Mưa cứ quất liên hồi vào những ô cửa sổ theo chu kỳ từ nửa đêm tới 8 giờ sáng ở bệnh viện Municipal thành phố San Francisco. Trong Phòng cấp cứu, Jessie Falk - 30 tuổi đang ngủ trên giường bệnh, trôi bồng bềnh trên hồ Percocet trong một thứ ánh sáng êm dịu.
Jessie đang mơ một giấc mơ đẹp nhất từ nhiều năm nay.
Cô và ánh sáng cuộc đời mình, bé Claudia ba tuổi, đang ở bể bơi trong sân sau nhà bà nội. Claudie trong bộ đồ sinh nhật với đôi cánh màu hồng tươi đang đập nước, ánh sáng mặt trời chiếu lấp lánh trên những lọn tóc xoăn hoe vàng của bé.
“Jessie nói, hãy hôn mẹ nhẹ như một cánh bướm đi, Claudie”.
“Có giống thế này không mẹ ?”
Sau đó người mẹ và cô con gái cùng la hét, cười vang, xoay tròn và ngã phịch xuống, hát váng lên “wheeeeeee”, và sẽ còn tiếp tục nếu không có một cú đau nhói như chọc thủng ngực Jessie.
Cô choàng tỉnh với tiếng thét thất thanh - ngồi thẳng dậy - và đập mạnh cả hai tay lên ngực.
Chuyện gì thế này ? Cơn đau này là cái gì vậy ?
Lát sau, Jessie mới nhận ra mình đang trong bệnh viện - và đó cũng là lúc cô cảm thấy buồn nôn. Cô nhớ mình đã đến đây trên xe cứu thương, một bác sĩ nói với cô rằng cô vẫn ổn, không có gì phải lo lắng cả.
Nằm vật xuống, gần như ngất đi trên tấm nệm, Jessie dò dẫm sờ soạng ấn nút gọi ở bên cạnh. Sau đó thiết bị y tế tuột khỏi tay cô và rơi xuống. Nó đập mạnh vào cạnh giường với tiếng kêu lanh lảnh khô khốc.
Ôi, Chúa ơi, con không thể thở được. Chuyện gì đang xảy ra ? Con không thở được. Kinh khủng quá. Con không khỏe chút nào.
Hất đầu từ bên này sang bên kia, Jessie đảo mắt nhìn khắp phòng bệnh tối om. Cô bắt gặp một hình dáng ở cuối tầm mắt.
Cô biết gương mặt đó.
“Ồ, cảm ơn Chúa”, cô hổn hển. “Làm ơn hãy giúp tôi với. Tim tôi có vấn đề”.
Cô chìa hai tay ra, yếu ớt giơ lên trong không khí, nhưng bóng người vẫn đứng im trong đêm tối.
“Làm ơn đi”, Jessie năn nỉ.
Bóng người không tiến lại, không giúp đỡ. Chuyện gì đang xảy ra thế này ? Đây là một bệnh viện. Người đứng trong bóng tối đó làm việc ở đây.
Những đốm đen nhỏ bay lượn trước mắt Jessie khi cơn đau khủng khiếp như ép hết không khí ra khỏi ngực cô. Đột nhiên cái nhìn của cô như ghim chặt vào luồng ánh sáng trắng.
“Làm ơn hãy giúp tôi. Tôi nghĩ mình đang...”
“Phải”, tiếng nói cất lên trong bóng tối, “Ngươi đang chết, Jessie ạ. Thật tuyệt vời khi chứng kiến ngươi đang đi đến cái chết’.