Claire là bác sĩ pháp y chính của San Francisco, '““'một nhà nghiên cứu bệnh học xuất sắc, một chuyên gia trực giác, một nhạc công xen-lô tuyệt vời, một phụ nữ có cuộc hôn nhân hạnh phúc suốt hai mươi năm, một người mẹ của hai cậu con trai, và đơn giản là bạn tốt nhất của tôi trên đời này.
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và cô diễn ra cách đây mười bốn năm trong một vụ khám nghiệm tử thi, từ đó trở đi, chúng tôi dành nhiều thời gian bên nhau như một đôi vợ chồng vậy.
Và càng ngày càng thân thiết hơn.
Giờ đây chúng tôi ôm chầm lấy nhau, ngay ở đây trong gara này, đắm chìm trong tình thương mến mà chúng tôi cảm nhận được. Khi buông nhau ra, Claire chống nạnh và quan sát hiện trường.
“Lindsay này”, cô nói, “Ai là người thiệt mạng hôm nay vậy ?”
“Một người vô danh, có vẻ như cô ấy bị giết bởi một kẻ cầu toàn kì dị, Claire ạ. Không có đến một sợi tóc lạc chỗ. Tuy nhiên cậu cứ làm việc của cậu đi”
“Được rồi, chúng ta xem xem có thể thấy gì”. Claire lại gần chiếc xe cùng với bộ đồ nghề của mình và nhanh chóng chụp những bức hình nạn nhân ở mọi góc độ để làm bằng chứng, quấn những túi giấy quanh tay và chân người phụ nữ trẻ. “Lindsay”, cuối cùng cô ấy gọi tôi, “đến đây xem này”. Tôi lách vào khe hẹp giữa Claire và cửa xe khi Claire vạch mi mắt của cô gái lên, sau đó hạ thấp xuống, chỉ cho tôi thấy vết bầm tím qua tia sáng của đèn pin.
‘Tất cả vẫn giữ nguyên phải không, cưng ? Đã có ai luồn ống vào khí quản cô ta chưa ?”
“Không đâu. Pháp y cũng chưa hề động chạm đến. Chúng tôi chờ cậu”.
“Đây là vết thương. Hãy nhìn lưỡi cô ấy xem. Xuất hiện một vết rách”.
Claire soi đèn vào nếp nhăn trên cổ áo cô gái.
“Dấu hiệu dây buộc không bình thường", cô nói với tôi. “Mình cũng nghĩ vậy. Không hề thấy hiện tượng xuất huyết trong mắt”, tôi thảo luận. “Kỳ quặc thật, phải không ? Liệu có phải cô ấy bị siết cổ không ?”
“Tất cả đều kỳ lạ” Claire nói. “Quần áo cô ấy không hề nhàu nát. Chẳng thu thập được gì nhiều ở thi thể này. Chắc hẳn là vậy”.
“Thế còn nguyên nhân chết ? Thời gian chết ?”
“Mình cho rằng cô ấy bị sát hại ở đâu đó quanh đây vào nửa đêm. Thi thể đã cứng đờ. Trừ những điều đó ra, tất cả những gì mình biết là cô ấy đã chết. Mình sẽ có thêm thông tin cho cậu sau khi kiểm tra người phụ nữ trẻ này dưới những ngọn đèn tử tế hơn trong phòng xét nghiệm”.
Claire đứng lên và nói với trợ lý của mình.
“Được rồi, Bobby. Hãy đưa cô gái xấu số này ra khỏi xe. Nhẹ nhàng thôi”.
Tôi đi lên tầng bốn, nhìn lên nóc tòa nhà đồng thời ngắm hoạt động của các phương tiện giao thông phía dưới đại lộ Cổng Vàng. Khi cảm thấy bình tĩnh hơn chút ít, tôi gọi cho Jacobi - thành viên trong nhóm.
‘Tôi đã làm cho Guttman lung lay”, ông ấy nói vói tôi. “Ông ta vừa mới bay từ New York về và bỏ xe lại trong gara khi ra ngoài thành phố”.
“Có chứng cớ ngoại phạm không ?”
“Chứng có ngoại phạm của ông ta đã được kiểm tra. Kẻ nào đó đã đặt cô gái vào trong chiếc Caddy. Nhưng điều đó diễn ra như thế nào ?”
Tôi ngoảnh lại, nhìn thấy Claire và Bobby quấn nạn nhân vào tấm ga thứ hai trước khi bỏ vào túi đựng thi thể. Âm thanh rin rít của chiếc phecmơtuya dài 1m80 được kéo lại, rồi bọc vào bao kín, gây cho người ta cảm giác cứ như thể bị thoi một cú đấm vào bụng dù cho bạn đã chứng kiến bao nhiêu lần đi chăng nữa.
Tôi nghe thấy tiếng nói buồn bã của chính mình vang bên tai khi bảo với Jacobi: “Chúng ta thu xếp mọi thứ lại thôi”.