Jacobi tiến xe đến sau chiếc Ford màu xanh da trời ở ngã tư đường Taylor và Washington. Ông lại đi ra trong khi trời vẫn đang mưa lâm thâm đến chỗ Chi và Lenke nói vài điều gì đó.
Khi chiếc Ford của bọn họ đi, Jacobi sang đường Washington, chui dưới mái hiên có dòng chữ vàng viết: “Tiệm ăn Venticello”.
Ông bước lên cầu thang của căn nhà hai tầng màu kem, không khí ấm cúng, mùi tỏi và mùi oregano chào mừng khi ông bước vào căn phòng nghỉ, làm cho dạ dày của ông lại sôi lên.
Jacobi rẽ sang bên phải nơi có hai cô gái phục vụ đứng ở cửa, họ đề nghị cất áo khoác hộ nhưng ông từ chối.
Ông đứng đó một lúc, người ướt sũng, đến quầy bar hình chữ L ở lối vào, đi xuống cầu thang ở phía tay trái, chỉ có một cái cầu thang chung để đi xuống tầng chính của nhà hàng.
Jacobi ngồi lên ghế, gọi một cốc Buckler, đặt chiếc áo khoác lên ghế bên cạnh. Sau đó, ông hỏi người phục vụ ở quầy rượu vị trí nhà vệ sinh.
Jacobi đi xuống chừng một tá bậc thang trải thảm tới phòng ăn nhỏ hình hộp, có mười chiếc bàn bao quanh nhìn ra đường phố qua một góc cửa sổ cao, một lò sưởi lát đá xanh choán khoảng không gian rộng lớn.
Chiếc bàn của gã bác sĩ gần lò sưởi, lưng quay về phía Jacobi, một phụ nữ hấp dẫn đang cười với hắn. Rượu đỏ rót trong cốc ngay trước mặt.
Jacobi đi qua chiếc bàn, va vào ghế của gã bác sĩ và làm đập mạnh vào đầu của Garza, mặt hắn ta trở nên giận dữ vì đau.
Jacobi xin lỗi như thể ông không cố tình làm điều đó: “Ôi, tôi xin lỗi. Xin lỗi. Thứ lỗi cho tôi”.
Sau đó ông đi qua, vào phòng vệ sinh rồi quay lại lên cầu thang trở về chỗ quầy bar.
Ông uống thứ đồ uống gần giống như bia, sau đó còn uống thêm thứ khác nữa, sau mỗi vòng là trả hóa đơn luôn. Ông còn ăn uống thêm năm lần nữa khi tay bác sĩ tóc thẫm màu và người phụ nữ đi qua phòng gửi đồ.
Jacobi ra ngoài cửa trước bọn họ và lại bước ra đường trong một đêm thời tiết khắc nghiệt. Ông khởi động xe, bật gạt nước ở cửa kính ô tô, và gọi về sở.
Chiếc Lexus màu bạc dừng ngoài bãi đỗ xe trên đường Taylor, và Jacobi bám theo sau, lần này thì cố giữ khoảng cách gần, tin rằng gã bác sĩ sẽ không ra ngoài trong thời tiết như thế này. Một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp ngồi lên vạt áo của hắn ta, tay cô gái vòng qua cổ và hôn sau tai hắn ta.
Vị bác sĩ đi đến khu Pacific, qua hai khu nhà, rẽ phải sang Leavenworth, sau đó thêm bốn khu nhà nữa đến Filbert.
Jacobi nhìn thấy Garza lái chiếc Lexus vào sân nhà, mở chiếc cửa gara ô tô tự động, lái chiếc suv của hắn vào trong.
Jacobi lái qua ngôi nhà sơn màu vàng nhạt ấy để đến cuối khu nhà. Ông quay đầu xe, trở lại, đỗ ở phía đối diện nhà Garza để có thể quan sát được ngôi nhà.
Hông của ông đã tê cứng và có nhu cầu đi vệ sinh. Ông đang nghĩ sẽ phải ra ngoài đi vệ sinh, trút bỏ cảm giác mệt mỏi thì đèn ở cầu thang đi xuống ngôi nhà vụt tắt. Sau đó đến 15 phút, đèn ở cầu thang đi lên cũng tắt luôn.
Jacobi gọi cho Lindsay qua chiếc Nextel của ông. Bảo với cô là ông đang theo dõi Garza từ khi hắn rời khỏi bệnh viện. Đúng thế, ngoài giờ. Tự do ngoài giờ.
“Thậm chí hắn ta còn không bật đèn chiếu hậu, Boxer ạ. Hắn đã ăn tối cùng một phụ nữ xinh đẹp tầm 40 tuổi, tóc vàng thướt tha. Hắn nắm tay cô ta. Sau đó cô ta đã bên hắn suốt con đường về nhà".
“Với những gì mà tôi biết”, Jacobi nói, “Tên bác sĩ này vô tội khi có bạn gái”.