Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
Chương 67

❊ ❊ ❊

Tôi ngồi không yên trên một cái ghế đivăng lớn, tấm thảm dày ở dưới chân, đặt Tạp chí Fortune mở ra trên chiếc bàn cà phê bằng gỗ màu sáng - phòng làm việc của ông Carl Whiteley, người lãnh đạo cao nhất của Bệnh viện thành phố.

Trợ lý của ông Whiteley tắt điện thoại và bảo tôi rằng ông Whiteley có thể gặp tôi bây giờ.

Tôi bước vào căn phòng làm việc nhiều cửa sổ, nơi một người đàn ông tóc hoa râm có đôi má hồng mịn căng với cặp kính gọng kim loại đứng lên từ đằng sau chiếc bàn của mình, ông ta trông giống một nghị sĩ đảng Cộng hòa hay ông già Noel cạo râu nhẵn nhụi.

Tôi bắt tay ông và đưa phù hiệu của tôi ra, nghĩ về việc không có người đi cùng, không có lệnh bắt, không hồ sơ vụ án, chỉ có nỗi sợ của Noddie Wilkins và hình ảnh mập mờ của mẹ Yuki hiện lên trong đầu.

“Tôi không hiểu, thưa Trung úy”, Whiteley nói khi ngồi xuống và tôi kéo ghế ngồi đối diện. Mặt trời chiếu xuyên qua tấm kính rọi thẳng vào mắt tôi. “Ai đó đã gọi cho cảnh sát à ? Ai vậy ? Về cái gì ?”

“Ông ngạc nhiên à ? Bây giờ tôi mới là người không hiểu. Bệnh viện của ông đang bị kiện vì kê nhầm đơn thuốc”.

“Việc kiện cáo ấy hoàn toàn vớ vẩn. Nó là một trò đùa”, Whiteley cười. “Đây là một bệnh viện, một nơi rất tốt, trừ việc những bệnh nhân bị chết. Chúng ta đang sống trong một thời đại thích kiện tụng”.

“Mặc dù vậy, tôi có một vài câu hỏi cho ông”.

‘Được thôi,” ông ta nói, chắp tay sau gáy, ngả lưng xuống chiếc ghế êm ái của mình. “Cô hỏi đi”.

“Ông có thể nói cho tôi điều gì về những đồng xu mà nhân viên của ông đã tìm thấy trên mí mắt những nạn nhân đã chết ? Nó diễn ra bao lâu rồi ?” “Những đồng xu à ?” Ông ta nói, quay chiếc ghế trở về vị trí ban đầu, Whiteley chiếu cố nhìn tôi: “Ý cô là những cái cúc phải không ?”

“Đồng xu. Cúc. Có cái chết tiệt gì khác nhau đâu. Trong nghề của tôi thì nó được gọi là manh mối”.

“Manh mối của cái gì hả Trung úy ? Nơi này chỉ có bác sĩ. Chúng tôi biết rõ nguyên do dẫn đến cái chết của từng bệnh nhân và không một ai giết người. Cô muốn nghe ý kiến của tôi không ? Những chiếc cúc đó là một trò chơi khăm. Một trò chơi khăm độc ác”.

“Và đó là lý do tại sao ông không báo cho cảnh sát về điều đó”.

“Chả có gì phải báo cáo cả. Đôi khi bệnh nhân chết. Tội phạm ở đâu ?”

Whiteley thiển cận khó tin nổi và tôi không thích ông ta. Kể cả khuôn mặt mịn màng như trẻ con và điệu cười ngu ngốc. Hay cách mà ông ta ghìm tôi xuống và lừa bịp tôi.

“Che đậy dấu vết là bất hợp pháp, ông Whiteley. Kể cho tôi về những chiếc cúc đó hoặc là kết thúc cuộc nói chuyện thú vị của chúng ta ở đây, và tôi sẽ bắt ông vì tội gây cản trở công lý và can thiệp vào điều tra của cảnh sát”.

“Bắt tôi ư ? Tùy thôi, Trung úy. Tôi sẽ gọi luật sư riêng”.

“Cứ việc,” tôi nói. “Và trong lúc ông ngồi đó, hãy nghĩ về điều này. Ông vẫn đang có danh tiếng tốt. Sẽ thế nào nếu một chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi và tôi đưa ông ra và xích tay vào còng số tám ?”

Whiteley với tay tới điện thoại. Ông ta bấm vài số trước khi giận dữ ném cái ống nghe xuống giá.

“Thật là ngu xuẩn,” ông ta nói, nhìn tôi như thiêu rụi người tôi bằng đôi mắt. “Chúng tôi không có gì để giấu giếm cả”.

Ông ta mở ngăn kéo bàn, lấy ra một phong bì màu kem với lôgô của bệnh viện ở góc trái trên cùng. Ông ta quẳng nhẹ nó lên mặt bàn.

“Cô có thể mua những cái cúc này ở bất cứ cửa hàng bán đồng phục nào trong nước, Trung úy ạ,” ông ta nói. “Tôi đang hợp tác, đúng không ? Cái chuyện ngu ngốc này không thể công khai. Nếu cô làm bất cứ điều gì tổn hại danh tiếng của chúng tôi, tôi sẽ có lý do hợp pháp để kiện thành phố nói chung và cô nói riêng vì tội bôi nhọ”.

“Nếu không có mối quan hệ nhân quả nào giữa những cái cúc và những bệnh nhân bị chết thì ông cũng không còn gì phải lo lắng cả”.

Tôi với tay lấy cái phong bì, mạch của tôi đập thình thình khi tôi mở nắp phong bì và vật bên trong hé lộ ra.

Những cái vòng bằng đồng sáng bóng lóe lên chiếu vào tôi.

Phải có đến hàng tá, mỗi một cái cúc nhỏ hơn đồng mười xen, với một hình chuôi dao ở mặt sau, còn mặt trước nổi lên biểu tượng y hiệu.

Những chiếc cúc kêu lách cách bên trong phong bì khi tôi lắc nó. Có thể Whiteley đã đúng. Chúng chỉ là những chiếc cúc ở tay áo cộc. Chúng không có gì đặc biệt cả.

Nhưng cả hai chúng tôi đều biết rằng mỗi một cặp đại diện cho một người đã chết ở đây, tại bệnh viện này.

“Tôi cần một danh sách những nạn nhân được tìm thấy với vật này trên mắt họ,” tôi nói với ông ta.

“Tôi có thể gửi fax cho cô,” Whiteley nói.

“Cám ơn”, tôi nói, khoanh tay lại. “Ông thật tốt khi đề nghị như vậy, nhưng tôi thích đợi hơn”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.