Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
71

❊ ❊ ❊

Kathleen đang có mặt tại Posh Gloss khi cảnh sát tới và yêu cầu Clara đi cùng họ về đồn để trả lời vài câu hỏi. Rồi sau khi nghe Eddie nói rằng Leon đang mất tích, bà đã đóng cửa và lái xe thẳng về nhà.

Vô số suy nghĩ chạy qua tâm trí khi bà đang ở trên đường: tại sao mọi chuyện đều vượt quá tầm kiểm soát, tại sao bà không thể bảo vệ gia đình mình thêm nữa.

Khi rẽ sang lối vào nhà, bà thấy xe của Jade đang đậu trước cửa. Bà đậu xe cạnh nó và vội chạy vào nhà.

“Jade?” Bà hét lên.

“Con đang ở trên tầng.”

Kathleen vội chạy lên. Bà thấy cô ta đang mặc áo choàng tắm, mái tóc vẫn còn ướt.

“Không phải con vừa mới ngủ dậy đấy chứ?” Bà hỏi. “Đã gần trưa rồi đấy.”

“Tất nhiên là không rồi.” Jade đưa khăn lên lau tóc. “Mẹ về sớm quá đấy.”

“Mẹ đã cố gọi cho con. Không ai có thể tìm thấy Leon.” Giọng Kathleen run run.

“Ồ, con xin lỗi, hẳn là con đã để lỡ cuộc gọi khi đang tắm.” Jade liếc nhìn chiếc điện thoại di động mà cô ta đã quẳng xuống giường.

“Con có gặp hay nói chuyện với nó vào hôm nay không?”

“Lần cuối là vào hôm qua tại chỗ làm. Sao vậy ạ?”

“Mẹ đang lo cho nó. Nếu như có ai đó tấn công nó và…”

“Mẹ không nên lo lắng về anh ta,” Jade hét lên. “Mẹ nên lo cho con đây này!”

Hành động đó khiến Kathleen vô cùng ngạc nhiên và cảm thấy nao núng.

“Ý con là sao?” Đó là khi bà nhận ra thứ đang nằm trong đống quần áo đằng sau Jade.

Một chiếc quần bò với một mảng màu đỏ vẫn còn ướt. Một chiếc áo len mỏng lấm tấm những đốm máu. “Vậy là sao?”

“Con đã cắt phải tay sáng nay.” Jade ngượng ngùng nhìn bà.

“Ở đâu? Nhiều máu quá. Con ổn chứ?”

“Tất nhiên rồi. Đừng bắt đầu lo lắng cho con vào lúc này.”

Mặt Kathleen tái đi. “Con không làm gì Leon đấy chứ?”

“Tại sao mẹ phải quan tâm?” Mẹ đâu có để ý đến ai ngoài bản thân mình đâu!” Jade nói trong lúc mặc quần bó và áo len mỏng lên người.

“Nói cho mẹ nghe, Jade.” Kathleen chỉ vào đống quần áo. “Con đã làm gì?”

“Con đã kết liễu cậu con trai quý báu của mẹ.” Jade ngồi xuống giường và xỏ một đôi ủng. “Mẹ có nhận ra rằng anh ta đang bắt đầu lại mấy bữa tiệc đó không?”

“Bữa tiệc nào cơ?”

“Ồ, thôi nào, mẹ biết rõ về chúng mà.”

“Không, mẹ…” Kathleen ngừng lời, ráp nối các dữ kiện lại với nhau. “Mẹ không hề biết. Mẹ thề!”

“Chẳng có ai chia sẻ những nỗi đau mà con đã phải chịu đựng khi còn nhỏ. Anh ta xứng đáng phải nhận kết cục đó!”

“Leon chẳng liên quan gì đến các cô gái. Nó chỉ thu tiền thôi!”

Jade lắc đầu. “Ồ, vậy là mẹ có biết!”

“Mẹ nghe thấy nó nói chuyện với Eddie. Nó không thích chuyện đang xảy ra và nói rằng từ giờ nó sẽ cho dừng các bữa tiệc.”

“Chỉ bởi vì cảnh sát đã bắt đầu ngắm đến anh ta thôi.”

“Không, nó không phải…”

“Đừng phí lời nữa, mẹ. Anh ta đi rồi. Tất cả chúng đều đi rồi. Con đã kết liễu tất cả.”

Kathleen cảm thấy ớn lạnh, nổi da gà khắp người. Đừng – không phải thêm lần nữa. Bà sẽ không thể bảo vệ Jade nếu đó là sự thật.

“Khoan đã!” Đôi mắt bà mở to khi những lời nói của Jade bắt đầu thấm dần. “Con đã giết tất cả những người đó sao?”

Jade nhướng mày. “Sao mẹ có vẻ ngạc nhiên thế? Cứ như con không đủ khả năng để làm chuyện đó vậy.”

“Không, đó không phải…”

“Con biết người ta nghĩ sao về mình, nhưng họ sai rồi.” Jade phát ra một tiếng gầm gừ khi đứng dậy và bước về phía bà. “Con đã nói với mẹ từ nhiều năm trước rằng con sẽ trả lại Jenkinson những gì hắn đã gây ra cho con. Khi con nghe được rằng những bữa tiệc sex đó đã trở lại, con bắt đầu nghĩ về tất cả những gã đàn ông đã khiến con sụp đổ. Những kẻ đã lạm dụng con, hành hạ con rồi sau đó tiếp tục làm vậy với nạn nhân tiếp theo.” Cô ta đập mạnh lòng bàn tay xuống bàn sau từng câu nói. “Lần đầu tiên bị Dale cưỡng bức, con còn chưa đầy mười ba tuổi. Mẹ còn nhớ chứ?”

“Ôi, Jade,” Kathleen lên tiếng.

“Con đã kể cho mẹ chuyện đã xảy ra và mẹ bảo đừng nói gì cả.”

“Không phải như vậy,” bà khẩn nài. “Nếu con kể với người khác, mọi chuyện sẽ còn trở nên tồi tệ hơn!”

“Dale đã có được lòng tin của con, mẹ biết đấy,” Jade tiếp tục như thể bà chẳng hề có mặt ở đó. “Ban đầu hắn dùng Rohypnol, rồi sau đó, chỉ để cho vui, không còn thêm thuốc gì nữa. Hắn nói con sẽ cảm thấy khá hơn sau khi đã quen. Tất cả những gì con có thể nhớ được là con bị đau và sau đó chảy máu. Không thể đi lại một cách bình thường. Và mẹ đã không làm gì!”

“Mẹ đã yếu đuối,” Kathleen cố giải thích. “Cha con và đám bạn của ông ta quá mạnh so với mẹ. George cũng dùng cả mẹ nữa, để trả những món nợ của ông ta. Mẹ cũng từng bị giam cầm.” Bà ngập ngừng, như thể đang cố tìm ra từ ngữ chính xác. “Mẹ xin lỗi – mẹ nên làm nhiều hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là con phải tiếp tục giết người! Con cần phải kết thúc chuyện này. Nó vượt ngoài tầm kiểm soát mất rồi! Con không thể tiếp tục…”

“Con có thể làm bất cứ điều gì mà mình muốn.”

Chiếc điện thoại ở đầu giường bắt đầu đổ chuông. Tên của Grace hiện ra trên màn hình. Họ đều trông thấy nó.

“Cảnh sát có thể đã phát hiện ra những chuyện con đã làm! Jade, làm ơn đi.” Kathleen nắm lấy cánh tay cô ta. “Con phải nói cho mẹ biết Leon đang ở đâu.”

Jade lắc tay ra. “Bỏ con ra!”

“Con cần được giúp đỡ! Chúng ta có thể thu xếp cho con. Đừng lo về Megan. Con bé có thể đến ở với mẹ cho đến khi con cảm thấy khá hơn.”

Ánh sáng như thể đã hoàn toàn biến mất khỏi đôi mắt Jade khi cô ta nghe nhắc đến con gái mình. Kathleen đã hy vọng rằng điều đó sẽ xoa dịu cô ta, giúp cô ta nhận ra rằng Megan sẽ được chăm sóc tốt. Nhưng có vẻ như nó đã phản tác dụng.

“Các người sẽ không có được con gái tôi đâu!” Jade rít lên.

“Nhưng đó là giải pháp tốt nhất, con không thấy vậy sao?”

“Con bé không phải là để bán!”

Kathleen tái mặt. “Mẹ không có ý nói rằng mẹ sẽ…”

Trông thấy ánh mắt của Jade, bà lùi lại, bước về phía cửa khi Jade lao vào mình. Bà chạy ra chỗ cầu thang. Cửa trước đang mở. Bà hẳn đã quên đóng nó khi vội đi tìm Jade. Nếu có thể chạy xuống cầu thang và vào được trong xe, bà có thể sẽ trốn thoát.

Trước khi bà có thể đặt tay lên lan can, Jade đã đẩy mạnh vào lưng bà. Kathleen mất đà ngã chúi về phía trước, đập đầu xuống cầu thang. Vai bà va vào tường và thân hình bà tạo ra một âm thanh kinh khủng khi lăn xuống tầng trệt. Chân phải của bà co quắp dưới cơ thể.

“Bà đáng lẽ đã phải bảo vệ tôi!” Jade hét lên phía sau bà.

***

Grace tới dinh thự Hardman cùng một đoàn xe, còi báo động và đèn nhấp nháy hoạt động hết công suất khi họ vội vã di chuyển tới hiện trường. Jade đã không trả lời điện thoại của cô, và những chiếc xe tuần tra đã được điều động tới nhà cô ta cũng như phòng tập Steele’s.

Perry quay sang Grace khi cô vừa thực hiện một cú bẻ cua gấp. “Động cơ nào đã khiến cô ta tấn công Leon? Liệu hắn có thực sự liên quan tới các bữa tiệc không?”

Điều đó nghe thật bất hợp lý với Grace. “Tôi không chắc,” cô đáp.

“Cô có nghĩ rằng hắn đã lạm dụng Jade khi còn nhỏ không?”

“Không phải về mặt tình dục, nhưng có thể là theo một cách khác.”

“Vậy việc Leon mất tích có ý nghĩa gì?”

“Tôi nghĩ rằng có thể hắn đã chết.” Grace hít một hơi dài khi cảm xúc ùa về trong tâm trí cô. Cô liếc nhìn Perry trong khi vẫn đang luồn lách trên đường. “Chúng ta phải ngăn cô ta giết thêm bất cứ người nào khác. Chúng ta phải tìm Kathleen Steele – và cả con gái của Jade, Megan. Cả Eddie nữa. Cô ta có thể nhắm vào bất cứ ai trong số họ.”

Họ đã tới nơi.

“Cửa trước đang mở.” Grace đậu xe trên lối vào.

Họ ùa ra, tay nắm chắc dùi cui và thận trọng bước vào. Kathleen Steele đang nằm dưới chân cầu thang, chân phải đang ở trong một tư thế kỳ dị bên dưới cơ thể. Máu chảy ướt đẫm mặt bà từ các vết thương trên đầu.

Jade cúi xuống nhìn mẹ. Cô ta sững lại trong một giây khi trông thấy họ.

“Dừng lại. Cảnh sát đây!” Grace hét lên.

Nhưng Jade đã bỏ chạy dọc theo lối hành lang. Grace đuổi theo cô ta, Nick và Perry theo sát cô. Cô có thể nghe thấy tiếng Sam đang gọi xe cứu thương cho Kathleen qua bộ đàm.

“Jade! Dừng lại!”

Jade đã ở trong vườn khi họ chạy vào bếp. Grace nhớ lại những khi chạy qua khu vườn hồi còn nhỏ, nhưng có phải lúc đó cô đã chạy trốn khỏi George Steele không nhỉ? Hay cô đã hạnh phúc, tự do vui đùa?

Nhưng rồi mẹ cô xuất hiện trong ký ức. Cô đang đứng trước mặt bà và cười tươi. Và cô biết rằng đó là một ký ức hạnh phúc. Đó là những gì cô cần.

Thôi nào, Grace, mày có thể làm được mà.

Grace chỉ về phía garage. Suốt thời gian qua, cô đã cố gắng không nghĩ về thời thơ ấu của mình. Nỗi sợ về việc phải đi trên con đường đó, bị kéo tới nơi đó, bị nhốt trong căn phòng đó. Nhìn thấy nó khiến cô nhớ lại tất cả những gì George đã bắt cô phải qua, những gì cô phải chịu đựng dưới tay một người đáng ra đã phải là cha cô.

Cô đẩy những suy nghĩ đó qua một bên khi chạy về phía trước. Nick đã bước tới chỗ garage. Grace theo ông bước vào trong, Perry đi sau cô.

Trống ngực cô đập thình thịch và cô cố gắng kiểm soát hơi thở trong tuyệt vọng khi các đầu ngón tay bắt đầu cảm thấy ngứa ran.

Thở đi, Grace.

Đây chính là nơi đã xuất hiện trong những cơn ác mộng của cô. Cô cầu nguyện rằng điều duy nhất đã từng xảy ra ở đây sau khi cô rời đi là những đứa trẻ bị nhốt. Đừng có gì cả, làm ơn, đừng có gì cả.

Bên trong, các bức tường được bao phủ bởi những giá kệ chứa đầy các dụng cụ gỉ sét, những hộp ốc vít và đinh, hộp sơn và những món đồ tự chế. Những tàn dư của quá khứ đầy mùi ẩm mốc. Ánh sáng rọi xuống từ một khoảng trống trên mái, nhưng phần còn lại của garage thì tối đen.

“Cô ta đâu rồi?” Nick hỏi, cố mò mẫm trong bóng tối. “Ở đây có đèn không?”

Grace nhớ lại vị trí của công tắc và ấn nó xuống. Chỉ có một bóng đèn mờ đục duy nhất, nhưng nó cũng đủ để đem lại cho nơi này chút ánh sáng.

“Cô có nhớ nơi này không?” Perry thì thầm trong lúc họ thận trọng tiến lên.

“Có, nó từng được dùng làm xưởng. Cô ta sẽ ở trong đó.” Grace chỉ về phía cuối garage. “Có một chỗ trốn ở đó.”

Họ bước từng bước một về phía trước. Nick tìm thấy cánh cửa và mở nó ra, mùi phân tràn ngập trong không khí. Khi đôi mắt đã quen dần với bóng tối, họ tập trung vào những gì mình có thể thấy.

Grace cố kiềm chế để không nôn mửa. Ở đó có một chiếc giường đơn mà cô từng ngủ nhiều đêm khi còn nhỏ. Một người đàn ông khỏa thân bị trói hai tay vào đầu giường, hai chân bị bó lại bởi một lớp băng dính kéo dài xuống cuối giường và cuộn chắc quanh đó. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, máu bao phủ khắp mặt. Một chiếc khăn được buộc quanh miệng anh ta. Anh ta rên thật to, giật giật sợi dây đang giữ cổ tay mình.

Khi anh ta quay về phía họ, Grace thở hổn hển. Đó không phải là Leon.

Đó là Alex.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.