Khoảng 7 giờ 30 tối, Claire gọi điện: “Lindsay, tới đây. Mình có vài thứ muốn chỉ cho cậu xem”.
Tôi ném tờ Tin thời sự có đăng vụ kiện Bệnh viện thành phố trên trang nhất của Cindy vào giỏ đựng tài liệu, sau đó khóa cửa và trời đã tối. Tôi chậm rãi bước xuống cầu thang tới nhà xác với hi vọng sẽ nhận được bước đột phá nào đó.
Hi vọng vào một điều gì đó !
Một trong những trợ lý của Claire, một người thông minh tên là Everlina Ferguson, đang đóng ngăn kéo có chứa xác một nạn nhân bị chết do súng khi tôi bước vào. Thật khó chịu.
Claire đang rửa tay: “Đợi mình nửa phút nhé”, cô nói.
“Cho cậu hẳn một phút”, tôi đáp.
Tôi ngó nghiêng khắp nơi xung quanh cho đên khi chợt nhìn thấy ảnh cô gái chết trong xe Caddy ghim trên tường. Lạy Chúa, vụ án này ám ảnh tôi như một bóng ma của địa ngục.
“Cậu có nhận thấy thứ nước hoa mà cô ta xức không ?” Tôi hỏi với về phía Cindy.
“Có gì đó là lạ trong việc này. Mùi nước hoa được tìm thấy ở cơ quan sinh dục ngoài”, Glaire ngoảnh lại đáp. Cô tắt vòi nước, lau khô tay, sau đó lấy hai chai Perrier trong chiếc tủ lạnh nhỏ đặt dưới bàn.
Cô mở nắp và trao cho tôi một chai.
“Ngày nay nhiều cô gái thích xức nước hoa”, cô tiếp tục. “Cho nên nếu bình thường, mình thậm chí không đề cập đến nó trong báo cáo. Nhưng với cô gái này, cô ta không xức ở bất cứ chỗ nào khác. Không trên ngực, cổ tay hay đằng sau tai”.
Chúng tôi cụng chai rồi mỗi người uống một hơi dài.
“Mình nghĩ điều đó không bình thường, nên mình gửi miếng gạc thấm nước hoa sang phòng thí nghiệm. Họ đã trả lại”, Claire nói một lát sau đó. “Họ chưa xác định được. Không có những thiết bị thích hợp. Không có thời gian”.
“Không có thời gian để giải quyết vụ này”, tôi càu nhàu.
“Những vụ như thế thường là không thể giải quyết được ở đây”, Claire đáp, gạt những tờ giấy vương vãi xung quanh trên bàn.
“Nhưng mình đã gửi chúng đến phòng thí nghiệm có đầy đủ trang thiết bị kiểm tra xâm hại tình dục. Chờ một tí. Ngay đây thôi”.
Ánh mắt lấp lánh, cô giữ khư khư cái phong bì màu nâu, rút ra một tập giấy và ghim chặt chúng trên bàn bằng ngón trỏ, nói tiếp: “Vết bẩn trên váy của cô ta, thực tế là tinh dịch, và nó phù hợp với một trong hai mẩu tinh dịch được phát hiện ở cô gái”.
Tôi dõi theo ngón tay của Claire chỉ vào kết quả bảng thông báo chất độc. Cô chỉ vào chữ cái ETOH với chỉ số so sánh. “Đây là cái mình muốn cho cậu thấy. Máu của cô ta dương tính với cồn 0,13”.
“Cô ta nghiện ma túy”, tôi nói.
“Hừm, nhưng điều đó không phải là tất cả. Nhìn đây. Cô ta cũng dương tính với benzodiazepen. Điều này là không bình thường khi có rượu và thuốc an thần trong phủ tạng, cho nên mình đã kiểm tra lại độc tố trong máu. Chúng đã thu hẹp thành Rohypnol”.
“Ôi, không. Ma túy kích dục”.
“Phải, cô ta không biết mình đang ở đâu, mình là ai, chuyện gì đang xảy ra thậm chí nếu nó đang xảy ra”.
Những mảnh ghép đáng sợ vẫn còn đó nhưng tôi không thể hiểu nổi toàn bộ bức tranh này. Cô gái trong chiếc Caddy đã bị kẻ nào đó cho dùng chất kích thích, bị cưỡng bức và bị giết với sự cẩn thận và chính xác đến mức khó tin.
Claire trở lại những bức ảnh đính trên tường: “Không còn nghi ngờ gì nữa về việc tại sao cô ta lại không có những vết bầm tím ở âm đạo và những vết thương do chống cự, Lindsay ạ. Cô gái không thể chống cự dù cho cô ta có muốn đi chăng nữa. Cô bé không có bất kỳ cơ hội nào cả”.