Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

Gara trung tâm mua sắm Opera nằm sâu bên trong liền kề tòa nhà thương mại tổ hợp lớn bao gồm rạp chiếu phim, khu văn phòng và cửa hàng ở giữa khu vực buôn bán đông đúc sầm uất.

Vào một buổi sáng ngày thường, Jacobi lái xe hơi chầm chậm tiến sát lề đường bên cạnh đội xe tuần tra đang đỗ ở lối vào khu nhà dẫn tới cổng gara trên đại lộ Cổng Vàng.

Không có xe nào được phép ra vào và một đám đông luân phiên nhau tụ tập khiến Jacobi phải càu nhàu: “Những người dân này cứ la oai oái. Họ biết rõ vụ việc nào giật gân khi chứng kiến nó”.

Tôi xin nhường đường để đi qua đám đông thì những tiếng nói the thé gọi giật tôi lại. “Cô chịu trách nhiệm ở đây à ?” “Ồ, tôi phải lấy xe. Tôi có cuộc họp trong vòng năm phút nữa !”

Tôi luồn xuống dưới dải băng và chiếm một chỗ ở đoạn dốc lối vào, tận dụng hết chiều cao 1m65 của mình. Tôi xưng tên và xin lỗi vì đã gây phiền phức cho mọi người.

“Thứ lỗi cho chúng tôi. Rất tiếc phải nói vậy, gara này là hiện trường của vụ án. Tôi hi vọng mọi người hợp tác để chúng ta có thể ra khỏi đây sớm nhất. Chúng tôi sẽ làm hết sức mình”.

Tôi đưa ra một vài câu hỏi không thể bác bỏ được, rồi ngoảnh lại vì chợt nghe thấy tên của mình và tiếng bước chân của ai đó đang đi đến từ phía sau. Đồng nghiệp mới của Jacobi, thanh tra Rich Conklin, đang đi xuống đoạn dốc để gặp chúng tôi.

Tôi có cảm tình với Conklin ngay từ khi tôi gặp anh cách đây vài năm, thời điểm anh còn là một nhân viên mặc quân phục nhanh nhẹn và dũng cảm.

Can đảm trong khi thi hành nhiệm vụ và con số những vụ truy bắt bọn giết người ấn tượng khiến anh được thăng chức ở cái tuổi hai mươi chín tuy còn trẻ nhưng đã chín chắn.

Conklin cũng thu hút sự chú ý của những phụ nữ làm việc trong sở cảnh sát khi anh đổi bộ đồng phục của mình chỉ để lấy một chiếc huy hiệu vàng.

Cao hơn 1m80cm, Conklin có nước da màu nâu sẫm, với đôi mắt nâu, mái tóc nâu sáng và cái nhìn linh hoạt thân thiện của một cầu thủ chơi bóng chày ở trường đại học đã được gắn huy hiệu Hải quân.

Nhưng đó không phải là điều tôi lưu tâm vào lúc này.

“Chúng ta có tìm được gì không ?” Tôi hỏi Conklin.

Conklin nhìn tôi bằng đôi mắt nâu trong sáng, rất nghiêm túc và đầy tôn trọng. “Nạn nhân là nữ giới, chắc là người vùng Cáp-ca, thưa Trung úy, khoảng hai mốt hay hai hai tuổi. Theo tôi quan sát thì hình như có một sợi dây thít vào cổ cô ấy”.

“Có bất cứ nhân chứng nào không ?”

“Không, chúng ta không gặp may. Gã đó đã tẩu thoát”, Conklin đáp, chỉ ngón tay cái về phía người soát vé có mái tóc dài lởm chởm trong phòng điện thoại công cộng, “Angel Cortez, làm nhiệm vụ trực đêm, nhưng không thấy gì bất thường, dĩ nhiên rồi. Anh ta đang gọi điện thoại cho bạn gái thì một người khách xộc đến kêu thét lên ở đoạn đường dốc”.

“Người khách ở đằng kia tên là” - Conklin lật mở trang sổ - “Angela Spinogatti. Xe của cô ấy đỗ ở đây suốt đêm, và cô ấy đã nhìn thấy thi thể trong chiếc Caddy sáng nay. Đó là tất cả những gì cô ấy cung cấp cho chúng ta”.

“Anh đã kiểm tra biển số xe của chiếc Caddy chưa ?” Jacobi hỏi.

Conklin gật đầu, giở một trang trong cuốn sổ: “Chiếc xe này thuộc về Lawrence P. Guttman, DDS. Không giấy tờ, không giấy phép. Chúng tôi gọi cho anh ta ngay bây giờ”.

Tôi cám ơn Conklin và đề nghị anh thu thập vé đỗ xe cùng những cuốn băng theo dõi.

Sau đó Jacobi và tôi tiến về phía con dốc.

Tôi có thói quen ngủ rất ít, nhưng vẫn giữ được sự hưng phấn bền bỉ trong huyết quản. Tôi đang cố hình dung ra hiện trường trước khi tận mắt nhìn thấy nó, suy nghĩ xem làm thế nào một phụ nữ da trắng trẻ tuổi lại bị siết cổ tới chết trong bãi đậu xe.

Tiếng bước chân vang lên ở trong đầu. Rất nhiều, rất nhiều tiếng chân. Đó là người của tôi.

Tôi tính có đến cả tá thành viên của Đội khám nghiệm hiện trường đang căng dây xung quanh khu vực bãi đậu xe. Với nhân viên lục lọi bãi rác, rà soát biển số xe, tìm kiếm bất cứ cái gì có thể giúp chúng tôi trước khi hiện trường vụ án mạng được trả lại cho hoạt động công cộng.

Jacobi và tôi vòng qua chỗ rẽ, tới tầng bốn để xem xét chiếc Caddy đã được nói tới. Một chiếc Seville đen kiểu mới, dáng đẹp, không hề trầy xước. Mũi xe hướng về phía gara trung tâm hành chính trên phố McAllister.

“Tốc độ từ không lên tới sáu mươi dặm trong vòng không đầy năm giây”, Warren lẩm bẩm, sau đó làm động tác mô phỏng âm thanh của chiếc Caddy trong buổi phát quảng cáo trên tivi.

“Xuống đi, chàng trai”, tôi nói.

Charlie Clapper, đứng đầu Đội khám nghiệm, mang vẻ mặt không mấy tươi cười như vẫn thường thấy, khoác chiếc áo choàng xám bằng vải chéo rất hợp với mái tóc muối tiêu của anh.

Anh đặt camera xuống mui chiếc xe Subaru Outback kế bên và nói, "Xin chào, Lou, Jacobi. Xin giới thiệu nàng Jane Doe”.

Tôi xỏ đôi găng tay nhựa và đi theo sau anh vòng quanh xe. Cốp xe đã được đóng lại bởi vì nạn nhân không ở trong đó.

Cô ta ngồi ở ghế dành cho khách, bàn tay nắm lấy vạt áo, đôi mắt nhợt nhạt mở to nhìn chằm chằm qua kính chắn gió với vẻ hi vọng.

Cứ như thể cô đang chờ một ai đó đến.

“Khỉ thật”, Jacobi phẫn nộ. “Cô gái trẻ xinh đẹp như thế này. Ăn mặc rất diện và không có nơi nào để đi. Mãi mãi”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.