Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Chương 6

❊ ❊ ❊

Phòng đợi không hề có cửa sổ. Kim đồng hồ treo phía trên máy bán cà phê cứ nhích dần từng chút một, chiều rồi đến tối, nửa đêm đến sáng hôm sau. Bác sĩ Garza không quay lại, và anh ta cũng không có bất kì lời nhắn nào cho chúng tôi cả.

Suốt mười tám tiếng dài dằng dặc đó, Yuki và tôi hết đi đi lại lại, uống cà phê, rồi lại tiến về phía phòng nằm của bệnh nhân nữ. Chúng tôi ăn tối với bánh mì kẹp ở máy bán hàng tự động, mua một số tạp chí và trong cái yên lặng đến kỳ lạ, lắng nghe mỗi hơi thở của nhau.

Đến ba giờ sáng, Yuki đang mơ màng ngủ dựa vào vai tôi chợt thức giấc sau khi chợp mắt được khoảng hai mươi phút.

“Có chuyện gì không ?”

“Chẳng có gì đâu, cưng. Ngủ tiếp đi nào”.

Nhưng cô ấy không ngủ được nữa.

Chúng tôi ngồi sát bên nhau ở một nơi không mấy thân thiện, trong thứ ánh sáng nhân tạo khiến những gương mặt xung quanh biến đổi: hai người khoác tay nhau đăm đăm nhìn vào khoảng không, những gia đình bế trẻ trên tay, và một ông già ngồi đơn độc.

Mỗi lần cửa tự động của phòng cấp cứu mở, những ánh mắt lại đổ dồn về phía đó.

Thỉnh thoảng có một bác sĩ bước ra.

Thỉnh thoảng tiếng kêu la và tiếng khóc tiếp nối nhau.

Lúc đó đã gần sáu giờ sáng, một nữ bác sĩ thực tập trẻ với cặp mắt mệt mỏi và chiếc áo choàng lốm đốm vết máu bước ra khỏi phòng cấp cứu và gọi sai tên Yuki.

“Mẹ tôi thế nào ?” Yuki hỏi, đứng bật dậy.

“Bây giờ bà ấy đã tỉnh, và đang dần dần tốt hơn”, người bác sĩ thực tập trả lời. “Chúng tôi phải giữ bà ấy một vài ngày để kiểm tra, nhưng cô có thể đến thăm ngay sau khi chúng tôi chuyển bà về phòng”.

Yuki cám ơn bác sĩ và ngoảnh về phía tôi với nụ cười rạng rỡ, chuyển lại những lời bác sĩ đã nói.

“Ôi, Chúa ơi, Linds, mẹ tớ đã ổn rồi ! Tớ không thể diễn tả nổi việc cậu ở lại đây cả đêm nay có ý nghĩa như thế nào đối với tớ đâu”, Yuki nói.

Cô ấy tóm lấy cả hai tay tôi, đầm đìa nước mắt: “Tớ không biết mình phải làm gì nếu không có cậu. Cậu đã cứu tớ đấy, Lindsay ạ”.

Tôi vòng tay ôm chặt lấy cô.

“Yuki, chúng ta là bạn cơ mà. Bất cứ khi nào cậu cần, cậu thậm chí không cần phải yêu cầu. Cậu biết rõ điều đó, đúng không ? Bất cứ điều gì”.

“Đừng quên gọi tớ nhé”, tôi đáp.

“Điều tồi tệ nhất đã qua”, Yuki nói. “Bây giờ chúng ta không còn phải lo lắng nữa, Lindsay. Cám ơn cậu. Cám ơn cậu rất nhiều".

Tôi ngoảnh nhìn về phía sau qua cửa mở tự động khi ra khỏi bệnh viện.

Yuki vẫn đứng đó, nhìn tôi mỉm cười, vẫy tay tạm biệt.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.