Josh Parker đẩy tạ lên kèm theo một tiếng rên to và dài. Ca làm việc của gã đã kết thúc từ nửa giờ trước, cùng lúc phòng tập Steele’s đóng cửa, nhưng gã thích ở lại muộn và tự mình luyện tập.
Bây giờ là mười rưỡi tối và chẳng còn ai ở đây nữa. Tiếng loảng xoảng của những quả tạ tay khi gã đặt chúng trở lại giá vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
Gã đã làm việc tại phòng tập Steele’s từ khi nó mở cửa vào năm 2006. Bề ngoài, nó là một phòng tập bình thường, với câu lạc bộ quyền Anh và một tiệm làm móng thường được quản lý bởi Clara, nhân viên lễ tân. Nơi này chẳng tỏa ra một chút xíu không khí thân thiện nào, và điều đó phù hợp với phần lớn khách hàng của nó.
Bên trong, phía sau cánh gà, tiền là cứu cánh. Tiền được đem cho những người đang tuyệt vọng và không thể kiếm được nó ở đâu khác để vay, thường được trả lại đính kèm với một số phần trăm thương tật. Bạo lực là phương pháp thường xuyên được áp dụng để thu hồi những khoản vay quá hạn. Những bữa tiệc hàng tháng mà chúng tổ chức gần như cũng nhằm mục đích đó. Eddie Steele không thích điều này, nhưng số tiền mà chúng kiếm được mỗi lần là thừa đủ để khiến hắn xiêu lòng.
Josh biết rằng cảnh sát đang để mắt đến gã và gia đình Steele, cũng như gia tộc đối địch với chúng, nhà Woodman. Bản thân hai gia tộc cũng đang theo dõi kẻ thù của mình. Eddie đặc biệt yêu cầu Josh để ý quan sát tình hình, dù cho Leon nghĩ rằng hắn mới là người quản lý phòng tập.
Gã vỗ hai bàn tay vào trước ngực và gồng bắp tay lên. Chúng gần như xé rách da của gã, gã mỉm cười với chính mình trong gương.
“Nhìn ngon đấy,” gã lẩm bẩm. “Nhìn ngon đấy.”
Một tiếng động khiến gã quay đầu lại. Gã nghĩ rằng mình vừa nghe thấy tiếng cửa mở và căng tai lắng nghe một lúc. Nhưng chẳng có gì thêm nữa, vậy nên gã quay lại tiếp tục ngưỡng mộ bản thân.
Sự yên bình và tĩnh lặng đồng nghĩa với việc gã có thể chuyên tâm tập luyện. Tiếng nhạc om sòm suốt ngày, tiếng nện bình bịch từ máy chạy, tiếng rin rít từ máy chèo thuyền và cả những tiếng cười đùa của khách hàng đều tan biến khi gã chỉ còn một mình. Gã có thể nhìn khắp một lượt những tấm gương lắp kín xung quanh mà không sợ bị gọi là kẻ ái kỷ. Gã là một kẻ phù phiếm, gã bình thản thừa nhận điều đó, nhưng công việc này được trả tiền là để cơ thể trông ngon lành hơn. Khi làm việc cho Eddie Steele thì điều đó lại càng quan trọng.
Gã đẩy tạ lên quá đầu, liếc nhìn bức ảnh treo cạnh mình trên tường. Gã và Eddie hồi mười bốn tuổi, đeo găng tay đấm bốc, khoác vai nhau sau một lần thượng đài. Eddie luôn chiến thắng trong mọi việc mà hắn làm. Bản chất xấu xa của hắn là thứ khiến Josh không tài nào bắt kịp, bất kể gã cố gắng đến đâu.
Josh đã quen biết gia đình Steele từ khi học cấp hai. Gã và Eddie học cùng lớp và bắt đầu dính lấy nhau sau một tiết học thể dục, khi Eddie tẩn một thằng nhóc vì tội dám cướp bóng của hắn. Một trận chiến nổ ra và Josh đã xoay xở để giải quyết nó sau khi nghe tiếng thầy giáo thổi còi. Lúc gã kéo thằng nhóc dậy, một cú vỗ nhẹ vào bụng khi thầy giáo không để ý đã khẳng định rằng từ giờ, gã và Eddie là chiến hữu.
Không chỉ có mình gã và Eddie là trở nên thân thiết.
Em gái của Eddie, Jade, từ lâu đã nổi tiếng khắp vùng là một đứa con gái phóng đãng. Ba mươi hai tuổi, cô ta là người trẻ nhất trong số ba anh em nhà Steele. Josh đã qua lại với cô ta một năm hồi mới đôi mươi, trước khi nhận ra rằng sự nóng nảy và bốc đồng của gã có thể dùng vào việc khác hữu ích hơn nhiều. Jade biết chính xác rằng phải khiêu khích gã như thế nào. Như thể cô ta luôn cân nhắc rất kỹ xem nên xoáy vào đâu. Và bởi cô ta là người nhà Steele, nên gã không thể cứ muốn là cho cô ta ăn tát được, điều này khiến gã cảm thấy khó chịu. Gã và Eddie đã cùng nhúng tay vào nhiều chuyện từ rất lâu trước khi phòng tập này được mở, cũng chính điều đó khiến gã không thể xuống tay.
Nếu không có Josh Parker, Leon sẽ là kẻ có quyền lực cao thứ hai. Josh biết rằng Leon ghét điều này, và rằng chúng rất ghét nhau. Điều khiến Josh cảm thấy khó chịu nhất là Eddie luôn cứu Leon khỏi những rắc rối, và từ khi chúng còn là đám nhóc vị thành niên, Leon đã muốn tham gia vào mọi cuộc vui mà chúng tiến hành. Josh không thích như vậy, nhưng gã vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm cho đến khi có thể loại bỏ Leon. Nhưng giờ thì Leon đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dù rằng vị trí của hắn vẫn chỉ là một đứa em trai.
Josh đã nhiều lần thử khiến Leon gặp rắc rối với pháp luật để có thể tống hắn vào tù vài năm, điều này sẽ cho phép Josh có thể tham gia vào việc kinh doanh của gia đình. Có quá nhiều thứ nằm đó chờ được chiếm lấy, và gã muốn chúng. Gã cần phải giành được chúng. Và đó sẽ là lúc gã có được những thứ thuộc về mình.
Sau khi tắm xong, Josh tắt đèn và khóa cửa phòng tập. Gã đi bộ ra sau bãi đậu xe và bấm vào chìa khóa khi đến gần xe của mình. Đèn pha nhấp nháy ánh vàng, gã mở cốp sau và nhét túi đựng đồ tập vào. Nhưng khi đóng nó lại, gã nhảy dựng lên khi thấy một bóng người đang đứng cạnh xe.
“Mày muốn gì?” Gã hỏi, đảo mắt.
Rồi đột nhiên, gã bị thứ gì đó xịt vào mặt. Gã nhắm nghiền mắt lại trước khi chúng bắt đầu bỏng rát.
“Cái đ…”
Josh đưa hai tay lên mặt và bắt đầu loạng choạng. Thêm nhiều chất lỏng được ném về phía gã. Rồi mùi thịt cháy bốc lên nồng nặc xung quanh khi gã khuỵu xuống.
Gã gào thét, lăn lộn trên mặt đất. Thằng khốn nạn nào đó đã tạt a-xít vào gã. Nó sẽ hủy hoại gương mặt của gã! Nỗi sợ hãi lan khắp người gã, cơn đau lớn đến mức nước mắt không thể hình thành. Gã lăn qua lăn lại trong tuyệt vọng, cố gắng làm dịu đôi tay bằng những vũng nước đọng lại trên đường sau cơn bão vừa quét qua.
Gã chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng thét của chính mình khi lớp da bắt đầu rụng dần ở mặt sau của bàn tay. Gã thở mạnh, cố gắng lắng nghe xem kẻ tấn công có còn ở đó hay không. Giờ có ai ở gần hắn không? Gã bỏ tay ra khỏi mặt, nhưng cơn đau chợt bùng lên và gã lại gào thét. Lớp da của gã đang căng ra và dính chặt xuống như một lớp màng bọc thực phẩm vậy.
Thời gian như chậm lại khi vết bỏng ngày một ăn sâu. Rồi gã cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình và lật gã nằm ngửa dậy. Kẻ nào đó đang ngồi lên người gã.
Gã không thể mở mắt. Gã thậm chí chẳng thể giơ tay lên che chắn. Tất cả những gì gã có thể làm là la lên.
Trong im lặng, kẻ tấn công giơ con dao lên cao.