Grace đang ở trong bãi đậu xe. Đã bốn ngày sau khi Josh Parker bị giết, và họ lại có thêm một ca làm việc muộn. Đã gần mười giờ đêm, cô và Perry là những người cuối cùng còn ở lại.
Bất chấp giờ giấc, tất cả những gì Grace cần lúc này là được ngâm mình trong bồn tắm và một cốc đồ uống mát lạnh để có thể xua đi những tiếng ồn ào chốn công sở khỏi tâm trí. Trong đầu cô giờ này đầy những khả năng, mối liên hệ và câu hỏi, thường thì những giả thiết tốt nhất đến với cô tại nơi yên tĩnh. Một mẩu thông tin được suy xét cẩn thận giúp lấp đầy phần còn thiếu. Một miếng ghép hình được đặt vào đúng vị trí.
Trước khi Grace quay về xe của mình, cô nhận được cuộc gọi từ Nick.
“Lại thêm một cái chết đáng ngờ nữa. Cô tham gia chứ?”
“Chắc rồi.” Grace vẫy Perry, ra dấu gọi anh ta lại chỗ cô.
“Có ai ở đó với cô không?”
“Perry.”
“Mang cậu ta đi cùng luôn.”
Grace ghi lại địa chỉ. Cô đã bắt đầu hiểu rõ về thành phố này, về những con đường nhỏ hẹp của nó cũng như về phố D, đường Potteries và con phố Leek dài ơi là dài.
“Gì thế?” Perry hỏi.
“Thêm một vụ án mạng nữa. Xe của anh hay tôi?”
“Đó đúng là những gì chúng ta đang cần.” Perry ngáp một cái rõ to. “Tôi đã định sẽ mua đồ mang về. Lisa sẽ chẳng vui vẻ gì khi phải trải qua thêm một đêm cô đơn… Ồ, xin lỗi, không có gì đâu.”
Grace biết rằng anh ta nghĩ mình vừa lỡ lời, quên mất rằng cô đã thường xuyên chỉ có một mình. Cô phẩy tay tỏ ý không quan tâm. “Chúng ta sẽ dùng xe của tôi, và anh có thể mua gì đó cho cô ấy trên đường. Trời ạ, gió lạnh rùng hết cả mình. Lại sắp đến Giáng sinh rồi.”
“Năm nay tôi thực sự mong chờ nó. Lần đầu tiên sau bao năm tôi mới không còn là ưu tiên số một của gia đình nữa.”
“À, anh cũng là số một trong gia đình.” Grace cười to, rồi cụp mắt xuống khi cô nhận ra anh chàng Điều tra viên đang nhìn mình chòng chọc. “Tối qua Alfie có ngủ ngon hơn không?”
“Nó làm một mạch ba tiếng.”
“Ồ.”
Một cái liếc nhanh qua gương mặt Perry nói với cô rằng mọi thứ đều ổn. Cô cảm thấy hài lòng khi mối quan hệ của họ đã được cải thiện đôi chút sau vụ xung đột tại văn phòng. Perry vẫn thường kể với Sam về vợ con mình, nhưng với Grace thì rất hiếm khi. Cô nghĩ đó là bởi anh ta quá nhạy cảm với việc cô từng mất Matt, nhưng cũng không chắc liệu có phải anh ta chỉ đang phớt lờ mình hay không. Vậy nên thật tốt khi thấy anh ta đang cố cải thiện nó.
***
Đường Barnaby đang được soi rọi bởi ánh đèn từ các phương tiện khẩn cấp khi họ tới hiện trường. Grace đậu xe ở vòng cung số tám, ngay sau một chiếc xe cứu thương.
“Anh có biết ai không?”
“Ngó qua thì không. Mà ngôi nhà xịn thật.”
Thêm một chiếc xe cứu thương nữa đậu trước cửa, còi và đèn hiệu của nó đã tắt. Theo như Grace ước tính thì có năm chiếc xe đậu ở đó cũng vẫn vừa. Sau khi đưa thẻ cảnh sát ra, cô cùng Perry chui qua dưới dải băng bảo vệ hiện trường và ngay lập tức nghe thấy tiếng rên la thảm thiết vọng sang từ nhà bên cạnh. Cô biết nó có nghĩa là một trong những người thân của nạn nhân đang ở đó. Âm thanh đó khiến Grace run rẩy tới tận xương, và cô cố đẩy lùi thứ cảm xúc đó. Cô có thể chịu đựng bất cứ hình ảnh khủng khiếp nào, nhưng âm thanh của một người đang đau khổ luôn khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô cố xua nó đi khi họ mặc bộ đồ pháp y vào.
Nick thông báo cho cả hai về chuyện đã xảy ra, rồi họ cùng bước vào lều.
“Chà, xin chào lần nữa,” Dave Barnett nói. “Điều này thật kinh khủng, hãy chuẩn bị tinh thần nếu mấy người muốn thấy những gì còn lại của khuôn mặt anh ta.”
Grace gồng mình khi tiến lại gần. Vài chiếc răng nằm vương vãi trong những vũng máu nhỏ. Cô không thể chắc chắn màu tóc của nạn nhân là gì, bởi giờ nó đang ngập trong lớp chất lỏng đỏ sẫm. Nơi từng là một gương mặt giờ chỉ còn lại một đống bầy nhầy những xương, thịt và dịch nhầy. Cô quay mặt đi một lúc để trấn tĩnh lại.
“Thật dã man.” Perry đưa tay chỉnh lại mặt nạ.
“Phải, hung thủ của chúng ta hẳn đã được tắm trong máu,” Dave thêm vào. “Theo nhận định của tôi, nạn nhân của các vị hẳn đã gục ngã chỉ sau vài cú đánh. Đó là một vụ tấn công điên cuồng. Vợ anh ta đã tìm thấy thi thể. Tôi đã vài lần trải nghiệm chuyện đó, nhưng không có lần nào khủng khiếp như thế này. Thật không thể hình dung nổi cảm giác đó. Tôi cho rằng cô ấy sẽ mất ngủ cả tuần.”
“Thật quá sức tàn nhẫn khi làm điều đó ngay trước cửa nhà anh ta,” Grace đồng ý. “Có vẻ như do một người gây ra, giống như vụ Josh Parker. Một cuộc phục kích, anh có nghĩ vậy không?”
“Rất có thể. Bởi anh ta cũng có một vết đâm trước ngực.”
Grace và Perry đồng thanh chửi thề.
“Vụ đó đã tiến triển thêm chút nào chưa?” Dave hỏi thêm.
“Chúng tôi vẫn đang thu thập bằng chứng.” Grace dừng lại một chút trước khi nói ra điều cô đang nghĩ. “Những vụ tấn công bằng dao. Anh có nghĩ nó là một dấu hiệu không? Kiểu như một nhát đâm vào tim? Nó sẽ là một manh mối mang tính cá nhân hơn.”
Dave gật đầu. “Điều đó là rất có thể.”
***
Grace để Perry lại đó và bước sang căn nhà bên cạnh cùng với Nick. Từ lúc còn là một Điều tra viên, cô luôn cảm thấy khó khăn, nhưng cần thiết, khi phải nói chuyện trực tiếp với người thân của nạn nhân sau một vụ án mạng. Ở đó với tư cách một Sĩ quan Điều tra, sau vụ giết người tàn bạo như vậy, hẳn sẽ còn bi thảm hơn nhiều, nhưng với cô thì nó vẫn là một điều thiết yếu.
Vợ của Dale Chapman, Denise, đang ngồi bên bàn ăn. Một người phụ nữ trung niên có mái tóc nâu cắt ngắn hợp với khuôn mặt dài. Cô giữ cặp kính màu đỏ bằng một tay, rút khăn giấy bằng tay kia. Một sĩ quan mà Grace không biết mặt đang ngồi cạnh cô.
Nick giới thiệu họ và kéo ra một chiếc ghế, ngồi đối diện với hai người. Grace làm theo và ngồi xuống cạnh ông.
“Chúng tôi rất tiếc vì mất mát của cô, thưa cô Chapman. Cô có thể kể lại một cách chi tiết cho chúng tôi nghe được không?” Nick hỏi. “Việc hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra là hết sức quan trọng với chúng tôi.”
“Tôi thấy đèn ngoài sân được bật lên nên biết rằng Dale đã về,” cô lên tiếng. “Nhưng sau vài phút vẫn không thấy anh ấy vào nhà, tôi bèn ra ngoài xem có chuyện gì không. Ralph đã tìm thấy anh ấy trước.”
“Ralph?” Nick thắc mắc.
“Con chó của chúng tôi. Người nó thấm đầy máu của anh ấy.”
Grace liếc xéo về phía Nick, cố không tỏ ra nao núng.
“Đó là khi tôi thấy anh ấy đang nằm dưới đất. Anh ấy… anh ấy…” Denise lại tiếp tục nức nở. “Làm sao lại có kẻ dã man đến vậy?”
“Cô biết lý do khiến ai đó có thể muốn làm hại chồng cô không?” Nick tiếp tục.
“Không! Dale là một người tử tế! Sẽ không có ai muốn làm vậy với anh ấy.” Cô nôn khan và đưa tay lên che miệng trước khi chạy khỏi phòng.
Họ để cô đi. Grace cũng sẽ cần không gian riêng nếu phải trải qua chuyện như vậy.
“Còn có ai khác ở trong nhà không…?” Cô hỏi người phụ nữ đang ngồi đối diện với họ. “Xin lỗi, tôi không biết cô.”
“Điều tra viên Maxine Wren. Con trai của họ, Oliver, chạy biến lên lầu ngay khi được chúng tôi đưa tới đây. Những người chủ nhà cho phép thằng bé trốn trong phòng ngủ của họ. Họ đang ở trong phòng khách.”
“Tôi sẽ lên đó nói chuyện với Oliver,” Grace bảo Nick.
Những bước chân của cô trở nên thật nặng nề khi leo lên cầu thang. Dù ai là kẻ phải chịu trách nhiệm cho vụ tấn công tàn bạo này thì cũng sẽ có một gia đình không bao giờ có thể trở lại như cũ.
Khi vừa đặt chân lên lầu, Grace có thể thấy ngay rằng đây là một gia đình đầm ấm. Hàng loạt những bức ảnh và chân dung gia đình trải dài qua nhiều năm hiện ra theo từng bước chân của cô. Trên sảnh là một tủ sách với đủ thể loại từ tiểu thuyết trinh thám, sách dạy nấu ăn cho đến Harry Potter. Một chú gấu bông lớn đội mũ bóng chày đang ngồi trên chiếc trường kỷ bọc da bên cạnh.
Trái tim Grace như nhảy vọt lên tận cổ và cô cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Sẽ chẳng còn một gia đình hàng xóm thân thiện nữa.
Cô gõ cửa và đợi. Không thấy trả lời, cô nhìn vào trong, nhưng giường trống rỗng. Cô thử cửa bên cạnh, nhưng đó là phòng tắm. Đến lần thử thứ ba, một cậu thiếu niên xuất hiện. Cậu cao hơn cô, mái tóc đen vuốt keo dựng đứng và đeo khuyên ở môi dưới.
“Chào, Oliver,” cô nói. “Cô là Sĩ quan Điều tra Grace Allendale. Cô có thể vào đó một lát được không?”
“Không sao ạ.” Cậu bước tránh sang một bên. “Cháu không nghe thấy gì cả. Khi đó cháu đang nghe nhạc. Cha cháu vẫn thường bảo rằng nó quá ồn, nhưng cháu… Cháu…” Cậu khóc nức nở, sà vào vòng tay cô.
Grace sững người mất vài giây. Rồi cô ôm chầm lấy cậu, để cậu xả hết nỗi đau trong lòng. Những ngày đen tối vẫn đang ở trước mắt cậu. Cái chết của người thân trong gia đình lúc nào cũng thật kinh khủng. Một vụ giết người càng khiến nó trở nên tệ hơn. Nhưng còn chuyện này ư? Không có từ gì có thể diễn tả nổi.
Họ ngồi xuống giường khi cậu đã sẵn sàng nói chuyện.
“Cô nghe nói cháu có một người anh và một người chị, phải không?” Cô bắt đầu bằng một câu hỏi đơn giản.
Cậu gật đầu trước khi khịt mũi một cái thật to. “James và Sarah.”
“Họ không sống ở đây sao?”
“Không, họ lớn tuổi hơn cháu nhiều. Cả hai đều đã kết hôn. Họ sẽ tới sớm thôi.”
“Cháu có hòa thuận với cha không?” Cô nhẹ nhàng hỏi, nói thêm rằng cô muốn kiểm tra phòng ngủ của cậu khi họ quay lại nhà. Đôi khi sẽ có những thứ kỳ quặc dính đằng sau gương hay kẹt dưới chồng sách. Chúng thường cho cô cái nhìn cụ thể hơn về mối quan hệ và cuộc sống của một gia đình.
Oliver im lặng một thoáng, rồi nhún vai. “Cháu cũng không gặp cha thường xuyên. Ông ấy thường làm việc quá giờ, phần lớn các buổi tối và cuối tuần thì lại chơi golf hoặc đi nhậu.”
“Mẹ cháu có đi cùng không?” Grace nhận ra rằng cậu vẫn đang dùng thì hiện tại để nói về cha mình. “Đi nhậu ấy?”
“Cũng thỉnh thoảng.”
“Vậy cháu có biết người bạn nào của cha không?”
“Cũng không nhiều.” Cậu lắc đầu. “Dù sao thì cháu vẫn sẽ rất nhớ cha. Ông ấy chơi Grand Theft Auto đỉnh lắm.”
Grace mỉm cười. Họ trò chuyện thêm vài phút và khi nhận ra rằng cậu không thể cung cấp thêm thông tin gì cho mình nữa, cô rời đi và xuống tầng dưới.
Cô tìm thấy Nick trên lối vào ngôi nhà bên cạnh, sau lưng ông đèn đóm sáng rực khi càng lúc càng có nhiều nhân viên pháp y xuất hiện.
“Có gì không?” Ông hỏi.
Cô lắc đầu. “Cậu nhóc tội nghiệp vẫn đang sốc. Cậu ấy không muốn về nhà.”
Nick nhăn mặt. “Chà, muốn biết nạn nhân tội nghiệp của chúng ta đã ở đâu trước khi về nhà không?”
Grace hất cằm. “Tiếp đi.”
“Anh ta vừa mới bước ra từ phòng tập Steele’s.”