừng tử tế được.”

Grace thấy đôi mắt anh ta mới buồn làm sao khi chúng nheo lại. Quá mức chân thành, điều mà cô không được thấy thường xuyên.

“Tốt hơn là tôi nên đi làm việc của mình.” Simon chỉ vào đám đông ở bên kia đường.

Grace để ý thấy mặt Simon hơi đỏ và cô dành cho anh ta một nụ cười ngại ngùng. Khi anh ta đã đi khỏi, cô quay lại với Perry. “Vậy là, hình xăm và chiếc xe khiến tôi khá chắc chắn rằng nạn nhân của chúng ta là Josh Parker, nhưng chúng ta sẽ không được phép để lộ điều này trước khi xác định danh tính một cách chính xác. Nick đã thông báo cho vợ gã, dù rằng cô ta vẫn chưa thể thấy cái xác. Giờ hãy kiểm tra băng ghi hình từ camera an ninh và…” Grace ngừng lại khi nhận ra rằng anh ta không hề lắng nghe. Đôi mắt anh ta đang nhìn qua vai cô.

Một cơn rùng mình chạy khắp người khi cô quay đầu lại theo hướng Perry đang nhìn. Đang bước về phía họ là hai gã đàn ông và một người phụ nữ. Cô nhận ra đó là hai gã đã có mặt tại quán Thế giới Gia vị hồi tháng trước.

Người phụ nữ có tóc và da cùng màu với Grace. Và, cũng giống như Grace, cô ta có đôi chân dài và thân hình săn chắc.

“Ái chà chà.” Eddie Steele là người lên tiếng trước tiên, hắn tháo kính râm ra.

Grace nuốt nước bọt. Cô đang đối mặt trực tiếp với những người anh em cùng cha khác mẹ của mình.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.