Clara Emery đã sững sờ khi nhận được công việc tại Posh Gloss.
Cô ta đã làm việc tại Powder & Puff ở Hanley trong nhiều năm, học hỏi về ngành này dưới tư cách một học viên rồi sau đó là một nhà thiết kế. Khi một công việc quản lý được bỏ ngỏ, cô ta đã cho rằng hiển nhiên mình sẽ nhận được nó, nhưng rồi con khốn Michelle mới là người được chọn. Cô ta đã hỏi ông chủ của họ, Roberto, về chuyện đó, nói rằng mình đã làm việc không biết mệt mỏi suốt nhiều năm và rằng lão nợ cô ta, nhưng tất cả những gì lão làm là bảo cô ta đi mà chăm sóc mấy bộ móng đi. Khi đó cô ta đã vô cùng căm ghét lão, nhưng thời buổi này kiếm việc không phải dễ và cô ta đành phải chấp nhận.
Khi nhận được lời đề nghị tại Posh Gloss, cô ta đã phải hết sức cố gắng kiềm chế khi thông báo điều đó. Roberto đã nghĩ rằng cô ta sẽ không bao giờ bỏ việc. Lão đã đề nghị tăng lương để giữ cô ta ở lại, nhưng cô ta hoàn toàn khước từ nó. Cô ta sẽ nhận được một khoản thù lao hậu hĩnh tại Posh Gloss, dù cho chỉ làm việc tại vị trí lễ tân, và Kathleen Steele đã nói rằng sẽ có cả những khoản thưởng thêm nữa. Không mất nhiều thời gian để cô ta nhận ra những khoản thưởng đó với mục đích gì. Kathleen muốn cô ta để mắt tới mọi người, báo cáo lại nếu cô ta thấy bất cứ hành vi chướng mắt nào hoặc bất cứ điều gì mà cô ta nghĩ rằng bà nên biết.
Clara gặp Trent Gibson không lâu sau đó, khi cô ta hai mươi sáu tuổi. Gã lớn hơn cô hai tuổi và khi đó đang qua lại với người khác, nhưng điều đó không ngăn cản họ gần như ngay lập tức tán tỉnh nhau. Cô ta đã chung đụng với gã khoảng một tuần sau đó. Gã có một sự quyến rũ của trai hư mà cô ta rất ngưỡng mộ, và gã rất được nhà Steele tín nhiệm. Sớm thôi, cô ta cũng sẽ như vậy.
Trong khoảng một năm nay, cô ta đã chia sẻ giường của mình với cả Leon và Trent. Cả hai đều biết về người kia, dù Clara một mực phủ nhận chuyện đó. Cô ta biết họ nghĩ rằng mình đang lợi dụng cô ta, nhưng thật ra cô ta mới là người lợi dụng họ. Khi cần thì cô ta cũng có thể hết sức ranh mãnh.
Cô ta cho rằng mình có rất nhiều điều phải cảm ơn Roberto. Cuộc đời của Clara đã thay đổi rất nhiều kể từ lúc lão coi thường cô ta, coi cô ta như một sự hiển nhiên, và lúc này cô yêu từng phút giây của nó. Sự nguy hiểm, niềm say mê, và cả tiền bạc. Không gì có thể biến chúng trở thành hiện thực, ngoại trừ việc đồng hành với gia đình Steele. Leon chỉ là một viên gạch lát trên con đường tới những điều tuyệt vời hơn. Mục tiêu thực sự mà cô ta nhắm đến là Eddie.
Cô ta với lấy điện thoại và gửi một tin nhắn.
Công việc đã hoàn thành.
***
Eddie chửi rủa ầm ĩ. Con khốn đần độn Clara sẽ phải nếm mùi đau khổ vì đã bép xép với cảnh sát. Hắn đã dặn cô ta phải tỏ ra hữu ích với họ, khiến họ hài lòng. Điều đó có nghĩa là không mở miệng ra, không làm dấy lên sự nghi ngờ.
Hắn đứng phắt dậy và khóa cửa văn phòng lại. Vì được cảnh báo từ sớm nên sáng nay hắn đã lục soát tủ đồ của Dale. Hắn đi tới chỗ két sắt ở góc phòng, thò tay ra sau và rút ra một túi nhựa. Trong đó là một chiếc điện thoại trả trước không thể theo dấu. Nó không phải là cái mà Dale thường dùng: Eddie đã thấy chiếc điện thoại thông minh của gã vô số lần và có cả số lưu trong máy của hắn. Cái này được giấu trong túi đựng đồ của Dale.
Biết rằng quá nguy hiểm khi để chiếc điện thoại ở đó, Eddie đã nhét nó vào trong túi. Hắn cần phải tống khứ nó càng sớm càng tốt.
Rồi hắn gọi cho Leon.
“Cậu đang ở đâu?”
“Ở nhà. Sao vậy?” Em trai hắn hỏi.
“Grace đang tới đó tìm cậu đấy.”
“Cô ta muốn gì chứ, cô ta có nói không?”
“Cô ta muốn biết cậu đã ở đâu tối qua, và cả anh nữa. Dale Chapman chết rồi.”
“Cái đ…”
“Nếu cậu có liên quan tới chuyện đó, anh sẽ bẻ gãy từng khúc xương trên người cậu.” Eddie đập mạnh tay xuống bàn. “Anh không muốn bọn cớm có mặt ở đây, khi mà chuyện của Josh vẫn còn chưa qua.”
“Nào, từ từ thôi, anh trai. Chuyện gì đã xảy ra với Dale?”
“Bị giã nát bét trên lối vào nhà hắn.”
“Mẹ nó chứ. Nhà hắn có camera không?”
Eddie chợt nhận ra rằng hắn không biết. Grace đã không nói, bởi hắn cứ chăm chăm lấn áp cô ta. “Anh không chắc. Nghe này, cô ta sẽ đến chỗ cậu sớm thôi. Hãy đảm bảo là cậu có bằng chứng ngoại phạm vững chắc.”
“Em chưa chuẩn bị gì cả! Giờ em phải tới chỗ Trudy trước cô ta.” Trudy là vợ của Leon. “Tối qua đến nửa đêm em mới về nhà. Em đã ở chỗ Clara.”
“Cậu không ở chỗ làm sao?”
“Trent có công chuyện cuối tuần sau. Bọn em đổi ca, và em đã tới chỗ Clara sau khi xong việc.”
“Anh thấy tốt hơn là cậu nên tự giải quyết vấn đề của mình đi.”
Hắn dập máy, bực mình vì nhận ra Grace đã ảnh hưởng tới mình như thế nào. Việc gặp lại cô ta thực sự là một cú sốc, và nó khơi gợi lại những ký ức đau đớn về cha của hắn. Hắn đã cố không nghĩ về George một cách thường xuyên. Lão đã gây ra những ảnh hưởng xấu tới cuộc đời hắn và việc lão bị sát hại chẳng khiến ai đau buồn, dù hắn vẫn tức giận vì cảnh sát chưa thể tìm ra kẻ sát nhân.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô em gái cùng cha khác mẹ. Khi đó hắn mười bốn tuổi và đang trở về nhà sau buổi tập đấm bốc. Hắn và Josh đã đùa giỡn, giả vờ tung những cú móc ngược vào mặt nhau khi đang chạy trên vỉa hè. Hắn yêu những buổi tập đấm bốc sau giờ học của mình. Chúng giữ cho hắn được thư thái. Hắn và Josh vừa mới thượng đài và hắn cảm thấy vô cùng phấn khích vì đã chiến thắng ba trên ba trận đấu.
Hắn đang nói với Josh rằng cậu ta kém tắm thế nào thì nhìn thấy George. Lão đang ngồi trong quán McDonald’s và đang cười vì chuyện gì đó. Eddie thấy lão với qua bàn để nắm tay một người phụ nữ. Bà ta mỉm cười lại với lão. Trong mắt bà ta có thứ mà khi đó hắn đã nhầm là tình yêu, nhưng giờ thì hắn biết rằng nó chỉ là do bà ta bị quyền lực của George áp chế mà thôi.
Có một cô bé ngồi cạnh người phụ nữ. Cô bé trông trẻ hơn Eddie đôi ba tuổi, có lẽ là khoảng mười hai. Nó đang nhấm nháp một ly sữa lắc dâu tây. Hắn tự hỏi liệu có phải George đã mua nó cho cô bé hay không, cả hộp Happy Meal ở bên cạnh nữa. George chưa bao giờ đưa mẹ con hắn tới McDonald’s. Lão nói rằng họ không xứng đáng được nhận những điều tốt đẹp. Lão nói họ phải giành được chúng và cho đến giờ thì họ vẫn chưa làm được. Eddie đã không thực sự hiểu lão muốn nói gì.
Khi lão cười thêm lần nữa, George quay lại rồi nhìn ra cửa sổ, và đó là lúc Eddie bị phát hiện. Hắn đứng trên vỉa hè, chỉ cách chỗ lão vài mét. George lườm hắn, rồi nụ cười của lão trở lại khi lão rướn người tới trước để hôn người phụ nữ. Không phải má, mà là hôn môi.
Khi trở về nhà, Eddie biết rằng hắn sắp tiêu rồi. George sẽ nhận ra hắn đã quan sát lão, bám theo lão, cố gắng bắt quả tang lão. Hắn chạy lên phòng của mình.
Cả đêm hắn tự hỏi liệu George có ở cùng với người phụ nữ và đứa con gái kia không, hay lão đang ở quán rượu hoặc đang thực hành bài tập đấm bốc để hạ gục một trong những kẻ thù của lão. Eddie biết về tiếng tăm của lão. George hẳn rất giỏi việc đánh đấm, xét theo số lượng bài tập mà lão sử dụng gia đình mình như những bao cát.
Hắn có vô số câu hỏi. Người phụ nữ đó là ai và tại sao lão lại đi gặp bà ta? Đó chắc chắn không phải là nụ hôn của bạn bè. Hai người đó trông như thể họ là một cặp. Lão đã quen bà ta bao lâu rồi? Có phải đó là lý do mà lão không sống cùng gia đình Eddie hay không? Có phải đôi lúc lão cũng sống cùng bà ta? Điều đó thật bất công với mẹ sau những gì bà phải trải qua, những gì họ đều phải trải qua. Và đứa con gái, con bé là ai?
Phải mất một lúc, nhưng cuối cùng hắn cũng nhận ra. Con bé khiến hắn nhớ tới một người, với mái tóc và đôi mắt đen đó. Con bé tập trung vào ly nước của mình rồi ngẩng đầu lên để mỉm cười khi George nói gì đó. Đó là khi hắn nhận ra sự tương đồng. Con bé giống như một bản sao của Jade.
Đã quá nửa đêm khi George về tới nhà. Eddie đã chuẩn bị sẵn sàng để đối đầu với lão. Làm sao lão dám lừa dối mẹ chúng như vậy chứ? Làm sao lão dám làm những trò đó sau lưng bà?
Cánh cửa phòng ngủ mở ra và cha hắn bước vào. Lão ngồi bên giường hắn.
“Mày đã thấy những gì?” Lão hỏi.
“Không gì cả,” Eddie đáp. Ở đầu kia của căn phòng, hắn nhận ra em trai mình đang giả vờ ngủ, không muốn bị kéo vào chuyện này.
George thở mạnh. Rồi lão túm tóc Eddie và dựng hắn khỏi giường.
“Tao hỏi, mày đã thấy những gì?”
“Không gì cả!” Eddie gào khóc. “Con không thấy gì cả!”
“Tốt nhất là như vậy. Bởi nếu tao phát hiện mày thở ra bất cứ chữ nào về chuyện mà mày đã không thấy thì tao sẽ khiến mày phải hối hận theo cách đau đớn nhất mà tao có thể nghĩ ra được. Hiểu rồi chứ?”
Eddie gật đầu lia lịa, nước mắt hắn tuôn trào.
George đẩy mạnh một cái, và hắn ngã xuống sàn. Khi lão chuẩn bị bỏ đi, thứ gì đó bên trong Eddie cuối cùng cũng trỗi dậy, và hắn đứng lên.
“Tôi tự hỏi liệu bạn bè ông sẽ nghĩ thế nào nếu họ biết ông đánh đập chính gia đình của mình?” Hắn nói. “Rồi còn qua lại với người phụ nữ khác sau lưng mẹ chúng tôi nữa chứ?”
Nắm đấm của George giáng xuống trước khi hắn có thể nói hết câu. Đầu của Eddie lệch về một bên sau cú đòn đó. Những mạch máu trong mũi vỡ tung và máu chảy dài trên mặt hắn. Cơn đau mà hắn chưa từng nếm trải đang bùng nổ trong đầu. George không bao giờ nhắm vào mặt. Sẽ thật khó để che giấu vết thương và phủ nhận hành vi bạo lực. Eddie sẽ phải nghỉ học hai tuần vì chuyện này. George sẽ bị trừng phạt nếu có người thấy điều mà lão đã làm.
Hắn đứng đó, tay giữ mũi, máu chảy qua các kẽ ngón tay. “Thằng khốn nạn,” hắn khò khè lẩm bẩm.
Lão lại lao về phía hắn. Eddie cố bỏ chạy, nhưng George kéo đầu hắn lại và túm lấy sống mũi hắn, bóp mạnh.
Eddie không muốn cha chạm vào người mình, nhưng hắn cần khiến máu ngừng chảy. Khi nó đã dừng lại, George bỏ tay ra và áp mặt lão vào mặt hắn.
“Đừng cứng đầu như vậy, con trai,” lão nói. “Mày vẫn chưa phải một thằng đàn ông đâu, và theo những gì tao thấy thì vẫn còn lâu lắm.”
Rồi lão bật cười.
Eddie nắm chặt tay lại và giáng nó vào dưới hàm George, giống như cú móc ngược mà hắn đã tập luyện cùng Josh khi trước. Hắn biết rằng nó không thể khiến lão bị thương, nhưng đủ để khiến lão cảm thấy đau.
George đưa tay lên cằm, xoa xoa chỗ vừa bị Eddie đấm. Eddie đã sẵn sàng cho những điều tồi tệ sắp tới. Chuyện xảy ra tiếp theo khiến hắn ngã ngửa, nhưng không có cú đấm nào cả.
“Ái chà chà,” cha hắn nhếch mép. “Đến lúc rồi.”
Eddie đứng lặng đó, nín thở.
“Có lẽ cuối cùng mày cũng trở thành đàn ông rồi đó.” Bàn tay của George hướng về phía Eddie, hắn cố gắng đứng thẳng. Nó đặt trên vai hắn. “Từ lâu tao đã mong mày sẽ đánh trả. Tao ngạc nhiên là phải mất lâu đến vậy, nhưng đó là cách để có được sự tôn trọng từ ông già mày. Nhưng tao cảnh báo mày, đừng bao giờ đánh tao lần nữa.”
Lúc này đây, ngồi trong văn phòng của mình, Eddie mở những đoạn băng camera an ninh mới trên máy tính. Hắn cần phải chắc chắn rằng Chapman đã không bị bám đuôi khi hắn rời khỏi cơ sở này. Đó sẽ là điều đầu tiên mà đám cảnh sát kiểm tra.
Hai mươi phút sau, hắn đã cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn đã thấy Chapman và xe của gã rời đi lúc tám rưỡi. Không có ai ở trong xe cùng gã. Vẫn còn khoảng mười lăm chiếc xe ở trong bãi và hắn đã theo dõi chủ nhân của chúng quay lại rồi lái đi, lần lượt từng chiếc một. Không có ai bám theo Dale Chapman. Dù không quan sát được những điểm mù, nhưng nếu có một chiếc xe đậu ở đó thì hắn sẽ phải thấy nó rời đi. Vậy có nghĩa là tên sát nhân hẳn đã đợi Chapman tại nhà riêng của gã.
Hắn thở phào nhẹ nhõm. Lúc này có vẻ như vụ giết người chẳng có liên quan gì tới họ. Nhưng rõ ràng việc Chapman là một hội viên của phòng tập, đã có mặt tại đây và cãi nhau với Leon trước khi chết không thể chỉ là sự trùng hợp. Nó đã khiến Grace tới gõ cửa nhà hắn lần nữa, và chuyện đó thật đáng phẫn nộ.
Eddie xoa cằm, chìm trong suy nghĩ. Việc có hai người liên quan tới phòng tập bị sát hại thật không tốt chút nào. Hắn cần phải để mắt hơn tới hai đứa em của mình.