Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
80

❊ ❊ ❊

Grace ra khỏi xe và bước về phía khu vườn tưởng niệm. Cô cảm thấy yên bình và thanh thản, trong một ngày mùa thu với bầu không khí trong lành dễ chịu. Dù đã đến đây vô số lần, cô vẫn luôn cảm thấy nghẹn ngào. Cô nghĩ rằng đây là nhiệm vụ của mình, nhưng chuyến viếng thăm này là cần thiết, một cây cầu nối giữa nơi chốn hiện tại với mộ của mẹ cô và nơi yên nghỉ cuối cùng của Matt.

Matt đã được hỏa táng, vậy nên cô đã không phải bỏ lại anh khi quay về Stoke. Anh không muốn được chôn cất. Anh không muốn mang lại cho cô cũng như gia đình anh gánh nặng phải đến thăm, chăm sóc ngôi mộ và thay những bông hoa chết. Vậy nên, tại nhà cha mẹ Matt, họ đã trồng một bụi cây để tưởng nhớ anh.

Grace chợt nhận ra rằng mình cảm thấy nhớ gia đình anh. Cô luôn thân thiết với chị gái anh, Steph, và cậu em trai, Benjamin, nhưng khi chỉ có một mình, khi chẳng còn Matt ở bên nữa, chuyện đó trở nên thật khó xử. Khoảng cách giữa những lần hỏi thăm nhau của họ càng lúc càng kéo dài. Như vậy sẽ dễ hơn.

Cô quay đầu và bước xuống một lối đi với hàng rào ở hai bên, dẫn tới một bãi cỏ lớn với những chiếc ghế dài nằm rải rác xung quanh. Những bông hoa đang nở, lá đang rụng và cảm giác yên bình khiến cô cảm thấy choáng ngợp. Cô ngồi xuống. Sẽ không có thêm giọt nước mắt nào vào hôm nay.

Matt hẳn sẽ rất tự hào về cô, người đã hóa giải thành công vụ án đầu tiên dưới chức vụ Sĩ quan Điều tra. Anh sẽ hài lòng với cách cô xử lý mọi việc, bất chấp những sai lầm mà cô đã mắc phải. Cô nhớ anh rất nhiều, mỗi ngày, nhưng cô đã sẵn sàng để bước tiếp.

Cô khẽ ngân nga đôi chút và mỉm cười khi nhận ra giai điệu đó. “Pretty Amazing Grace” sẽ luôn nhắc cô nhớ về Matt và quãng thời gian họ ở bên nhau, dù rằng nó thật ngắn ngủi. Anh thường hát nó cho cô nghe, và cô đã không thể nghe nó thêm một lần nào nữa sau đó.

Cô rút điện thoại ra và tìm kiếm bài hát, được thể hiện bởi Neil Diamond. Lấy tai nghe ra, cô lắng nghe nó, lắng nghe ca từ đầy bình yên, yêu thương và hy vọng của nó, cũng như cảm thấy những điều đó đang ngập tràn quanh mình.

Đã hai năm trôi qua mà không có anh, vậy nhưng cô vẫn dễ dàng tưởng tượng ra cảnh anh đang ngồi cạnh mình, hay cảm nhận được bàn tay của chồng đang phủ lên tay mình.

“Em muốn anh biết rằng dù em sẽ bước tiếp, anh vẫn sẽ luôn có một vị trí trong tim em mà sẽ không bao giờ mở ra cho bất kỳ ai khác,” Grace thì thầm. Cô đặt tay lên ngực. “Ngay tại đây. Nhưng em… em nghĩ anh sẽ thích người đàn ông đang bước về phía em lúc này.”

Simon đã cho cô thời gian ở một mình trước khi đến bên cô. Anh đã làm vậy suốt cả tuần. Dù họ vẫn gặp nhau vì công việc, anh đã gửi tin nhắn cho cô – những cuộc trò chuyện kiểu em-thế-nào, không gì hơn. Họ nói chuyện và cô đã mời anh tới đây cùng mình hôm nay.

“Chào em,” anh nói khi bước đến cạnh cô.

Một bàn tay anh đưa lên tóc, và cô để ý thấy rằng anh thường làm vậy mỗi khi bối rối.

“Chào anh.” Cô nhìn anh, cảm thấy mặt mình ngay lập tức đỏ lên.

“Vậy, giờ chúng ta làm gì đây?” Simon hỏi khi họ đã đứng im lặng vài phút.

“Em nghĩ anh nên đưa em ra ngoài.” Cô gật đầu. “Vào một ngày thích hợp. Khiến em cười, khiến em có cảm xúc trở lại.”

Nụ cười mà anh dành cho cô có thể thắp sáng cả một thành phố về đêm. “Anh chắc chắn sẽ thử,” anh đáp.

Cô đáp lại anh bằng một nụ cười ngượng ngùng. Một tương lai tươi sáng hơn, đó là những gì cô cần. Cô sẽ phải để ai đó bước vào, hoặc sẽ phải đối mặt với sự cô đơn trong suốt phần đời còn lại. Nó có thể sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng cũng có thể sẽ dẫn bước cô bước trên con đường tìm lại hạnh phúc.

Cô phải cho Simon một cơ hội. Không cần phải cô đơn thêm nữa.

Gió thổi tung tóc và hất nó vào mặt cô. Cuối cùng cô cũng có thể nói tạm biệt với chồng mình. Hoặc là au revoir, vào lúc này.

Với Simon ở bên, cô quay lại và bước khỏi khu vườn theo lối mà mình đã đến. Cô không quay đầu lại.

Cô không còn cảm thấy nỗi đau đang đè nặng trong lòng nữa. Đây chắc chắn là điều mà Matt muốn. Và đây cũng là điều cô muốn. Nhà cô giờ là ở Stoke-on-Trent. Cứ để nhà Steele làm những điều tồi tệ mà họ muốn. Cô được tạo ra từ những thứ mạnh mẽ hơn họ.

Cô là một Allendale.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.