Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
55

❊ ❊ ❊

Cảm thấy mình như một quả bóng bị đá qua đá lại, Grace đã ngồi yên tại bàn của mình trong vài phút trước khi Sam vẫy tay gọi cô tới chỗ trước tivi lớn gắn trên tường. Cô ấy chỉ vào màn hình.

“Chiếc Ford Fiesta đó thuộc về Elliott Woodman. Cậu ta rời khỏi bãi đậu xe của nhà máy Deakin, Goldenhill, lúc mười giờ tối.” Cô ấy bấm một nút trên điều khiển để tua nhanh đoạn băng. “Cậu ta dừng lại tại tiệm kebab Percy’s ở High Lane, Burslem.” Sam lại bấm nút thêm lần nữa. “Đây là khi cậu ta trở lại xe và lái đi. Hãy quan sát chiếc 4x4 đằng sau.”

“Đó là một chiếc Range Rover Sport, phải không nhỉ?” Grace hỏi, mắt vẫn dán chặt vào màn hình.

“Phải. Nó đã bám theo cậu ta một lúc, rồi Elliott đậu xe trước nhà mình.”

Grace nhận ra khung cảnh nơi cô vừa ghé qua lúc sáng, bên ngoài căn hộ mà Elliott Woodman sống cùng bạn gái mình, Annie.

“Phần tiếp theo rất kinh khủng đấy,” Sam cảnh báo trước khi ấn nút lần nữa.

Grace quan sát chiếc xe kia đậu lại bên cạnh chiếc Ford Fiesta. Cô thở hổn hển khi bốn bóng người bước ra và tấn công Elliott Woodman. Thật khủng khiếp khi thấy chúng đánh liên tục cho tới khi cậu ta gục xuống. Có một kẻ rõ ràng là tên cầm đầu, hắn đã không dừng lại cho đến khi đám kia kéo hắn đi.

“Tôi muốn mấy tên khốn đó,” cô thì thầm. “Chúng ta cần những hình ảnh rõ ràng hơn.”

“Đang tiến hành rồi. Tôi đã xem xét những đoạn băng có xuất hiện chiếc 4x4 sau đó. Tài xế vẫn mang mũ trùm che mặt. Cửa sau bị bôi đen, đằng trước cũng vậy, nhưng có vẻ chúng đã không vượt quá giới hạn.”

“Chiếc Range Rovers đó được đăng ký dưới tên ai?” Grace hỏi, chuẩn bị sẵn tinh thần để nhận được câu trả lời mà mình vốn đã biết.

Sam dừng lại. “Leon Steele.”

Grace nhăn mặt. Trốn khỏi gia đình sao khó quá. “Được rồi, đi tóm hắn nào.”

“Cô có muốn tôi đi cùng không?” Perry lên tiếng từ phía sau. Alex đang đứng cạnh anh ta.

Grace nhảy dựng lên. Cô không nhận ra là họ đã tới.

“Có, cảm ơn, tôi muốn.” Một chút căng thẳng trong cô như tiêu biến. Cô hiện vẫn không biết phải tin ai, nhưng cô bắt buộc phải gạt cảm xúc của mình qua một bên. Cô không muốn phải bắt Leon mà không có sự hỗ trợ từ đội của mình. Lúc này, cuộc điều tra của cô về việc ai đang nhắm vào mình sẽ phải đợi.

Nick trở xuống tầng. “Tôi vừa nhận được cuộc gọi từ bệnh viện,” ông bảo họ. “Elliott Woodman đã không qua khỏi.”

Vai Grace rũ xuống và cô đá mạnh vào ghế.

“Chúng ta sẽ bị báo chí quấy rầy,” Alex nhận xét rồi quay sang Grace. “Trừ khi cô có thể dàn xếp với anh bạn Simon của mình, thưa chỉ huy.”

“Im đi, Alex,” Perry cảnh báo.

Grace phớt lờ Alex và giải thích với Nick rằng họ sẽ đi bắt Leon Steele.

Nick gật đầu. “Sam, cô chuẩn bị trước mọi thứ ở đây được chứ?”

“Làm ngay đây, thưa sếp.”

Grace túm lấy áo khoác của mình đang vắt trên ghế. “Đi tóm thằng khốn đó nào.”

***

Leon Steele đã ở trong phòng tạm giam cùng luật sư của mình được hai mươi phút khi Grace và Nick cùng đi xuống đó.

“Ông có chắc rằng chúng ta nên làm việc này cùng nhau không?” Cô hỏi. Họ đang đứng trước cửa phòng thẩm vấn. “Tôi không muốn ông lại gặp thêm rắc rối nào nữa.”

“Đó là quyết định của tôi.”

Grace gật đầu cảm kích. Cô muốn nghe xem Leon sẽ nói gì, nhìn xem chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng cô không chắc liệu mình có thể ngồi yên để chờ hắn trả lời những câu hỏi của Nick hay không.

“Cậu nhóc tội nghiệp đó đang có một cuộc sống trong mơ,” cô nói. “Và điều đó chỉ càng khiến cho áp lực mà chúng ta phải chịu trở nên nặng nề hơn.”

Trước khi họ bước vào, Nick đặt tay lên cánh tay Grace. “Hãy cố gắng giữ bình tĩnh,” ông bảo cô.

Cô nuốt nước bọt.

Luật sư của Leon đang ngồi cạnh hắn, hí hoáy ghi chép gì đó. Grace chưa từng gặp người phụ nữ này, nhưng ấn tượng đầu tiên là cô ta có vẻ dễ mến, và họ khẽ mỉm cười với nhau. Khoảng gần bốn mươi tuổi, cô không thể không nghĩ rằng cô ta trông hơi quá đàn ông so với những gì cô đã hình dung về luật sư của Leon, với mái tóc cắt ngắn và bộ đồ đen rẻ tiền. Rồi sau một hồi cân nhắc, cô cho rằng đó là người tốt nhất có thể mua được bằng tiền.

Trái ngược với sự khó chịu của cô, Leon trông có vẻ thoải mái khi cô ngồi xuống đối diện với họ.

Khi tất cả đều đã ngồi yên vào vị trí, Nick tiến hành theo đúng trình tự.

“Anh có thể cho tôi biết mình đã ở đâu từ chín giờ đến nửa đêm ngày hôm qua không?” Ông mở đầu.

“Các người bắt tôi vì vụ tấn công Elliott Woodman. Tôi chẳng liên quan gì tới chuyện đó hết.”

“Tôi e rằng Elliott Woodman đã qua đời sáng nay vì thương tích quá nặng.”

Đôi mắt Leon mở to và vai hắn rũ xuống. “À, tôi rất tiếc vì chuyện đó. Hắn là một cậu nhóc ngoan. Tôi rất thích hắn.”

Nick trượt tấm ảnh qua bàn. “Xe của anh phải không?”

Leon nhìn nó. “Phải.”

Ông trượt thêm một tấm nữa qua. “Đó chính là chiếc xe đậu trên phố Dane Walk. Vài giây sau, Elliott Woodman đã bị tấn công.” Nick nhấn một nút trên chiếc máy tính xách tay.

Leon xem đoạn phim thu được từ camera an ninh của thành phố. Hắn đấm mạnh xuống bàn trước khi quay mặt đi với vẻ ghê tởm.

Nick trượt một tấm ảnh khác qua bàn. “Đây là xe của anh đang rẽ vào đường Dane Walk.” Ông gõ vào bức ảnh. “Và đây là Elliott Woodman bị đánh gục dưới đất. Kẻ nào đó đã theo cậu ta về nhà hoặc là phục kích cậu ta, trong xe của anh, và giờ cậu ta đã chết.”

“Khi đó tôi không ở trong xe,” Leon thanh minh, “nếu đó là điều ông đang định ám chỉ.”

“Anh đang nói là một người khác đã lái xe?” Nick hỏi.

“Đương nhiên.” Mặt Leon nghệt ra. “Trừ khi có kẻ đã làm giả biển số của tôi.”

“Lại có người muốn làm chuyện đó sao?”

“Rất có thể.” Leon trông vẫn có vẻ bối rối. “Để gài bẫy tôi.”

“Vậy ai đã lấy xe của anh?”

“Tôi không biết. Tôi mang xe tới bãi đậu của phòng tập và để nó lại đó. Tôi thậm chí còn không biết rằng nó đã biến mất.”

“Anh muốn bọn tôi tin rằng mình không ở trong xe ư?” Grace không thể chịu đựng hơn được nữa.

“Tôi chỉ biết nói vậy thôi.” Leon thở dài.

“Có phải anh nghĩ rằng nhà Woodman đang phá rối công việc kinh doanh của mình không?” Grace hỏi. “Hoặc anh cho rằng một trong số họ phải chịu trách nhiệm cho những vụ giết người? Phải chăng anh muốn gửi cho họ một thông điệp rằng họ cần phải dừng lại bằng cách tấn công một trong số họ? Chỉ có điều là nó đã đi quá xa?”

“Cô thực sự chẳng biết gì về lòng trung thành, phải không, Grace?” Leon lắc đầu.

“Là Sĩ quan Điều tra Allendale, thưa anh.”

Cô liếc qua Nick, ông khẽ gật đầu, một dấu hiệu cho phép cô tiếp tục.

“Tôi chẳng cần phải trung thành với bất cứ ai trừ bản thân mình,” cô nói tiếp. “Anh cũng nên thử sống như vậy đi, tốt hơn nhiều so với việc suốt ngày bị ra lệnh phải làm thế này thế nọ.”

“Cô có thể có nhiều bộ mặt.” Hắn lườm Grace. “Nhưng cô chắc chắn không phải người nhà Steele. Nhà Steele tự chăm sóc cho nhau.”

“Có người vừa mới chết đấy, Leon!” Grace nhắc lại. “Tôi không có trung thành gì với mấy vụ giết người hết. Khi có tội ác xảy ra, tôi chẳng quan tâm gì ngoài việc tóm cổ nghi phạm và tống hắn vào sau song sắt.”

“Vậy thì tốt hơn cô nên ra ngoài đó và tìm một nghi phạm đi,” Leon nhấn mạnh. “Phải, đó là xe của tôi, nhưng tôi không lái nó. Kẻ nào đó đã gài tôi.”

“Tiện ghê. Nếu không phải anh thì ai là người đã lái nó?”

“Tôi không biết.”

“Bởi vì…” Grace mớm lời.

“Nghe này, tôi biết cô muốn gì, nhưng tôi có bằng chứng ngoại phạm. Một bằng chứng vô cùng chặt chẽ.”

“Liệu đó có thể nào là quý ông Frost không?” Grace mỉa mai. “Người mà bạn bè vẫn thường gọi là Graham?”

Leon nhìn cô chằm chằm. “Tôi đã ở trên chuyến tàu lúc chín giờ bốn mươi ở London Euston.”

Grace sững người. Nếu đó là sự thật, nó có thể được kiểm chứng bằng camera an ninh, xác thực việc hắn có chứng cứ ngoại phạm. Nhưng tại sao hắn không nói vậy ngay từ đầu buổi thẩm vấn?

“Tiếp tục đi,” Nick nói.

“Tôi xuống ga Stoke ngay sau mười một giờ rồi bắt taxi về nhà. Trent Gibson đáng ra sẽ đến đón tôi khi được gọi. Cậu ta không nghe máy, nên tôi phải bắt taxi.” Hắn khoanh tay lại. “Xe của tôi được để lại phòng tập bởi hôm qua Jade đã đưa tôi ra ga.”

“Tại sao không để xe của anh ở bãi đậu xe của nhà ga?” Nick chất vấn. “Thật kỳ quặc khi anh lại mang xe tới phòng tập, để nó ở đó cả ngày rồi đi nhờ đến nhà ga và sau đó lại bắt taxi về nhà?”

“Molloroy Motors đã đến lấy nó và mang đi. Nó nằm trong điều khoản dịch vụ. Tôi nghĩ là mình đã bảo họ làm thế khi ở London.”

“Tức là anh không hề biết ai đã ở trong xe của mình?” Nick hỏi.

“Không hề.” Leon lần lượt nhìn chằm chằm vào hai người. “Nhưng tôi rất muốn biết thằng khốn nào đã gài mình bằng cách dàn dựng chuyện đó.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.