Khi lái xe dọc theo đường Potteries để tới địa chỉ mà Nick đã cung cấp, Grace cố đặt mình vào vị trí của người vợ có chồng mới bị sát hại. Cô có thể tưởng tượng được Lorna Davenport đã cảm thấy thế nào khi ôm chồng trong tay, biết rằng sẽ không thể cứu được anh ấy nữa, bởi cô cũng từng trải qua điều tương tự với Matt. Ôm anh khi anh trút hơi thở cuối cùng. Đó là khoảnh khắc khiến trái tim vụn vỡ – khoảnh khắc mà ta hy vọng sẽ kéo dài mãi mãi, dù chẳng thể làm gì hơn được nữa.
Có vẻ thật tàn nhẫn khi thông báo cho Lorna biết rằng chồng cô ấy đã bị đình chỉ. Sẽ thật khó đề cập nhật cho cô ấy biết những thông tin mới nhất với những diễn biến mà cô có lẽ sẽ chẳng thể giải quyết.
Nhà của Jade Steele nằm giữa một khu nhà ở xã hội trên đường Scotia, Burslem. Nó ở lưng chừng một con đường hẹp với ô tô đậu hai bên, khiến cho việc ra vào trở nên vô cùng bất tiện. Điều kiện sống ở đây có vẻ hoàn toàn khác so với hai người anh trai của cô ta và Grace ngay lập tức tự hỏi tại sao. Cô chẳng nghi ngờ gì về việc rèm cửa sẽ được kéo lên ngay khi mình vừa đậu xe ở ngoài.
Người ra mở cửa là Angela Stephens, sĩ quan liên lạc được chỉ định. Jade đứng ngay sau lưng cô ấy.
“Lorna đang tắm,” Angela bảo cô. “Đó là điều đầu tiên cô ấy muốn làm. Hy vọng là không quá lâu.”
“Freya đang ở cùng Megan trong phòng ngủ của con bé,” Jade bảo Grace. “Họ có thể ở đây tới khi nào tùy thích. Chúng tôi có thể sống ở nhà mẹ. Tôi đã nghĩ rằng tốt nhất là hôm nay Megan cũng nên nghỉ học.” Jade đưa tay lau nước mắt. “Hai người có muốn dùng trà không?”
“Tôi thì không, cảm ơn. Tôi có vài email phải kiểm tra.” Angela vẫy chiếc điện thoại của mình. “Tôi sẽ vào phòng khách.”
Grace đi theo Jade vào bếp.
“Chị đã có ai… đã có nghi phạm nào chưa?” Jade hỏi. “Ý tôi là, không phải thật bất thường khi có ba vụ án mạng xảy ra sát nhau đến vậy sao?”
Grace lắc đầu, cẩn thận cân nhắc những điều sắp nói. “Hiện chúng tôi đang tiến hành thu thập chứng cứ pháp y. Giờ là lúc để các chuyên gia giám định hiện trường thực hiện công việc của họ. Tôi hy vọng chúng tôi sẽ sớm thu được nhiều hơn.” Cô chỉ vào bàn bếp. “Tôi hỏi cô vài câu được không?”
“Chắc chắn rồi. Vậy, trà nhé?”
Grace gật đầu và nhìn một lượt quanh bếp trong lúc đợi. Đây là một ngôi nhà khiêm nhường mà cô đoán rằng thuộc quyền sở hữu của chính quyền địa phương. Kiểu thiết kế điển hình cho một căn hộ nhỏ với ba phòng ngủ. Đồ đạc trong bếp trông có vẻ mới, cửa màu xám nhạt bên dưới bàn ăn màu kem. Tấm bảng cạnh cô đính đầy những bức ảnh của Megan, phần lớn đều có Freya đứng cạnh. Một đống son môi và mascara nằm trên chồng tạp chí dành cho tuổi mới lớn trên bàn, một đôi dép nằm dưới chân ghế. Nơi này đem lại cảm giác thật giản dị, nhưng một lần nữa nó lại khiến cô băn khoăn về sự khác biệt giữa Jade và các thành viên còn lại của gia đình Steele. Cô đã quan sát nơi ở của Eddie qua Google Street View; trông nó khá giống nhà của Leon. Một dinh thự lớn nằm biệt lập. Liệu có phải Jade đã chọn sống đạm bạc vì lý do riêng? Hay cô ta đã phung phí toàn bộ số tiền của mình?
“Cô và Lorna chơi với nhau được bao lâu rồi?” Grace hỏi.
“Chúng tôi đã biết nhau từ thời trung học. Chúng tôi học cùng lớp, cùng làm thêm vào thứ Bảy tại BHS, mọi thứ. Thậm chí Megan và Freya cũng ra đời chỉ cách nhau hai tháng. Chúng tôi đã rất vui vì chúng cũng trở thành những người bạn tốt nhất của nhau.”
“Có phải cô cũng quen Tom từ hồi đó không?”
Jade lắc đầu. “Tôi biết anh ấy từ khi mười sáu. Anh ấy là bạn của Leon.”
“Khi đó anh ta thế nào?”
“Tôi đã hẹn hò với anh ấy vài buổi trước và, như người ta vẫn làm ở tuổi đó, chúng tôi trao đổi bạn trai cho nhau. Tôi đá gã của mình sau vài tuần, nhưng Tom và Lorna thì vẫn ở bên nhau. Anh ấy là một người hết sức tử tế.” Jade đi ra ngồi trên bàn bếp. “Anh ấy hài lòng với những gì mình có. Hạnh phúc với Lorna và Freya. Anh ấy cũng đã giúp tôi rất nhiều trong những năm qua.” Đôi mắt cô ta đẫm lệ. “Tôi sẽ rất nhớ anh ấy.”
“Và cô không hề biết ai là kẻ muốn hãm hại anh ta?”
Cô ta lắc đầu. “Nhưng tôi sẽ chăm sóc Lorna.”
“Thật tốt vì cô ấy đã có cô. Hai người có vẻ rất thân thiết.”
“Đúng vậy. Tất nhiên là không phải lúc nào chúng tôi cũng hòa hợp, nhưng cô ấy vẫn luôn ủng hộ tôi.”
“Cô có nghĩ cuộc sống hôn nhân của họ có vấn đề không?”
Jade mỉm cười khi đưa tay lau nước mắt. “Không, họ rất thoải mái khi ở bên nhau. Tôi cho rằng đó là bởi họ đã ở bên nhau từ rất lâu rồi.”
“Lorna chưa từng kể với cô về những lần cãi vã của họ ư?”
“Tất nhiên là có.” Jade nhấp một ngụm trà. “Tom không phải một người chồng tồi, nhưng anh ấy khá gia trưởng. Anh ấy không đánh Lorna,” cô ta vội vàng nói thêm, “hay bắt cô ấy làm những việc cô ấy không muốn. Mọi yêu cầu của cô ấy đều được đáp ứng, và họ có một cuộc sống tốt. Vậy nên, phải, cô ấy đã ngồi ngay chỗ chị đang ngồi và than vãn về anh ấy. Nhưng chỉ vậy thôi, giải tỏa với ai đó. Họ yêu nhau. Tôi ước gì mình có một cuộc hôn nhân như vậy.”
Grace mỉm cười và nghĩ về Matt. Cô từng khiến một số đồng nghiệp cũ phải ghen tị. Matt thấu hiểu công việc của cô và luôn hỗ trợ mỗi khi cô phải làm việc – đúng như những gì cô chờ đợi, nhưng nó cũng khiến cô cảm thấy có chút tự hào khi nói chuyện cùng các đồng nghiệp của mình, những người mà bạn đời của họ lúc nào cũng phàn nàn.
“Và dạo này cô thế nào?” Grace hỏi Jade, muốn nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Tôi ư? Ồ, tôi vẫn ổn, cảm ơn. Chứng ốm nghén là một thứ khốn nạn, chị biết đấy, nhưng tôi sẽ đối phó được.”
Grace cắn môi. Cô muốn hỏi xem Jade có định giữ đứa bé hay không, ngạc nhiên khi nhận ra rằng cô ta có vẻ không định làm thế. Nhưng dù sao thì đó cũng hoàn toàn không phải là việc của cô.
“Nghe này, tôi rất xin lỗi về chuyện hôm trước,” Jade nói, ánh mắt thể hiện rõ sự ngại ngùng. “Chuyện đó thật ngớ ngẩn, giờ thì tôi nhận ra rồi. Tôi đã phá hỏng nó, nhưng tôi tự hỏi… liệu chúng ta có thể thử lại vào lần khác không?”
Dù tò mò muốn biết thêm về Jade, nhưng Grace không muốn hứa hẹn những điều mà cô không chắc mình có thể làm được hay không.
“Có thể, khi tôi bớt bận rộn hơn,” cô nói.
Jade mỉm cười. “Tuyệt! Lần này tôi sẽ cố không hành xử ngu ngốc nữa.”
Grace uống nốt tách của mình và đợi Lorna đi xuống. Cô thấy ổn khi gặp lại Jade và nói chuyện với cô ta một cách lịch sự. Cô cảm thấy vui khi cô ta xin lỗi vì buổi gặp đó, và có lẽ mục đích của nó là tốt, chỉ là hơi thiếu suy nghĩ mà thôi. Grace không biết mình sẽ cảm thấy thế nào khi Jade liên lạc với cô lần tới. Hy vọng khi đó vụ án đã được giải quyết xong.
Khi Lorna xuống đến nơi, Grace để cô ấy lấy lại tinh thần trong phòng khách một lúc trước khi bắt đầu cuộc nói chuyện. Cô thấy cô ấy ngồi trên trường kỷ, đôi chân băng bó chằng chịt gác trên chiếc ghế đẩu, nhưng thật may là chưa bị gãy. Mắt trái của cô ấy sưng vù và tím bầm, điều đó chỉ ra rằng nghi phạm của họ có thể đã tung ra cú đấm bằng tay phải.
Grace ghi chú lại vài điều khi họ nói về những chuyện đã xảy ra. Thật đau lòng khi thấy cứ khoảng một phút Lorna lại phải dừng lại để khóc, nhưng họ cần phải làm việc này càng nhanh càng tốt. Lorna càng khóc nhiều hơn khi nghe Grace nói rằng chồng cô ấy đã bị đình chỉ và lý do của việc đó.
“Thật không thể tin được! Anh ấy chẳng hề nói gì với tôi tối qua!” Cô ấy hoảng hốt ngồi thẳng dậy. “Toàn là dối trá! Thật bê bối. Họ có bằng chứng không?”
“Tôi e rằng cô sẽ phải liên hệ với trường đại học, thưa cô Davenport. Tôi chỉ đang cố phác thảo lại ngày cuối cùng của Tom thôi.”
“Tôi muốn được ở một mình,” Lorna nói. “Bao lâu nữa chúng tôi mới được về nhà?”
“Tôi sẽ thông báo cho cô,” Grace nói. “Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi phải thu thập nhiều bằng chứng nhất có thể.”
“Tôi thực sự cũng không chắc là mình có muốn quay lại đó không nữa.” Lorna rùng mình, đôi mắt lại ngấn lệ.
Grace thở phào khi cuộc nói chuyện kết thúc và cô rời khỏi phòng. Thật khó khăn khi phải trải qua chuyện đó. Những gì còn sót lại của gia đình khốn khổ ấy sẽ bị phá nát khi mọi chuyện vỡ lở.