Khi đó
Cô không thể tin được là mình vừa được tặng một con búp bê. Cha cô về nhà, cười nói vui vẻ và đưa nó cho cô.
“Chúc mừng sinh nhật, nhãi con,” lão nói.
Con Barbie của riêng cô. Cô không có nhiều đồ chơi, vậy nên nó khiến cô hết sức vui mừng. Cô vòng tay quanh ngực cha và siết chặt lấy lão. “Cảm ơn cha!”
Cô không thể đợi đến khi được mang Moonlight Rose tới trường. Cuối cùng cô cũng có thể chơi cùng các bạn, dù cô biết có vài đứa thà chết còn hơn là phải chơi búp bê thêm nữa, nhưng cô chẳng quan tâm tới chuyện đó.
Cô chơi cùng nó suốt dịp cuối tuần. Cô không bao giờ để nó rời khỏi tầm mắt. Cô thậm chí còn ôm nó ngủ vào tối thứ Bảy. Cô dành vô số thời gian để trò chuyện cùng nó, kể lể mọi thứ về trường học, bạn bè và việc họ đã vui vẻ bên nhau thế nào.
Cô chẳng hề được tổ chức tiệc sinh nhật, không giống như phần lớn bạn bè ở tuổi lên mười. Nhưng cô cũng chẳng lấy đó làm phiền. Con búp bê đã mang lại cho cô quá đủ hạnh phúc. Cô đã muốn một con từ rất lâu rồi.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi vào tối Chủ nhật. Cô đang cuộn mình trong chăn thì chợt choàng tỉnh khi nghe thấy tiếng hét của cha. Rồi đột nhiên cánh cửa phòng ngủ mở toang và lão ta đứng ở ngay ngưỡng cửa.
“Mày,” lão ta chỉ vào cô. “Mày là một con nhóc nghịch ngợm.”
“Không, cha ơi, không có mà.” Cô ngồi dậy và con búp bê rớt xuống sàn. Cô thấy lão dõi mắt nhìn theo nó và biết chuyện gì sắp xảy ra. Cô đưa tay ra, nhưng lão ta gạt tay cô ra và túm lấy nó.
“Thứ này quan trọng hơn ông già mày sao?” Lão ta dí mặt sát xuống mặt cô.
“Không, cha ơi. Con yêu cha rất nhiều.” Theo bản năng, cô vòng tay qua cổ và ôm lấy lão ta.
Lão đẩy cô ra, loạng choạng lui lại. Rồi lão ta cười, siết chặt con búp bê bằng một tay và rứt đầu nó ra.
“Đừng mà, cha ơi, đừng mà,” cô khóc. Cô không thể làm gì được, cô biết lão không thích bị cãi lại. Nước mắt cô cứ thế tuôn ra, dù lão ta ghét phải thấy cô khóc. Lão ta nói cô thật yếu đuối khi rơi nước mắt.
Phần tay và chân của con búp bê theo sau đó; lão ta rứt chúng ra chỉ trong chớp mắt. Rồi lão quẳng phần thân xuống sàn.
Trái tim của cô vỡ vụn. Tất cả những gì cô muốn là có thể hòa nhập với các bạn cùng trường và có thứ gì đó để tự hào về.
Nước mắt cô vẫn ứa ra theo từng tiếng nức nở. Cô cố nín lại, nhưng không thể. Cô biết sẽ có chuyện gì xảy ra nếu cứ tiếp tục như vậy. Nhưng nó vẫn cứ chảy ra. Làm sao mà lão ta có thể tàn nhẫn như vậy cơ chứ?
“Ngừng rên rỉ đi.” Lão đứng trước mặt cô, cơn giận bùng lên.
“X-xin lỗi,” cô nức nở.
Nhưng như vậy là chưa đủ. Lão hất tấm chăn ra khỏi giường và túm lấy tay cô. Lão ta kéo cô xuống dưới tầng, bất chấp sự chống cự của cô. Cô bắt đầu gào lên.
“Không, cha ơi, đừng mà!” Cô giãy giụa khi lão ta túm lấy eo và lôi cô ra khỏi nhà. Phía dưới cầu thang, mẹ đang ngồi ủ rũ. Bà đứng dậy và lao về phía họ.
“Để con bé yên,” bà khóc nức nở, túm lấy tay cô.
George vung tay vào mặt mẹ cô khiến bà vấp ngã, đập mạnh người vào tường.
Cô cố bám vào những món đồ trong nhà, vào khung cửa hay bất cứ thứ gì khi lão ta kéo cô ra vườn. “Đừng mà! Con hứa sẽ ngoan mà!”
Lão kéo cô đến chỗ cái garage bê tông mà lão ta dùng làm kho chứa đồ. Lão mở cửa rồi đẩy cô vào trong.
“Không, cha ơi!” Cô giữ chặt lấy hông lão, nhưng lão ta chẳng buồn bận tâm.
“Mày là một con đĩ con xấc xược,” lão ta nói. “Mày cần một bài học thích đáng.”
“Con sẽ ngoan mà, cha ơi! Con hứa đấy!”
Bàn tay lão ta lướt qua mặt cô và cô gào khóc, đưa tay ôm lấy nó. Vậy là đủ thời gian để lão mở cánh cửa phía sau garage ra và đẩy cô vào căn phòng mà chẳng ai biết đến sự tồn tại của nó.
“Không! Làm ơn, bật đèn lên đi mà!” Cô gào khóc.
Nhưng cánh cửa đã đóng lại sau lưng cô và cô chìm trong bóng tối. Cô khóc, lảo đảo bước đến góc phòng và trèo lên chiếc giường đơn ẩm ướt. Trên đó thật lạnh. Răng cô bắt đầu đập vào nhau. Mặt cô đau nhói ở chỗ vừa bị đánh. Cô cảm thấy sợ hãi và đơn độc. Nhưng cô đã được an toàn, may mắn vì chỉ phải nhận một cái tát.
Cô kéo tấm chăn bẩn thỉu lên tận vai và gục mặt xuống gối khóc nức nở. Trời sẽ sớm sáng thôi và cô sẽ lại tới trường. Tránh xa khỏi lão. Nhưng cô vẫn sẽ không thể chơi cùng các bạn. Con búp bê của cô, Moonlight Rose yêu quý mới tinh mà hôm qua cô đã rất tự hào, đã bị xé nát. Kể cả khi cô có thể khâu nó lại, lão ta cũng sẽ không để cô giữ nó.
“Tôi ghét ông,” cô nức nở. “Tôi ghét ông. Tôi ghét ông. Tôi ghét ông.”